M&TÔI
M&TÔI
Trang chính | Góc riêng | Bài mới | Thành viên | Tìm kiếm | FAQ
Tên hiệu:
Mật mã:
Ghi vào Cookies
Quên mật mã ?

 Các diễn đàn
 Hồn trong phố
 Góc nhỏ Sài Gòn
 Không Khí Ở Sài Gòn
 Forum Locked  Topic Locked
 In bài
Trang trước | Trang sau
Tên hiệu Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo
Trang: / 37

ThiThi

Vietnam
257 Posts

Đăng ngày - 07/24/2007   01:02:20  Show Profile Send ThiThi a Private Message
LBB va MK oi, hông có goodluck ThiThi vẫn mong có dịp mời mọi người một chầu cafe ở Saigon mà .. và dĩ nhiên sẽ mời cả đại huynh Bachim, Trg, Phi Duong, Ngố và BichNga75 nữa nè ... Hy vọng sẽ có một dịp nào vui vẻ như vậy há.
Go to Top of Page

bichnga75

Vietnam
359 Posts

Đăng ngày - 07/24/2007   18:56:16  Show Profile  Send bichnga75 a Yahoo! Message Send bichnga75 a Private Message
Ui, thành thật xin lỗi đi mờ...bachim và laobaba đừng có giận ha. Tại người ta thấy maika có tâm hồn ăn uống nên ...chứ đâu có quên laobaba và bachim đâu. Thôi để Nga đền lại nè..Hôm nào khi mà mình nhận lời mời đi uống cafe với ThiThi đó nhất định Nga sẽ mời mọi người một chầu bánh tráng trộn đặc biệt thật ngon, hết giận há.Nga cũng biết có nơi bán chè đậu đỏ bánh lọt nước dừa ngon ơi là ngon nữa đó. và nhiều nhiều món ngon mà khi nào mình hội ngộ Nga sẽ mời mọi người thưởng thức từng món một nha.
Hong giận nữa nghe bachim và laobaba.
Chúc mọi người một ngày an lành.
Thân ái, Bn.
Go to Top of Page

maika

Canada
183 Posts

Đăng ngày - 07/25/2007   15:38:17  Show Profile Send maika a Private Message
BichNga75 mới đến mà cũng biết Maika có tâm hồn ăn uống rồi
Cám ơn nhiều nhiều nhe .
Lbb và Bachim đừng trách móc BichNga ác , theo Maika người "ác" là Ngõ đó . Đã biết Maika & Lbb thèm thức ăn VietNam mà nỡ lòng nào kể lể chuyện ăn uống
Sao Saigon có nhiều món ăn lạ quá hè như cái món bánh tráng trộn của BichNga có phải là món mà năm xưa Bachim kể cho tụi Maika nghe không ? Hay lại là 1 món bánh tráng mới nữa vậy
Go to Top of Page

bichnga75

Vietnam
359 Posts

Đăng ngày - 07/25/2007   16:54:00  Show Profile  Send bichnga75 a Yahoo! Message Send bichnga75 a Private Message
Món bánh tráng này mới du nhập vào sài gòn vào khoảng 2 năm nay thôi, món này theo chân các chị, mẹ gánh hàng đi bán khắp nơi và đa số là dành cho học trò cấp 1-2, giờ thì cả người lớn như N cũng biết và chế biến thêm gia vị cho ngon và hấp dẫn hơn..
Sài gòn còn nhiều góc nhỏ dễ thương và đáng nhớ lắm đó,chẳng hạn như quán cafe ở góc nhỏ Trần Quốc Thảo, ngồi đó nhìn thiên hạ lại qua và lá rơi rơi vào những buổi sáng thật là không thể nói nên lời...bachim thấy thế nào? có muốn N kể cho nghe hong ?
Go to Top of Page

Ngố



20 Posts

Đăng ngày - 07/25/2007   17:50:51  Show Profile Send Ngố a Private Message
Hìhì,maika ui,hông nhắc lại càng nhớ thêm á :P
Anh Ba,maika,laobaba mau mau phụ Ngố tính coi chúng mình được bao nhiêu chầu rùi hè :cà phê,bánh tráng,đậu đỏ bánh lọt...hí hí,hông no hông zìa !

