M&TÔI
M&TÔI
Trang chính | Góc riêng | Bài mới | Thành viên | Tìm kiếm | FAQ
Tên hiệu:
Mật mã:
Ghi vào Cookies
Quên mật mã ?

 Các diễn đàn
 Hồn trong phố
 Góc nhỏ Sài Gòn
 Không Khí Ở Sài Gòn
 Forum Locked  Topic Locked
 In bài
Trang trước | Trang sau
Tên hiệu Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo
Trang: / 37

Khinh Vu~ Phi Duong

USA
54 Posts

Đăng ngày - 06/28/2006   04:55:59  Show Profile Send Khinh Vu~ Phi Duong a Private Message
Wow! hình BC phong độ qué! Ủa mà sao năm ngoái với năm nay hỏng khác gì mấy vậy kìa. Đàn bà con gái mỗi năm là thấy khác liền hà, xuống sắc thấy rõ. (nịnh vậy đủ chưa ta?!?).

Cái vụ world cup này PD cũng hơi bị phiền à nha. Đầu tiên là BC bỏ bê "diễn đàn", bỏ bê góc nhỏ này buồn thiu. Sau đó PD phát hiện ra "ông nhà" mình ngày nào cũng nhịn ăn trưa để "hò hét" ở quán cafe, dám có cá độ cũng hỏng chừng.

Ngày xửa ngày xưa PD cũng có thích coi đá banh, nhưng bây giờ chỉ còn biết coi..con & cơm nước sữa tả cũng đủ tối tăm mặt mũI rồi...ai như mấy ông, vô tư dễ sợ!
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 06/28/2006   20:31:43  Show Profile Send bachim a Private Message
Úi chu choa...lâu lắm mới thấy KVPD lên tiếng à nha. Mà...hên quá, câu đầu tiên là...nịnh bachim, cũng khoái, nói thiệt (được nịnh mà không khoái sao được).

Mà...nói lòng vòng một hồi rồi đem đàn ông ra mần thịt, ác gì đâu. Làm như các ông chồng đều...mê đá banh, và, mấy ông chồng mê đá banh đều vô-tư-dễ-sợ. Không có đâu, đâu đến nỗi ai cũng...y hệt bachim vậy !

Nói vậy chớ thông cảm đi PD à...ngay cả một bà già..à..à..à như LBB còn mê WC kìa, thấy hôn !
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 06/28/2006   23:53:38  Show Profile Send laobaba a Private Message
Ủa .... nhớ có khen BC rồi mà răng cũng bị chê ... già rứa hỉ ... mà hổng sao ... già có người già hơn á hihihi ...

PD nì, thôi kệ lâu lâu cho mấy ổng vô-tư-dễ-sợ 1 lần đi (4 năm mới có World Cup 1 lần mà ...) ... BC lúc mô cũng đúng á PD ... đâu phải ai cũng y hệt như BC mô
(hihihi mèn ui ... Tui khen kiểu ni chắc mai mốt có người kêu tui tới lão quá )
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 06/29/2006   23:55:34  Show Profile Send bachim a Private Message
quote:
Trích đăng từ : laobaba

Ủa .... nhớ có khen BC rồi mà răng cũng bị chê ... già rứa hỉ ... mà hổng sao ... già có người già hơn á hihihi ...

PD nì, thôi kệ lâu lâu cho mấy ổng vô-tư-dễ-sợ 1 lần đi (4 năm mới có World Cup 1 lần mà ...) ... BC lúc mô cũng đúng á PD ... đâu phải ai cũng y hệt như BC mô
(hihihi mèn ui ... Tui khen kiểu ni chắc mai mốt có người kêu tui tới lão quá )




Lão + Bà + Bà = Già tới ba lần...lận mà. Mà đâu phải mình bachim gọi đâu ta. Ai cũng gọi thế mà. Trách một mình bachim thì...tội quá
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 06/30/2006   00:47:17  Show Profile Send laobaba a Private Message
Hihihi có trách BC mô hè ... khen đó chứ ... Lão là ... già thì OK đi , nhưng bà thì đã chắc chi là già mô

Í dza bửa ni BC lại phải thức trắng nữa rồi ... cũng may bửa ni thứ 6 rồi hỉ ... mai ngủ bù Đội của Lbb thích sẽ đụng dzí Đức bửa ni ... hy vọng là sẽ không bị cuốn gói đi dzìa

Cuối tuần rồi, chúc mọi người vui vẻ nha (phái nữ thì shopping tưng bừng há ... tại mới lãnh lương muh )
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 06/30/2006   02:23:13  Show Profile Send bachim a Private Message
Yên chí. Tối nay Argentina-Germany : 2-1...Messi ghi bàn quyết định vào phút thứ 112.

