M&TÔI
M&TÔI
Trang chính | Góc riêng | Bài mới | Thành viên | Tìm kiếm | FAQ
Tên hiệu:
Mật mã:
Ghi vào Cookies
Quên mật mã ?

 Các diễn đàn
 Hồn trong phố
 Góc nhỏ Sài Gòn
 Không Khí Ở Sài Gòn
 Forum Locked  Topic Locked
 In bài
Trang trước | Trang sau
Tên hiệu Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo
Trang: / 37

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 02/10/2006   09:12:22  Show Profile Send laobaba a Private Message
quote:
Trích đăng từ : nnqh

Mới post bài xong chạy qua bên topic kia thấy bạn Khinh Vũ Phi Dương la lối "chồng gì mà bạc thế" nghe buồn cười dễ sợ hahhaha



Theo LBB thì nếu không thể sống với nhau, không còn yêu thương nhau nữa thì đừng làm khổ nhau làm chi ...
LBB thấy sống với 1 người như câu chuyện sau đây mới là khổ nè:
(truyện lượm từ 1 web khác, lôi về dán ở ni nnqh và PD đọc há ...BC ơi, cho LBB 1 mượn 1 cái góc nhen)



Chờ cho người ấy trổ tài hùng biện đã chán chê đi rồi, Giao Đài mới bỏ tờ tạp chí xuống bàn và nói:

- Không, người ta chẳng nên thật thà, nhất là khi người ta yêu nhau.

Tuy rằng chẳng ai lại hoàn toàn thật thà với ai bao giờ, điều ấy thì ai cũng thừa biết, vậy mà người nào cũng cứ ao ước sẽ có kẻ thật thà với mình thì có lạ không. Khôi hài nhất là khi ta thấy ai có vẻ hơi thật thà với ta, chỉ hơi hơi thôi, ta cũng lấy làm sung sướng lắm! Những kẻ đương lăn lóc trong tình trường cũng vẫn có cái ảo tưởng là đôi bên hoàn toàn thật thà với nhau... tựa hồ sự thực làm cho ta sung sướng như ta trúng số độc đắc! Này, các anh, thôi đừng ai nên để cái lòng thật thà của người ta yêu đi kèm với hạnh phúc! Nó tai hại lắm. Nó chỉ phá hoại chớ chẳng kiến thiết bao giờ.

Nghe đến đây, Lê Văn Thư, một người lúc nào cũng lạc quan, bèn nổi giận mà rằng:

- Chà! Một người đàn bà như Giao Đài mà lại để ở miệng thốt ra những lời lẽ đáng buồn đến như thế nữa ư? Này, chị Giao Đài, coi chừng kẻo mà chị sẽ trở nên một thứ quái vật!

Giao Đài chỉ cười nhạt, lại khoan thai nói thêm:

- Nghĩa là cũng như mọi người, phải không, các anh? Người ta ai không là một thứ quái vật?

Không để ý, Lê Văn Thư lại sốt sắng tiếp:

- Chết nỗi! Nếu lại không có sự thật thà cứu vớt thì nhân loại còn có gì nữa! Thì làm gì có những ái tình, làm gì có cái tình bằng hữu, làm gì có những tính tình tốt đẹp và những dây liên lạc mà người ta bảo là thiêng liêng! Mà làm gì còn có hạnh phúc nữa!

Giao Đài lại cười rộ, coi anh Thư như một đứa trẻ ngây thơ. Rồi nói:

- Coi chừng đó, anh ạ. Yêu nhau là một việc mà thật thà với nhau lại là một việc khác.

Một người bèn hỏi:

- Vậy thì khi đã yêu nhau, người ta có nên thật thà với nhau không?

Giao Đài chẳng cần nghĩ đáp ngay:

- Không! Không! Chẳng bao giờ, và chẳng nên một tí nào!

Sau cùng, Giao Đài khoan thai kể lại câu chuyện dưới đây để dẫn chứng cho cái thuyết ấy.