Ngồi chờ nghe bichnga kể chuyện nè bichnga ơi !
Go to Top of Page

bichnga75

Vietnam
359 Posts

Đăng ngày - 07/25/2007   18:50:23  Show Profile  Send bichnga75 a Yahoo! Message Send bichnga75 a Private Message
Xin lỗi nghe, N hong biết Mgố đang chờ để nghe kề chuyện...mỗi chiều nếu thấy buồn thì hãy đến góc bên hông nhà thờ Đức Bà trước Vương Cung Thánh Đường , ngồi uống cafe và nhìn dòng người tấp nập ngược xuôi mà nhớ về ai đó như....Ngố chẳng hạn.!Thích chưa??
Go to Top of Page

bichnga75

Vietnam
359 Posts

Đăng ngày - 07/25/2007   18:53:09  Show Profile  Send bichnga75 a Yahoo! Message Send bichnga75 a Private Message
Nếu chiều xuống mà thấy không được vui thì hãy đến trước Vuong Cung Thánh Đường bên hông nhà thờ Đức Bà, ngồi vỉa hè uống cafe nhìn xe cộ ngược xuôi, lá me rơi rụng mà nhớ đến ai đó như...Ngố chẳng hạn ! Thích chưa?
Go to Top of Page

bichnga75

Vietnam
359 Posts

Đăng ngày - 07/26/2007   16:17:16  Show Profile  Send bichnga75 a Yahoo! Message Send bichnga75 a Private Message
Sáng nay lại ngồi nơi quán vắng của góc nhỏ mà nhớ đến bạn..chợt nghe thèm có ai đó cùng ngồi nơi góc vắng này mà ngắm lá me rơi.bachim và ngố có biết góc nào hong?
Ngồi ở đây sẽ được nhìn thấy nhiều món ăn , nhiều con người và nhiều đứa bé..thú vị lắm!!Đoán xem?!Rồi N sẽ lại kể tiếp chuyện phố sài gòn với những góc nhỏ thân thương.
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 07/29/2007   17:57:43  Show Profile Send bachim a Private Message
Xin chào...Bachim mới vừa về tới SG nửa đêm CN sau một chuyến..lăn lóc ở miền Trung, ra tận tới Quảng Bình. Đợi khỏe khỏe...sẽ post hình lên xem cho vui, nhá !
Go to Top of Page

ThiThi

Vietnam
257 Posts

Đăng ngày - 07/29/2007   19:48:45  Show Profile Send ThiThi a Private Message
anh Bachim đi miền Trung chi rứa ... ở Quảng Bình anh có ghé động Phong Nha không, Thithi nghe nói đẹp hơn Vịnh Hạ Long nữa đó ... vậy là sắp được nghe người Sài gòn kể chuyện về miền Trung rồi ... anh Bachim nghỉ ngơi khỏe để kể chuyện cho tụi em nghe nhiều nhiều nha. LBB, Maika, Ngố, Bichnga75 và cả Phi Duong nè, mau mau xúm lại chuẩn bị nghe chuyện nè ... Saigon đang mưa .. mưa bữa nay coi bộ dai dẳng quá.. hy vọng chiều về sẽ không bị ngập lụt nữa bà con ơi ... xe cua ThiThi mà ngập là chỉ có dắt bộ thôi hà hic hic ..
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 07/29/2007   22:11:37  Show Profile Send laobaba a Private Message


BN nì ... Lbb nói chơi thui, chứ mô có giận dỗi chi

Wow, BC chu du hah ... đang lót guốc ngồi chờ coi hình nì

Trong lúc chờ đợi, mọi người đọc cái bài ni cho vui hí (Lbb không nhớ là có trong cái góc SG ni chưa ... nếu có rồi thì đọc lại ... tại thấy cái bài dễ thương á )


Chuyện "Cái giọng Sài Gòn"
Hải Phan

Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, trong đầu lúc nào cũng có một ý định là sẽ “thở đều” trên mảnh đất ồn ào này, ý định đó chắc sẽ giữ mãi cho đến lúc một ngày nào đó âm thầm không bứt rứt cắn tay áo mà mỉm cười he he he XXX xuống dưới ấy… Gọi là yêu Sài Gòn thì có phần hơi quá! Không dám gọi thứ tình cảm dành cho Sài Gòn là tình yêu, nó chưa thể đạt đến mức ấy. Cái tình với Sài Gòn là cái tình của một thằng ăn ở với Sài Gòn hơn 20 năm, cái tình của một thằng mà với nó, Sài Gòn còn quá nhiều điều níu kéo, quá nhiều chuyện để mỗi khi bất chợt nghĩ về Sài Gòn, lại thấy nhơ nhớ, gần gũi...