Huhuhu..Tối thứ Sáu, chứ kể luôn tối thứ Bảy cũng có được chi đâu LBB ơi, bachim đi làm một tuần có...7 (Bảy) ngày hà !

Nghe thiên hạ nhắc cuối tuần...tủi thân quá chừng quá đỗi...

Chúc cho cuộc chiến đấu của Á Căn Đình thập phần mỹ mãn...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 06/30/2006   07:41:21  Show Profile Send bachim a Private Message
LBB ới ời...sao đây...Á Căn Đình sẽ đi về đâu ? Tỉ số sau 120' là 1-1

Hai đội đang chuẩn bị cho những cú đá luân lưu 11m giết người...

Để xem, ai sẽ đá trước...

Đức là người tiên phuông...

Đức : 1 Arg : 1
Đức : 2 Arg : 1 Lemahn đỡ được cú sút của Ayala
Đức : 3 Arg : 2
Đức : 4 Arg :

LBB ơi...xong dzồi...Thua dzồi...Huhuhu...
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 06/30/2006   08:31:45  Show Profile Send laobaba a Private Message
quote:
Trích đăng từ : bachim


LBB ơi...xong dzồi...Thua dzồi...Huhuhu...





Buồn 5 phút .... cái đội Lbb thích nhất phải khăn gói đi về rồi ....

Mà BC nì, làm chi mà tới 7 ngày 1 tuần lận .... bộ tính làm .... giàu huh
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 06/30/2006   20:22:03  Show Profile Send bachim a Private Message
Xin phép cắt ngang dòng thời sự WC, để mời bà con cô bác đọc một chút xíu về ngôn ngữ SG

Có thể, trong topic này, một số thành viên hơi lạ lẫm với chuyện mà bachim sắp post (vì lý do tuổi tác) nhưng, thiết nghĩ, cũng nên có một ý niệm về những dâu bể xảy ra trên mảnh đất mà mình rất đỗi thân thương. Mời nhé !