+
+ +

Các anh, các chị đây hẳn còn nhớ vợ chồng anh giáo Hiển đấy chứ? Chị ấy vì hậu sản mà thiệt phận năm ngoái ấy mà! ấy đó, một người đàn bà đáng quý và đáng thương. Kẻ ngoại cuộc là các anh, các chị, ngồi đây hẳn phải tưởng cặp vợ chồng ấy sung sướng cực điểm. Thưa không ạ! Anh Hiển, chi Hiển là hai kẻ đau khổ nhất đời. Lúc buông tay nhắm mắt, chị ấy còn phải đem theo xuống suối vàng một thứ mà ta quen gọi là "hận nghìn thu". Lúc khâm liệm cho vợ, anh giáo Hiển cũng vẫn còn là kẻ không chút đỉnh lương tâm nào nữa!

Chỉ tại sự thật thà!

Tôi sở dĩ được rõ mọi điều vì chị Hiển coi tôi là bạn thân hơn hết. Những chuyện gia đình, những điều tâm sự, những cái éo le, khuất khúc mà không ai dám nói với một người thứ hai nào nữa, thì chị Hiển đã có kể lể cả với tôi. Việc đôi lứa ấy vì ái tình mà lấy nhau, rồi ăn ở với nhau vẻ bề ngoài ra làm sao, chẳng cần nói, các anh, các chị cũng thừa rõ...

Sau ngày cưới được năm hôm, chị Hiển đã đến chơi với tôi.

Cứ như những lời chị nói, cứ trông những cử chỉ của chị, cũng đủ hiểu chị bằng lòng cuộc trăm năm đến có thể hoá điên vì sung sướng. Chồng chị là người quân tử, có nhiều đức tính, lại yêu quý vợ nồng nàn hơn ai. Nếu cứ theo nhịp ấy mà đi, thì giữa cái loài người khốn khổ này, anh Hiển, chị Hiển, là một cặp vợ chồng tiên.

Mấy hôm sau nữa, khi lại thăm bạn vào lúc anh Hiển vắng nhà, tôi thấy chị ấy có cái vẻ mặt của người hối hận vì đã trót làm điều gì tai hại mà không còn phương gì cứu chữa nổi nữa. Mà quả vậy! Luôn mấy năm sau trong cặp mắt ngây thơ vốn đầy những ánh sáng của chị, tôi thấy hình như có một thứ bóng tối nó ám ảnh, nó làm thần thái của chị Hiển lu mờ như mặt trời bị lấp bóng mây. Chị đã kể lể:

- Chị Đài ơi! Có lẽ từ nay mà đi, tôi đành cam phận là người đàn bà khổ sở nhất đời rồi! Tôi đã nhỡ tay để hạnh phúc của tôi vỡ ra làm trăm nghìn mảnh. Từ nay mà đi, tôi không còn dám màng tưởng đến những ngày mà tôi đã thấy cuộc đời là có nghĩa lý là đáng sống như những ngày mới bước chân về nhà chồng nữa. Thôi, thế là xong!

Nói thế rồi, chị Hiển buông xuôi hai bàn tay như người thất vọng trước những mảnh vụn của một cái lọ quý giá mà mình đã vô ý đánh vỡ vậy. Chỉ một cử chỉ ấy cũng đủ khiến tôi xúc động lắm, và đủ đoán nổi cái hệ trọng của việc đã xảy ra. Tôi vội đứng lên, ra khép chặt cửa phòng rồi quay vào nghe chuyện.

- Chị ạ, mấy ngày tân hôn, nhà tôi không nói những lời nào khác những lời của một kẻ si tình, say mê, yêu quý tôi. Nhà tôi đã có những lời lẽ ngây ngô vô cùng, những lời mà tôi tưởng không ai biết nói như thế... Tôi đã sung sướng bao nhiêu, bây giờ lại hối hận bấy nhiêu. Là vì đêm vừa qua, khi lên giường chung gối chung chăn, không hiểu bởi những duyên cớ khốc hại gì, bởi thứ ma quỷ độc địa nào nó xui giục, mà nhà tôi lại chợt hỏi: - Anh hỏi thế này em đừng cho là lẩn thẩn nhé? Trước khi biết anh, em có hề yêu một người nào không?