Có dạo đọc trong một bài viết về Sài Gòn – Gia Định của nhà văn Sơn Nam, có thấy ông viết giọng Sài Gòn, cũng như văn hóa và con người Sài Gòn là một sự pha trộn và giao thoa đến hợp nhất của nhiều nơi. Đó là những người Chăm bản địa, những người khách Hoa, những người miền Trung đầu tiên đến đất Gia Định…Từ đó hình thành một loại ngôn ngữ vừa bản địa, vừa vay mượn của những người đi mở đất…

Giọng người Sài Gòn được xem là giọng chuẩn của miền Nam, cũng như giọng người Hà Nội được xem là giọng chuẩn của người miền Bắc. Giọng chuẩn tức là giọng không pha trộn, không bị cải biến đi qua thời gian. Như nói về giọng chuẩn của người Hà Nội, người ta nói đến chất giọng ấm nhẹ, khi trầm khi bổng, khi sắc khi thanh, và chẳng ai phủ nhận người Hà Nội nói chuyện rất hay và “điêu luyện”. Cái “điêu luyện” ấy như thuộc về bản chất của người Hà Nội mà chỉ người Hà Nội mới có được. Nếu nói là người Việt Nam nói như hát, thì đúng ra chỉ có người Hà Nội là “nói như hát” mà thôi, họa chăng chỉ có giọng Huế của người con gái Huế trầm tư mới cùng được ví von thế…Người Sài Gòn thì khác, giọng Sài Gòn cũng khác. Không ngọt ngào …mía lùi như một số người dân Tây Nam Bộ ven vùng sông nước mênh mang chín rồng phù sa, không nặng nề cục mịch như người miền Đông Nam Bộ nóng cháy da thịt, giọng người Sài Gòn cũng ngọt, nhưng là cái ngọt thanh hơn, nhẹ hơn. Đó là chất giọng “thành thị” đầy kiêu hãnh của người Sài Gòn, chẳng lẫn vào đâu được mà dù người khác có bắt chước cũng khó lòng. Dường như qua nhiều năm cùng với đất Gia Định – Sài Gòn phù hoa trong nhịp sống, trong đổi mới và phát triển, thì giọng nói của người Sài Gòn cũng trở nên “cao sang” hơn. Dù vậy, có cái “thanh” của một vùng đất một thời là thủ phủ Nam Bộ, nhưng cũng chẳng mất đi đâu cái mộc mạc không bỏ được của cái gốc chung Nam Bộ.

Giọng người Sài Gòn nói lên nghe là biết liền. Ngồi nghe hai người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau ở một quán nước, bên đường hay qua điện thoại, dễ dàng nhận ra họ. Cái giọng không cao như người Hà Nội, không nặng như người Trung, mà cứ ngang ngang sang sảng riêng…Mà điều đặc biệt trong cách người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau là mấy từ “nghen, hen, hén” ở cuối câu... Người miền khác có khoái, có yêu người Sài Gòn thì cũng vì cách dùng từ “nghen, hen” này. Khách đến nhà chơi, chủ nhà tiếp. Khách về, cười rồi buông một câu “Thôi, tôi dìa nghen!” - Chủ nhà cũng cười “Ừ, dzậy anh dìa hen!”. Nói chuyện điện thoại đã đời, để kết câu chuyện và cúp máy, một người nói “Hổng còn gì nữa, dzậy thôi hen!” “thôi” ở đây nghĩa là dừng lại, kết thúc, chấm dứt gì đó. Hai đứa bạn nói chuyện cùng nhau, bắt gặp cái gì vui, quay đầu sang đứa kế bên “Hay hén mậy?” bằng giọng điệu thoải mái…

Giọng người Sài Gòn đôi khi diễn đạt cùng một câu nói, nhưng lại bằng nhiều cung bậc giọng điệu khác nhau lại mang ý nghĩa khác nhau. Đám nhỏ quậy, nghịch phá, người chị mắng, giọng hơi gằn lại và từng tiếng một, có chút hóm hỉnh trong đó “Dzui dzữ hen!”. Đám bạn cùng tuổi, ngồi chơi chung, cười đùa, một người nói giọng cao cao vui vẻ “Dzui dzữ hen!”…Người Sài Gòn có thói quen hay “đãi” giọng ở chữ cuối làm câu nói mang một sắc thái khác khi hờn giận, khi đùa vui như “Hay dzữuuu”, “Giỏi dzữưưu…!” Nghe người Sài Gòn nói chuyện, trong cách nói, bắt gặp “Thôi à nghen” “Thôi à!” khá nhiều, như một thói quen và cái “duyên” trong giọng Sài Gòn.