Sài-gòn Cô Nương : Ngôn ngữ


Sài-gòn Cô Nương

Đọc lá thư của bạn kể kỳ rồi về Saigon, đi đâu cũng nghe người ta nói 'không dám đâu', 'biết chết liền'...thật buồn cười.
Những chuyện chữ nghĩa như thế rất nhiều. Bạn ở xa về lạ tai nhưng người trong nước nghe hoài mỗi ngày, câu cửa miệng nói hoài hằng ngày nên chẳng bao giờ để ý ngẫm nghĩ ý nghĩa và âm thanh để thấy buồn cười hay không. Trên trang viết, điều ấy cũng hiển hiện khá rõ. Một ông chủ bút có nhận xét đọc truyện từ Saigon gửi đi biết ngay người viết được đào tạo sau 75, lớn lên sau 75 trong khi một ông chủ bút khác lại nhận xét tác giả hẳn là một ông Bắc-kỳ thời tiền chiến chứ không phải một cô nương được sinh ra nơi xứ miền Nam thừa thãi gió và nắng vàng.
Chắc chắn sống ở Saigon ba mươi năm nay, ít nhiều gì dân Saigon và dân tứ xứ nhập cư cũng phải chịu ảnh hưởng, nói chính xác hơn, bị áp đặt phải dùng loại ngôn từ của nhà nước để giao tiếp với nhau vì các phương tiện thông tin đại chúng: báo chí, truyền thanh, truyền hình, loa phóng thanh, internet...đều chỉ dùng một cách nói như vậy. Thí dụ như để 'quay' bài trong phòng thi, thí sinh dùng tài liệu giấu giếm ngày xưa gọi là 'bùa', nhưng bây giờ là 'phao'. Mới đầu nghe 'phao' không quen, thật chướng tai. Nhưng rồi bắt buộc ai cũng phải dùng bởi nói 'bùa' thì nhiều người trẻ không hiểu. Từ ngữ và cách diễn đạt rập khuôn ra rả và đầy dẫy khắp nơi bất cứ lúc nào nên khi chuyện trò với nhau, người ta lập lại như cái máy không thể khác đi.
Cứ nói năng không suy nghĩ theo một kiểu để một hôm nào đó ngồi chơi nghĩ lại bỗng bật cười không hiểu sao ngôn ngữ của mình trở nên kỳ cục vậy. Những cuộc chuyện trò thường có vẻ cứng ngắc vì hay bị xen vào bởi: 'em xin có ý kiến'ø kiểu áo này đẹp hơn, và sau đó: 'xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ được giao là'...đi chợ, bồng em; 'nhất trí' hẹn hò chiều nay, 'kiểm điểm rút kinh nghiệm' sau hai lần tới trễ... Trong bữa ăn, không phải nhận xét mà là 'phê bình, góp ý' các món ăn xem món nướng nào 'đạt chỉ tiêu chất lượng' và món kho nào 'cần phấn đấu'... để lạt bớt!!!
Có điều, một số ít từ ngữ không còn mang đúng ý nghĩa ban đầu. Trong câu chuyện đùa cợt, 'Thưa cán bộ' là câu nói mở đầu đầy hài hước, 'đồng chí' là đồng đảng khi rủ rê nhau họp mặt nhậu nhẹt hoặc lẻn cúp giờ...mang đầy ý giễu cợt. Chỉ những người già rút lui vào nhà, không có nhiều mối quan hệ ngoài xã hội mới giữ được hoàn toàn cách diễn đạt với những ngôn từ cũ.
Có điều rất khó để giữ như vậy. Tiếng Việt như mọi ngôn ngữ khác đang được cả một dân tộc hiện dùng. Ngôn ngữ mang sự sống trong lòng, chính bản thân ngôn ngữ là sự sống nên luôn luôn thay đổi. Nhiều chữ ít dùng dần dần bị mất đi và nhiều chữ mới được thêm vào tùy theo thời gian, hoàn cảnh lịch sử, xã hội thay đổi...Miền Nam nói chung, thành phố Saigon nói riêng đã rẽ một bước ngoặt lớn, bị đào xới, bật gốc. Vô số chữ từ miền Bắc du nhập vào miền Nam và từ trong lòng Saigon, ngôn ngữ tự nó cũng có nhiều thay đổi.
Tuy nhiên dù hoài cổ cách mấy, một số chữ mang ý nghĩa mới bắt buộc phải dùng vì không có chữ cũ tương đương. Ví dụ vô số chữ dùng trong lĩnh vực máy tính dĩ nhiên trước 75 không có. Marketing cũng là một từ mới như vậy, dịch sang tiếng Việt là tiếp thị, không đồng nghĩa với quảng cáo vì nó không hẳn chỉ là quảng cáo, hay như chữ slogan, poster trong quảng cáo...chẳng hạn, trước kia chưa từng xuất hiện những ý niệm này và báo chí Saigon hiện nay thường giữ nguyên khi nhắc tới. Không phải chữ nào cũng tìm cách để dịch sang chữ Việt được vì như vậy đôi khi trở nên rườm rà, nôm na và không diễn đạt hết ý. Vì thế rất ít chữ vẫn giữ nguyên gốc là chữ ngoại quốc nhưng hầu hết đều tìm được chữ mang nghĩa tiếng Việt tương đương. Dù bằng cách nào thì điều đó cũng làm giàu thêm cho ngôn ngữ Việt. Nếu không có sự thay đổi như vậy hẳn đó phải là một tử ngữ. Những ngôn ngữ chừng nào con người còn xử dụng trong đời sống hằng ngày thì vẫn phập phồng hơi thở của cuộc sống, như giòng nước vận động, chảy trôi mạnh mẽ. Cốt lõi giữ nguyên nhưng dĩ nhiên không thể có sự bất biến trong ngôn ngữ đó. Ngôn ngữ cũng phản ảnh không gian và thời gian hết sức rõ ràng nơi nó tồn tại.
Người miền Bắc không nói 'sức mấy' và người miền Nam không nói 'bức xúc'. Việt kiều không nói 'không dám đâu' và dân Saigon không nói OK... Tuy nhiên chắc chắn là vô tình trong một số bài viết, ngay cả của các vị lớn tuổi gần đây, độc giả vẫn có thể đọc thấy rải rác đây đó 'bức xúc, 'tư duý, 'tranh thủ'...không nằm trong ngoặc kép. Bởi vì đó là những chữ quá quen thuộc trong cuộc sống hàng ngày của người trong nước. Thậm chí 'chữ' dùng nãy giờ cũng có sự khác biệt trước và sau này. HOA là một từ, H là một chữ. Nhưng trước kia HOA là một chữ còn H là một chữ cái... Đúng là trên trang viết, có thể đoán được nơi chốn và thời kỳ tác giả đã trải qua.
Lần đầu tiên cầm một tờ báo VN hải ngoại rồi vài số báo khác sau đó nữa gửi về, tôi rất ngạc nhiên. Thật khó diễn tả được cảm xúc lúc bấy giờ. Giống như sau nhiều dâu biển, phía bên kia của xa cách thăm thẳm là người quen. Gọi là gì nhỉ, góc chân dung của một quãng lịch sử, một quãng đời, mảnh tin bất ngờ từ nơi đâu một chốn bao la gửi về. Thời gian của lúc thơ ấu, của thuở mới lớn bao giờ cũng gắn chặt, nhớ sâu trong lòng hơn những giai đoạn cuộc đời về sau, nên cảm xúc đó như là bồi hồi, hoài nhớ...
Những hình ảnh, kỷ niệm của quãng thời gian đó hiển hiện trong tờ báo với hình thức và cách diễn đạt, lối hành văn và nội dung giống y trước kia, hoặc không giống y thì cũng khiến tôi dễ dàng liên tưởng vì nó rất giống các báo cũ và hoàn toàn khác báo VN bây giờ. Như người miền Bắc năm nào khi rời quê di cư đã mang theo Đêm Giã Từ Hà Nội, Nhớ Về Năm Cửa Ô Xưa... Những người VN di tản cũng gói ghém trong máu thịt cả một đất nước miền Nam để nơi vùng đất mới, dường như không tái hiện, không đứt đoạn, không phải vẽ nên diện mạo cũ bằng một nét vẽ mới mà chính là miền Nam ngày ấy, giờ đây như đuôi một nét vẽ được kéo dài rạ Dẫu rớt rơi trên biển cả, trên dặm trường bôn ba có mảnh đi, nhạt hơn, có pha vào sự đổi thay... vẫn chỉ là nét vẽ duy nhất đó, kéo dài rạ.. vô cùng quen thuộc, dùng một câu có vẻ hơi 'cải lương' nhưng rất đúng, rất 'tới' là quen thuộc đến rưng rưng!
Vấn đề chính nơi những sự việc này có lẽ do thói quen và định kiến bởi vì các văn nghệ sĩ di cư năm 54 đã góp phần thay đổi nền văn học miền Nam bấy giờ, tạo nên một giai đoạn văn hóa phát triển rất rực rỡ tiêu biểu cho một chính thể, một quốc gia độc lập, đến bây giờ vẫn là niềm tự hào, hãnh diện của miền Nam. Thế nhưng điều này đã không xảy ra sau 75. Rất đơn giản bởi vì văn hóa nói chung, văn học nói riêng của CS quá đỗi thấp kém, ọp ẹp nên chỉ có thể mượn tay cường quyền để dẫm xé, chứ không chinh phục, khuynh loát nổi miền Nam, tức không thể chinh phục được tinh thần miền Nam. Cho đến bây giờ vẫn không thể xóa nhòa trong ký ức mọi người, và về sau này trong lịch sử, hành động của đám thanh niên rầm rộ đi đến từng nhà để tịch thu sách vở. Suốt ba mươi năm nay văn hóa VN bị kéo lui trì trệ do bị cầm đầu, chỉ huy bởi một thế lực độc tài, thiển cận... Thua một thế lực dường kém cỏi hơn mình, điều ấy khiến người miền Nam uất ức trong chiến bại, mang trong lòng tâm trạng kiêu hãnh của kẻ đành ngã ngựa bởi những lý do ngoài ý muốn...
Cho nên ngoài việc thu nhập, bị ảnh hưởng một cách thụ động thì người thua vẫn 'nhìn xuống', vẫn 'dị ứng' với những từ ngữ mới. Những chữ mới xuất hiện này thường khiến người Việt ở xa, một cộng đồng bị đẩy vào cảnh ly hương, không nằm trong vòng kiềm tỏa dĩ nhiên nghe rất chỏi và họ có toàn quyền để không chấp nhận. Người miền Nam khó chịu khi nghe đến phấn đấu, triển khai, xử lý... còn nữa những tăng năng suất, vượt chỉ tiêu, rút kinh nghiệm, xử lý nội bộ... mà khi dùng đến, chỉ hàm ý chế giễu, mỉa mai. Và Việt kiều cũng cùng cảm giác ấy khi nghe người trong nước nói, dù từ miền nào.
Sở dĩ dài dòng như vậy chỉ để đưa tới, nhắc lại một kết luận cũ kỹ rằng đó là kết quả của chính sách kỳ thị đã phân hóa một cách sâu sắc dân tộc VN, là điều mà ngay bản thân chính sách đó đến nay đã nhận lấy hậu quả kéo dài trên nhiều phương diện. Cuối cùng chỉ thấy thương xứ mình đến xót xạ.. Nhiều người đành than thở thôi thì do lỗi tổ tiên, ngày xưa Lạc Long Quân và Âu Cơ sao chẳng tìm cách cho đại gia đình xum họp một nhà. Trăm trứng vừa nở ra đã chia lìa năm mươi con lên núi, năm muơi con xuống biển cho nên không lạ khi chuyện thiên di, ly tán đã vận vào định mệnh của dân tộc này suốt mấy ngàn năm. Một vài ý nghĩ trao đổi cho vui. Những lạm bàn về ngôn ngữ và văn học trong thư không nhằm mổ xẻ về lãnh vực to lớn này mà chỉ minh họa thêm cho những ý nghĩ, tình cảm tản mạn... Do vậy, hẳn có nhiều sai sót.
Mong nhận được thư của bạn.
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 07/01/2006   21:57:24  Show Profile Send laobaba a Private Message
Cám ơn BC đã post 1 bài thật hay ... Lbb cũng thuộc loại "cổ lổ sỉ" á BC ... nhưng trong tất cả những thứ Lbb không thích, phải nói cái thứ mà Lbb không thích nhất là viết chữ ph thành chữ f ... ui chao, Lbb rất thích phở mà thấy chữ fở là tự nhiên hết muốn ăn