Người Sài Gòn nói chuyện, không phát âm được một số chữ, và hay làm người nghe lẫn lộn giữa âm “d,v,gi” cũng như người Hà Nội phát âm lẫn các từ có phụ âm đầu “r” vậy. Nói thì đúng là sai, nhưng viết và hiểu thì chẳng sai đâu, đó là giọng Sài Gòn mà, nghe là biết liền. Mà cũng chẳng biết có phải là do thật sự người Sài Gòn không phát âm được những chữ ấy không nữa, hay là do cách nói lẫn từ “d,v,gi” ấy là do quen miệng, thuận miệng và hợp với chất giọng Sài Gòn. Ví như nói “Đi chơi dzui dzẻ hen mậy!” thì người Sài Gòn nói nó… thuận miệng và tự nhiên hơn nhiều so với nói “Đi chơi vui vẻ hen!”. Nói là “vui vẻ” vẫn được đấy chứ nhưng cảm giác nó ngường ngượng miệng làm sao đó. Nghe một người Sài Gòn phát âm những chữ có phụ âm "v" như "về, vui, vườn, võng" nó cảm giác sao sao á, không đúng là giọng Sài Gòn chút nào...

Nhìn lại một quãng thời gian hơn 300 năm hình thành và phát triển của Sài Gòn từ Phiên Trấn, Gia Định Trấn, Gia Định Thành, Phiên An, Gia Định Tỉnh…cho đến Sài Gòn, Tp HCM, dân Sài Gòn đã là một tập hợp nhiều dân tộc sinh sống như Việt, Hoa, Kh’mer…Các sử sách xưa chép lại, khi người Việt bắt đầu đến Đồng Nai – Gia Định thì người Kh’mer đã sinh sống ở đây khá đông, rồi tiếp đó là người Hoa, và một số người tộc láng giềng như Malaysia, Indonesia (Java) cũng có mặt. Sự hợp tụ này dẫn đến nhiều sự giao thoa về mặt văn hóa, làm ăn, cũng như những mặt khác của đời sống, trong đó dĩ nhiên phải nói đến ngôn ngữ.

Tiếng nói của người Sài Gòn không chỉ thuần là tiếng Việt, mà còn là sự học hỏi, vay mượn nhiều từ ngữ của dân tộc bạn, đâm ra mang nhiều “hình ảnh” và “màu sắc” hơn. Những từ như “lì xì, thèo lèo, xí mụi, cũ xì…” là mượn của người Hoa, những từ như “xà quầng, mình ên…” là của người Kh’mer. Nói riết đâm quen, dần dần những từ ngữ đó, những tiếng nói đó được người dân Sài Gòn sử dụng một cách tự nhiên như của mình, điều đó chẳng có gì lạ…Thêm vào đó, nó được sửa đổi nhiều cho phù hợp với giọng Sài Gòn, thành ra có những nét đặc trưng riêng.

Vậy nói cho cùng thì người Sài Gòn cũng có những tiếng gọi là “tiếng địa phương” (local dialect !?). Những tiếng này thể hiện rõ nhất khi người Sài Gòn nói chuyện cùng người miền khác. Nghe một người Sài Gòn nói chuyện cùng một người khác vùng, dễ dàng nhận ra những khác biệt trong lời ăn tiếng nói giữa hai người, hai miền. Có một số từ người Sài Gòn nói, người miền khác nghe rồi…cười vì chưa đoán ra được ý. Cũng như khi nghe người Huế dùng một số từ lạ lạ như “o, mô, ni, chừ, răng…” trong khi nói chuyện vậy thôi. Khác là mấy tiếng người Sài Gòn nói, vẫn có chút gì đó nó…vui vui tai, là lạ, ngồ ngộ và…bình dân làm sao.

Người Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung, có thói quen dùng từ "dạ" khi nói chuyện, khác với người miền Bắc lại dùng từ "vâng". Để ý sẽ thấy ít có người Sài Gòn nào nói từ "vâng". Khi có ai gọi, một người Sài Gòn nói "vâng!" là trong dáng dấp của câu nói đó có giọng đùa, cười cợt. Khi nói chuyện với người lớn hơn mình, người dưới thường đệm từ "dạ" vào mỗi câu nói. "Mày ăn cơm chưa con ? - Dạ, chưa!"; "Mới dìa/dzề hả nhóc? - Dạ, con mới!"… Cái tiếng "dạ" đó, không biết sao trong cảm giác nghe của một người Sài Gòn với một người Sài Gòn thấy nó "thương" lạ...dễ chịu mà gần gũi, nhẹ nhàng mà tình cảm lắm lắm. Cảm giác nó thật riêng so với những nơi khác. Nghe một tiếng "dạ" là biết ngay tên này là dân miền Nam cái đã rồi hẳn hay...