Rứa là Brazil cũng cuốn gói đi về rồi ... lần ni World Cup vô tay của Âu châu rồi há ... nhưng từ cái bửa Argentina thua, Lbb coi mấy trận sau không hứng thú cho mấy ....

BC nì ... cho Lbb nhờ chút xíu hí, chuyện ni chẳng dính dáng chi với Sài Gòn, nhưng nghĩ BC biết nhiều nên hỏi á ... BC bôn ba khắp nẽo, nếu có khi mô gặp bài mô viết về Cần Thơ thì cho Lbb xin hí, có hình càng tốt ... Lbb cám ơn BC trước nha ...
Go to Top of Page

ThiThi

Vietnam
257 Posts

Đăng ngày - 07/02/2006   21:28:40  Show Profile Send ThiThi a Private Message
Argentina đã ra đi và cuối cùng đành ngậm ngùi tiễn đưa cả Brazil yêu quý - coi như World cúp đã chấm hết rồi kể từ đây .. thithi như quả banh xì hơi rồi ...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 07/03/2006   01:44:13  Show Profile Send bachim a Private Message
Đừng buồn quá ThiThi ơi...cuộc sống vẫn tiếp diễn, trái bóng vẫn lăn. Mùa WC vẫn còn. Những đôi chân ta yêu đã phải ngưng chạy trên sân để ngồi ngoài rìa, đâu có nghĩa những đôi chân còn lại không xứng đáng !

Đối với bachim, kẻ nặng lòng với những chàng trai Nam Mỹ hoang dại, hào hoa, đôi khi bướng bỉnh đến...hư đốn (Maradona chẳng hạn), rõ ràng không còn hào hứng như vài hôm trước, nhưng, mình cũng phải tôn trọng những chiến công xứng đáng của những cầu thủ Âu châu.

Không có chiến thắng nào chỉ đến một cách hoàn toàn ngẫu nhiên may mắn. Và không có cuộc bại trận nào hoàn toàn không có dính dấp một chút rủi ro.

Thế thì, tại sao ta không thể đồng thời vừa ngậm ngùi chia sẻ buồn phiền thất vọng cùng kẻ ra đi, vừa vui vẻ hòa chung với cơn hân hoan của người đến bây giờ còn ở lại ?

Nói nhỏ với ThiThi điều này, vẫn còn một góc Brazil của châu Âu còn ở lại, sửa soạn đối đầu với chú gà trống Gaulois đang vươn cổ gáy vang...
Go to Top of Page

Khinh Vu~ Phi Duong

USA
54 Posts

Đăng ngày - 07/03/2006   05:50:49  Show Profile Send Khinh Vu~ Phi Duong a Private Message
PD thích bài "ngôn ngữ" của BC, nhưng có 1 théc méc là sao ở VN mà dám có những bài viết như vậy hả BC? bộ hỏng sợ bị "gì" sao?

Brazil cuốn gói về làm nhiều ngừơi...thua độ! trong đó cũng có PD nữa. Mặc dù PD hết sức khuyên mọi người ko nên ăn bún bò mùa hè, nóng lắm, nhưng coi bộ cuối tuần này phải nấu bún bò "chung độ" rồi.
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 07/03/2006   16:58:50  Show Profile Send bachim a Private Message
Có một bài về SG,post lên đây trong thời gian chờ bachim tìm bài về Cần Thơ để đáp ứng cho mong muốn của LBB. Bài này viết cũng khoảng chừng 2 tháng thôi...

Anh Bằng viết : Hôm nay Sài Gòn bao nhiêu tà áo khoe màu phố vui – Nhưng riêng một người tâm tư sầu lắng đi trong bùi ngùi – Hà Nội ơi, mộng với tay cao hơn trời, tôi hái hoa tiên cho người, để ước mơ thêm đẹp đôi...

Hiện tượng dùng SG để nóí về HN hay nhiều miền đất khác, trong cuối thập niên 50 và cả thập niên 60 sau đó là một hình thức vô cùng phổ biến. Cuộc di cư vĩ đại của cả triệu người bên kia vĩ tuyến 17 vào Nam, mà SG gần như là nơi tập trung những tinh hoa nhiều miền đất nước, đã hình thành những hoài niệm, những nhớ nhung ấy trên xứ Sài Gòn.

Sau, cuộc nội chiến mỗi lúc mỗi khốc liệt, Sài Gòn lại trở thành nơi ẩn trốn sự tàn tệ của binh lửa. Bà con chạy giặc đổ về Sài Gòn mỗi ngày mỗi đông. Không chỉ trí thức, văn nghệ sĩ, cơ man là hầu hết mọi thành phần xã hội tập trung về. Những cảm xúc hoài hương không còn độc quyền của giai tầng thượng lưu, mà đã thấm đẫm những đường nét, những đặc điểm của cả giới bình dân. Dòng nhạc ma-ri phông-tên ngoài đề tài tình cảm nam nữ truyền thống, đã bắt đầu đề cập tới nỗi niềm của những người con xa xứ.

Tới năm 75, Sài Gòn chia tay với nhiều thành viên của mình trong cuộc bỏ phiếu bằng chân kỳ vĩ nhất mà cũng đau thương nhất trong lịch sử. Tất nhiên, không chỉ Sài Gòn, nhưng rõ ràng, sự kiện xảy ra ở đây gây nhiều ấn tượng nhất so với các miền đất khác.

Từ đó, hình ảnh Sài Gòn mới tự mình vụt lớn lên trong tâm tưởng của nhiều con người. Nó không còn phải đứng ra làm nền cho một địa danh̉ nào nữa, chẳng hạn : Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát – Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông – Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng...

Trước năm 75 thế kỷ XX, Sài Gòn thật hiếm hoi để được coi là tâm điểm cho một hoài vọng. Cùng lắm, nó được nhắc tới như một vùng đất lành chim đậu, một lữ quán, dù là thân thiết, xởi lởi, nhưng cũng chỉ là một nơi chốn trú chân, chưa thể được nhiều người coi là nơi chôn nhau cắt rún, để mà nhớ, mà thương, mà quyến luyến.