Một người miền khác, có thể là Bắc hoặc Trung, diễn tả một khoảng thời gian ngắn vài ngày thì nói “Từ bữa đó đến bữa nay”, còn người Sài Gòn thì nói “Hổm nay”, “dạo này”…người khác nghe sẽ không hiểu, vì nói chi mà ngắn gọn ghê. (Lại phát hiện thêm một điều là người Sài Gòn hay dùng từ “ghê” phía sau câu nói để diễn tả một sắc thái tình cảm riêng. Tiếng “ghê” đó chẳng hàm ý gì nhiều, nó mang ý nghĩa là “nhiều”, là “lắm”. Nói “Nhỏ đó xinh ghê!” nghĩa là khen cô bé đó xinh lắm vậy.) Lại so sánh từ “hổm nay” với “hổm rày” hay nghe ở các vùng quê Nam Bộ, cũng một ý nghĩa như nhau, nhưng lại không hoàn toàn giống nhau. Nghe người Sài Gòn dùng một số từ “hổm rày, miết…” là người Sài Gòn bắt chước người miền sông nước vậy. Nhưng nghe vẫn không trái tai, không cảm thấy gượng, vì trong người Sài Gòn vẫn còn cái chất Nam Bộ chung mà.

Nghe một đứa con trai Sài Gòn nói về đứa bạn gái nào đó của mình xem…”Nhỏ đó xinh lắm!”, “Nhỏ đó ngoan!”…Tiếng “nhỏ” mang ý nghĩa như tiếng “cái” của người Hà Nội. Người Sài Gòn gọi “nhỏ Thuý, nhỏ Lý, nhỏ Uyên” thì cũng như “cái Thuý, cái Uyên, cái Lý” của người Hà Nội thôi.

Nói một ai đó chậm chạp, người Sài Gòn kêu “Thằng đó làm gì mà cứ cà rề cà rề…nhìn phát bực!” Nghe cứ như là đùa, chẳng làm câu nói nặng nề lắm. Một người lớn hơn gọi “Ê, nhóc lại nói nghe!” hay gọi người bán hàng rong “Ê, cho chén chè nhiều nhiều tiền ít coi!”… “Ê” là tiếng Sài Gòn đó, coi gọi trổng không vậy mà chẳng có ý gì đâu, có thể nói đó là thói quen trong cách nói của người Sài Gòn. Mà người Sài Gòn cũng lạ, mua hàng gì đó, thường “quên” mất từ “bán”, chỉ nói là “cho chén chè, cho tô phở”… “cho” ở đây là mua đó nghen. Nghe người Sài Gòn nói chuyện với nhau, thường bắt gặp thế này “Lấy cái tay ra coi!” “Ngon làm thử coi!” “Cho miếng coi!” “Nói nghe coi!”… “Làm thử” thì còn “coi” được, chứ “nói” thì làm sao mà “coi” cho được nè ? Vậy mà người Sài Gòn lại nói, từ “coi” cũng chỉ như là một từ đệm, dân Sài Gòn nói dzậy mà. Ngồi mà nghe người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau thì quái lắm, lạ lắm, không ít người sẽ hỏi “mấy từ đó nghĩa là gì dzậy ta ?” – Mà “dzậy ta” cũng là một thứ “tiếng địa phương” của người Sài Gòn à. Người Sài Gòn có thói quen hay nói “Sao kỳ dzậy ta?” “Sao rồi ta?” “Được hông ta?”…Nghe như là hỏi chính mình vậy đó, mà…hổng phải dzậy đâu nghen, kiểu như là nửa hỏi người, nửa đùa đùa vậy mà.

Tiếng Sài Gòn là thế đó, nếu bạn giả giọng Sài Gòn nói chuyện, dù có giống cách mấy mà bỏ quên mấy tiếng đệm, mấy tiếng Sài Gòn riêng riêng này thì đúng là… “bạn hông biết gì hết chơn hết chọi!”

Mà giọng Sài Gòn đã thế, cách người Sài Gòn xưng hô, gọi nhau cũng có phần mang “màu sắc” riêng.