Giống như một dĩa cơm tấm bì chả, về mức độ khéo, ngon, tế vi, gợi cảm, làm sao sánh được với một bát phở, một tô bún bò, một tô mì Quảng, thậm chí một tô bún nước lèo của miệt Sóc Trăng...Ấy vậy mà, thử không có cái dĩa cơm tấm đó coi, khi mất đi, là tiếc, là nhớ, là ray rứt, là xốn xang. Có khi một chút mỡ hành rưới lên, có khi chỉ là mớ cà-rốt, củ cải trắng xắt nhỏ ướp dấm đường, cũng đủ làm bao con tim thổn thức nghiêng về...

Hồi xưa, ít ai chịu để ý những gì mình đang tận hưởng. Sài Gòn, đối với rất nhiều người từ Hà Nội, Thái Bình, Hải Dương, Phú Thọ...trong đợt di cư năm 1954, chỉ là một thành phố hỗn tạp, lai căng, xô bồ ồn ĩ. Bến Bạch Đằng so sánh với Hồ Gươm, cũng như đem một cô hàng nước để kề bên một tiểu thơ khuê các. Ngay cả tính chất xởi lởi của người dân miệt Đàng Trong, cũng chút ít làm một số nhân sĩ Bắc Hà không tránh khỏi chút coi thường. Điều này vô cùng dễ hiểu, so với Thăng Long ngàn năm văn vật, Sài Gòn có hấp dẫn, có tươi ngon mấy, cũng có chút gì đó thiếu đi cái nết na đằm thắm của một giai nhân ảo mờ sau rèm cửa sổ. Nhất là, tâm lý thông thường, cố xứ, luôn luôn là những gì đi kèm với đẹp đẽ, thanh cao, gắn bó.

Cuộc dứt áo ra đi với bao đoạn trường, máu và nước mắt, bỏ lại sau lưng một Sài Gòn rưng rưng khắc khoải, khác rất nhiều với cuộc ra đi trước đó hơn hai mươi năm. Dẫu gì, lần bỏ quê thứ nhất, cũng còn mơ hồ một hình ảnh phiêu lưu hào sảng, lẩn khuất đâu đó tâm trạng của một khách chinh phu. Lần bỏ nước sau, máu và nước mắt đổ ra đoạn trường hơn hẳn, kể cả sinh mạng cũng là cuộc ngã bài năm ăn năm thua, có khi tỉ lệ còn thấp hơn nhiều...Lúc này, trong tâm trạng của kẻ tha hương, bóng dáng quê nhà, ở đây là Sài Gòn, không chỉ lấp lánh ánh hào quang dẫu buồn bã nhưng đầy lãng mạn của mối hoài vọng cố hương, mà còn là nỗi ray rứt, niềm tủi hổ của sự trốn chạy vì bất lực.

Tâm lý là kẻ chạy trốn (không phải là sự chọn lựa đơn thuần) trước một kẻ thù quá ư hung hãn, hành động tàn nhẫn, suy tính đầy mưu ma chước quỷ, người Sài Gòn (kể cả những người tứ xứ tụ về) lăn lộn, khắc khoải với những gì thân quen bị rứt bỏ khỏi tầm tay. Hình ảnh Sài Gòn trong trí nhớ dần dần không còn là hình ảnh, mà đã khắc sâu vào lòng vào dạ như một bức phù điêu.

Cái nhớ nhung Hà Nội của thời kỳ 1954-1975, chắc chắn không thể nào đăm đắm sâu thẳm bằng sự khắc khoải của nỗi nhớ Sài Gòn từ 1975 tới nay trong lòng những đứa con xa xứ. Sài Gòn, dẫu xa lạ với người dân xứ Bắc, vẫn là một miền đất của phong hóa Việt, ngôn ngữ Việt, không gian Việt. Còn Paris, Viene, London, California, Sydney...với một bầu trời xa lạ khác hẳn với những hấp thụ từ thời thơ ấu, càng đào sâu thêm sự ngăn cách trong không gian.