Người Sài Gòn có cái kiểu gọi “Mày” xưng “Tao” rất “ngọt”. Một vài lần gặp nhau,nói chuyện ý hợp tâm đầu một cái là người Saigon mày tao liền. Nếu đúng là dân Sài Gòn, hiểu người Sài Gòn, yêu người Sài Gòn sẽ thấy cách xưng hô ấy chẳng những không có gì là thô mà còn rất ư là thân thiện và gần gũi.

Mày-tao là kiểu xưng hô hay thấy trong mối quan hệ bạn bè của người Sài Gòn. Cách xưng-hô này thấy dàn trải từ đủ các mối quan hệ bạn bè; từ bạn học giữa mấy đứa nhóc chút xíu, cho đến mấy bác mấy anh lớn lớn tuổi. Hổng biết cái máu dân Sài Gòn nó chảy mạnh quá hay sao mà thấy mấy cách gọi này nó...tự nhiên và dễ nói hơn là mấy từ như "cậu cậu - tớ tớ" của miền Bắc. Nói chuyện bạn bè với nhau, thân thiết mà gọi mấy tiếng mày mày tao tao thì nghe thật sướng, thật thoải mái tự nhiên, và khoai khoái làm sao ấy. Gọi thế thì mới thiệt là dân Sài Gòn.

Đấy là ngang hàng, ngang vai vế mà gọi nhau, chứ còn như đám nho nhỏ mà gặp người lớn tuổi hơn, đáng bậc cha, chú thì khác. Khi ấy “tụi nhỏ” sẽ gọi là chú, thím, cô, dì, hay bác và xưng “con” ngọt xớt. Có vẻ như người Sài Gòn "ưa" tiếng chú, thím, dì, cô hơn; cũng như đa phần dân miền Nam khác vậy mà. Mà có lẽ cách gọi này cũng còn tuỳ vào việc ước lượng tuổi của người đối diện. Gặp một người phụ nữ mà mình nhắm chừng tuổi nhỏ hơn mẹ mình ở nhà thì "Dì ơi dì...cho con hỏi chút...!" - còn lớn hơn thì dĩ nhiên là "Bác ơi bác..." rồi. Những tiếng mợ, thím, cậu,... cũng tuỳ vào vai vế và người đối diện mà gọi. Có người chẳng bà con thân thuộc gì, nhưng là bạn của ba mình, lại nhỏ tuổi hơn, thế là gọi là chú và vợ của chú đó cứ thế gọi luôn là thím. Gọi thì gọi thế, còn xưng thì xưng “con” chứ không phải “cháu cháu” như một số vùng khác. Cái tiếng “con” cất lên nó tạo cho người nghe cảm giác khoảng cách giữa mình với đứa nhỏ đang nói kia tự dưng… gần xịt lại. Nghe sao mà quen thuộc, và gần gũi đến lạ lùng. Tự dưng là thấy có cảm tình liền.

Nói tiếp chuyện xưng-hô, người Sài Gòn có kiểu gọi thế này :

Ông đó = ổng
Bà đó = bả
Anh đó = ảnh
Chị đó = chỉ
...

Không hiểu sao mà dấu hỏi tự nhiên cái trở nên giữ vai trò quan trọng... ngộ nghĩnh dzậy nữa. Nhưng mà kêu lên nghe hay hay đúng hông? Gọi vậy mới đúng là chất Nam Bộ - Sài Gòn á nghen.

Người Sài Gòn cũng có thói quen gọi các người trong họ theo... số. Như anh Hai, chị Ba, thím Tư, cô Chín, dượng Bảy, mợ Năm...Mà nếu anh chị em họ hàng đông đông, sợ gọi cùng là chị Hai, anh Ba mà hổng biết nói về ai thì dzậy nè, thêm tên người đó vào. Thành ra có cách gọi : chị Hai Lý, chị Hai Uyên, anh Ba Long, anh Ba Hùng...

Thêm nữa, nếu mà anh chị em cùng nhà thì tiếng "anh-chị-em" đôi khi được...giản lược mất luôn, trở thành "Hai ơi Hai, em nói nghe nè..." và "Gì dzạ Út ?"...Tôi thích cách gọi này, đâm ra ở nhà gọi Dì Út tôi chỉ là một tiếng Út gọn lỏn. Có chuyện nhờ là cứ "Út ơi...con nhờ chút!" hoặc với mấy chị tôi thì "Hai ơi Hai...em nói nghe nè!".

Cách gọi này của người Sài Gòn nhiều khi làm người miền khác nghe hơi...rối. Có lần, kể cho người bạn ở Hà Nội nghe về mấy người anh chị trong gia đình. Ngồi kể lể "anh Hai, chị Hai, dì Hai, Út, cậu Hai, mợ Hai, chú Ba..." một hồi cái bị kêu là hổng hiểu, xưng hô gì rối rắm quá chừng, làm phải ngồi giải thích lại suốt một hồi...lâu.

Cách xưng hô của người Sài Gòn là vậy. Nghe là thấy đặc trưng của cả một mảnh đất miền Nam sông nước.

Cứ thế, không sang trọng, điệu đà như giọng người dân đất Bắc, cũng chẳng trầm lắng, thanh thanh như tiếng Huế Thần Kinh, cái giọng Sài Gòn đi vào tai, vào lòng, vào cách cảm, và nỗi nhớ nhung của người Sài Gòn lẫn dân miền khác bằng sự ngọt ngào của sông nước Nam Bộ, bằng cái chân chất thật thà của truyền thống xa xưa, và bằng cả cái “chất Sài Gòn” chảy mạnh trong từng mạch máu người dân Sài Gòn. Đi đâu, xa xa Sài Gòn, bỗng dưng nghe một tiếng “Dạ!” cùng những tiếng “hen, nghen” lại thấy đất Sài Gòn như đang hiện ra trước mắt với những nhớ thương
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 07/30/2007   05:01:27  Show Profile Send bachim a Private Message
Đáp xuống phi trường Đà Nẵng. Nhiệt độ bên ngoài 24 độ C (21.10). Bachim gọi Taxi về khách sạn Bamboo Green trên đường Bạch Đằng, nằm gần sát dạ cầu sông Hàn. Sau 5 năm không ghé Đà Nẵng, thành phố thay đổi khá bất ngờ. Đặc biệt, không có ăn xin ngoài đường, đúng như những gì đã đọc được trên báo. Rõ ràng đây là một điểm son của Đà Nẵng mà khắp nước Việt Nam, chưa nơi nào làm được.

Sau một chầu ngà ngà cùng với một số khách hàng thân thiết tại For You Beach - một nhà hàng ven biển nằm trên đường Trần Hưng Đạo khá bề thế - Bachim về lại khách sạn đánh một giấc tới sáng...

Bước ra đường đi tìm quán cà phê (trong KS cũng có, nhưng...kinh nghiệm xương máu cho biết đừng nên ham chầu ăn sáng miễn phí và ly cà phê cũng free trong các KS), cầu sông Hàn rực rỡ trong ánh bình minh.








Được sửa bởi: bachim ( 07/31/2007 03:23:42 )
Go to Top of Page

bichnga75

Vietnam
359 Posts

Đăng ngày - 07/30/2007   14:39:28  Show Profile  Send bichnga75 a Yahoo! Message Send bichnga75 a Private Message
Nhìn những hình ảnh đẹp của bachim lại muốn đi du lịch quá đi...Hai năm trước N cũng được đến đây nhưng hình như bây giờ ĐN đẹp hơn thì phải !? Cảm ơn bachim ha.
Chúc mọi người một ngày an lành , hạnh phúc .
Thân ái, Bn.
Go to Top of Page

maika

Canada
183 Posts

Đăng ngày - 07/30/2007   15:19:26  Show Profile Send maika a Private Message
Wow Bachim đúng là phóng viên của góc nhỏ Saigon , viết bài hay mà hình ảnh chụp cũng đẹp tuyệt vời ( Maika khen thiệt đó nhe )
Lbb,ThiThi,BN ... xích vô 1 chút cho Maika có chổ ngồi nghe phóng sự Đà Nẵng du ký của Bachim với chớ (hên quá Ngõ chưa đến,chắc là đi ăn hàng chưa về kịp)
Go to Top of Page

bichnga75

Vietnam
359 Posts

Đăng ngày - 07/30/2007   15:27:29  Show Profile  Send bichnga75 a Yahoo! Message Send bichnga75 a Private Message
Nghe maika nhắc đến ăn hàng làm N nghe đói bụng ơi là !...sáng nay vì buồn nên vào đây ngồi nghe bachim kể chuyện mà nhịn ăn sáng ...với lại buồn quá cũng không ăn được...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 07/30/2007   19:40:55  Show Profile Send bachim a Private Message
Lề con đường Bạch Đằng được lát gạch con sâu màu nâu trông khá đẹp . Chắc chắn đẹp hơn gạch con sâu cùng loại ở SG. Có vẻ như chánh quyền ở ĐN kiểm soát tốt hơn về mặt này.







Khu vực đường Bạch Đằng tập trung khá nhiều khách sạn lâu đời từ khi vùng đất bên kia cầu sông Hàn chưa phát triển dữ dội và bề thế như ngày nay.