Mỗi lúc mỗi đậm đặc số lần trong văn, trong thơ, trong nhạc, những hình ảnh của Sài Gòn. Và, hình như đã có một tác dụng ngược từ hải ngoại về trong nước. Trong lãnh vực văn-thơ-nhạc ngay tại Sài Gòn, đã có một cái nhìn khác về Sài Gòn. Sài Gòn được nhắc nhở, được tìm tòi những nét đẹp, nét thơ, được tưng tiu chìu chuộng hơn hẳn suốt vài mươi năm vừa qua. Cô hàng nước bình dân xuề xòa ngày nào, hình như đã hóa thân thành một kiều nữ hiện đại. Có thể, tiêu chuẩn tiểu thơ khép nép như cô gái Hà Thành ngày xưa không còn được xem trọng nữa, mà là một thiếu nữ đẹp rực rỡ, nhiều tri thức, bắt kịp với nền văn minh thế giới. Càng ngày, người ta lại nhìn thấy ra nhiều cái đặc trưng hơn ở Sài Gòn. Sài Gòn có lẽ không cần tới cả một quá trình ngàn năm văn vật, vẫn có thể gầy dựng cho mình một vị thế không thể thay thế được trong lòng người dân Việt trên cả thế giới.

Những câu chữ của Y Vân sẽ mãi như một dấu son khắc sâu vào trái tim muôn vạn người Sài Gòn : Dừng chân trên bến khi chiều nắng chưa phai – Ngựa xe thấp thoáng muôn tà áo tung bay...Đó gần như đã là điều chắc chắn.
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 07/03/2006   20:46:59  Show Profile Send laobaba a Private Message
Cám ơn BC bài viết thật hay ... bài mô về SG là Lbb cũng đọc ngấu nghiến ... và cho Lbb cám ơn BC có công tìm giúp cho Lbb (những) bài viết về CT ... CT là quê ngoại của Lbb, nhưng chưa biết đến là đã xa quê hương rồi ...

Ái cha còn 4 trận bóng đá nữa, dzị là thiên hạ lại ... mất ngủ từ bửa ni đến Chúa nhật ... đội Pháp không xuất sắc, nhưng "lão" Zidan hay làm cho thiên hạ đứng tim lắm ... biết đâu chừng ... Bên Âu châu vừa dứt đá banh, chừ lại đến Tour de France ... hehehe, có người bao sân, ủa lộn, bao TV cả 2-3 tháng luôn (hổng phải Lbb à nhe )
Go to Top of Page

maika

Canada
183 Posts

Đăng ngày - 07/04/2006   04:25:53  Show Profile Send maika a Private Message
Lâu lắm rồi Mk mới được đọc lại những bài viết hay và cảm động như vậy . Cám ơn Bachim thật nhiều !

World Cup cũng đã chấm dứt với Mk từ khi Brazil về nước . Tuy không theo dõi từng trận như những fan bóng đá nhưng bây giờ "đội nhà" đã thua thì đâu còn hứng thú gì để mà xem nữa , cho nên bây giờ ai thắng cũng được hết

Lbb ơi , Mk lôi được cái nầy từ chợ Cần Thơ về cho Lbb nè . Enjoy nhe Lbb



Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 07/09/2006   03:57:15  Show Profile Send bachim a Private Message
Sao đi đâu mất cả rồi ? bachim vào đây sau khi đi chơi một chuyến Mũi Né về...vào thấy quạnh hiu quá đỗi...
Go to Top of Page

ThiThi

Vietnam
257 Posts

Đăng ngày - 07/09/2006   23:31:44  Show Profile Send ThiThi a Private Message
Anh Bachim đi mũi Né về vậy đừng có né cho bà con một bài tường thuật đi nha, cho góc nhỏ bừng lên một chút mặn mà và nồng nàn hương biển ....
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 07/10/2006   07:41:33  Show Profile Send laobaba a Private Message
Í dza ... có người được đi chơi rồi về còn ... "lơ huyền lờ" quà nha ... ThiThi nói rồi á, BC không được né 1 bài report cho cái góc ni mô ... và nhớ post hình cho mọi người coi ké dzí
Go to Top of Page

maika

Canada
183 Posts

Đăng ngày - 07/11/2006   16:33:27  Show Profile Send maika a Private Message
Bây giờ đã hết mùa world cup mà bà con cũng đi đâu hết rồi ??
Bachim ơi ! huynh ở đâu vậy ??? Chủ nhà đi vắng hoài , trách gì góc nhỏ Saigon sắp sửa biến thành chùa Bà Đanh rồi !!

Go to Top of Page
Trang: / 37 Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo  
Trang trước | Trang sau
 Forum Locked  Topic Locked
 In bài
Chuyển đến:
M&TÔI © mvatoi.com Go To Top Of Page
This page was generated in 0.47 seconds. Snitz Forums 2000