Những người dân thành phố ĐN thường câu cá dọc theo sông Hàn. Không rõ thu hoạch được kha khá hay chỉ thuần túy là giải trí.





Trụ chân cầu cũng là nơi cho dân chuyên nghiệp đánh bắt cá.





Trên lề đường Bạch Đằng, những gốc cổ thụ được chăm chút khá tốt. Hì, khen ĐN hoài, không biết có cư dân Sài Gòn nào nóng mũi hay không. Nhưng, đó quả thực là một thực tế ràng ràng không cãi được. Bachim đành phải chê Cty Công viên Cây xanh ở SG thôi.



Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 07/31/2007   00:57:03  Show Profile Send laobaba a Private Message
Không có nóng mũi mô, BC kể tiếp đi, nghe .... mê quá chừng (cái hình cuối có BC trong nớ há )

Úi, Maika ơi, chen chen 1 hồi cả lũ lọt xuống sình hết bây chừ
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 07/31/2007   03:41:21  Show Profile Send bachim a Private Message
LBB tinh mắt thiệt ha. Núp vậy mà...cũng thấy được.
Bây giờ mời...các tiểu sư muội (gọi vậy có...hỗn không ta ?) cùng leo lên một căn nhà đang xây lở dở (chỉ mới xong phần thô, chờ...trang trí) cao 6 tầng để phóng tầm mắt ra chung quanh. Thật ra, chỉ ba bên thôi, một bên kín mít không nhìn được. Nhân tiện, xin thông báo tòa nhà cao nhất hiện nay của Đà nẵng là của đại gia Hoàng Anh Gia Lai (quê gốc Pleiku) cao 27 tầng.









Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 07/31/2007   04:00:38  Show Profile Send bachim a Private Message
Căn nhà đang xây lở dở...cũng có nét đẹp riêng của nó, hay nhờ...bàn tay [bold]nghệ thuật[/bold] của bachim nhỉ ? Hà hà...cái mũi đang phổng phao nè dù...nãy giờ hỏng nghe được lời...khen nào của ai hết. Híc híc..buồn ghê ta ơi !!!!!!



Nhìn xuống ngã tư, đường phố Đà Nẵng khá vắng vẻ. Có lẽ đây cũng là lý do khiến trật tự giao thông của ĐN không đến nỗi bát nháo như ở SG chăng.



Sân vận động Chi Lăng, một thời máu lửa nay cũng không hơn gì các sân khác vì đội Đà Nẵng đá banh càng ngày càng...ẹ !



Bây giờ mời ghé cà phê Long (thuộc hệ thống doanh nghiệp Bảo Nam Trân) đang là quán cà phê kèm điểm tâm "hot" nhất Đà Nẵng.



Ngay cổng, một độc bình chễm chệ, đẹp thì có đẹp song...hơi phô trương lộ liễu.



Luôn luôn có hai cô vận trang phục áo dài khăn đóng đứng trên bậc tam (hay cửu ?) cấp chào đón với miệng cười tươi như hoa nở.



Hòn non bộ "to vật to vã" nằm cạnh gốc sứ góp phần làm trang trọng thêm quán cà phê xây dựng theo lối cổ.

Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 07/31/2007   04:12:15  Show Profile Send bachim a Private Message
Các kèo, xà nhà của quán rập khuôn một căn nhà cổ, nhìn cũng có phong cách riêng chớ chẳng chơi.



Các chao đèn giả cổ được treo lủng lẳng trông khá...lạ mắt.



Lối đi giữa quán được trang trí bằng các trụ vuông hình chóp bằng sứ, tạo cảm giác đang ở trong một dinh thự của mọt ông quan xưa, cũng khá hay.



Đố các tiểu sư muội, ông khách nào trông...bảnh thế ?




Mỗi buổi sáng Thứ Bảy hoặc Chủ Nhật, quán đón không dưới ngàn khách. Một con số khá ấn tượng, so với một cái quán của Nhà Nước quản lý trên đường Bạch Đằng lúc nào cũng đìu hiu (dù vị trí đắc địa hơn nhiều) mới thấy được sự chăm chút chịu khó đầu tư của các doanh nghiệp tư nhân.

Go to Top of Page
Trang: / 37 Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo  
Trang trước | Trang sau
 Forum Locked  Topic Locked
 In bài
Chuyển đến:
M&TÔI © mvatoi.com Go To Top Of Page
This page was generated in 0.36 seconds. Snitz Forums 2000