Tôi ngạc nhiên thì ít, mà nổi giận thì nhiều. Bèn làm bộ bình tĩnh hỏi lại:

- Sao anh lại hỏi thế nhỉ?

Chồng tôi vội vàng cắt nghĩa:

- Không! Anh hỏi thế không có gì là can hệ! Nếu em ngạc nhiên là vì em chưa hiểu rõ nghĩa chữ yêu mà anh muốn nói. Yêu đây chẳng phải là thư từ, đi lại, rồi làm những điều mà đức hạnh phải kết tội đâu. Yêu đây có nghĩa trong sạch hơn, bi đát hơn, có thi vị hơn, vì yêu đây là ngưỡng mộ, là kính trọng, là yêu vụng, giấu thầm, là "để ý", là vắng mặt thì khao khát mà gặp mặt thì không dám ngỏ bầu tâm sự... Nói nôm na thì yêu đây nghĩa là có ý muốn người ta hỏi mình làm vợ.

Ngừng một lát, chồng em lại tươi cười mà tiếp:

- Không can hệ, thật thế! Cũng như anh chẳng hạn... Trước khi biết em và lấy được em, anh đã yêu không biết bao nhiêu người đàn bà, yêu theo cái nghĩa đã nói trên. ừ, thế đi nữa thì có sao đâu! Việc gì có thành sự thực hiển nhiên thì mới đáng kể, và nếu anh nói thế, chính là vì đối với em anh muốn xử sự đặc biệt, nghĩa là cho em được hưởng cái lòng thật thà, có một không hai của bọn đàn ông phần nhiều ích kỷ, gian ngoan.

Ngây ngô em hỏi lại:

- Sao bỗng dưng anh lại thật thà như thế?

- Là vì anh đoán anh biết. Anh hiểu rằng nhiều khi em thấy trong óc thoáng qua cái ý tò mò muốn biết ấy cũng như đại đa số phụ nữ đối với chồng. Nếu em chưa hỏi là vì chưa tiện dịp, và thế nào rồi cũng có phen em muốn thử hỏi thế một câu chơi. Đã thế thì liệu rồi anh có giấu được em không? Giấu sao được, em tin sao được. Chẳng khi nào một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi mà trước khi lấy vợ lại chẳng hề "để ý" đến một người đàn bà nào khác bao giờ! Nếu quả trên đời này có hạng đàn ông ấy thật, đó phải là một hạng kỳ dị!

Em ngây mặt ra nghĩ, càng nghĩ càng thấy chồng nói đúng sự thật lắm.

Chợt chồng em lại nói:

- Thí dụ như em chẳng hạn... năm nay em đã 24 tuổi rồi. Vậy mà ái tình đến với người thiếu nữ rất sớm. "Nữ thập tam nam thập lục" thật đúng như lời cổ nhân. Tạo hóa đã an bài ra thế, không một người con gái nào lại vượt qua được cái công lệ ấy. Vậy thì vào tuổi dậy thì, người ta phải mơ mộng, phải khao khát lòng yêu, phải để ý đến đàn ông. Anh nói chuyện đây là dựa vào khoa học chứ không nói hồ đồ, vu vơ gì. Đã thế thì không thể nào em lại không hề để ý đến một người đàn ông nào, trước khi là vợ anh, trong cái thời hạn từ mười tám đến hai mươi tư tuổi. Vì rằng không phải ở đời này chỉ có một anh là người đàn ông đáng yêu thôi, có phải thế không?

Trước những lý luận đanh thép của một người có khối óc tỉ mỉ sáng suốt như thế, tôi biết là chối cãi thì không được, biết chối cãi thế nào? Có ai lại đủ nghĩa lý để chối cãi một chân lý hay không?

Vả chăng, chồng tôi đã bảo là "không can hệ". Mà muốn yêu chồng một cách hoàn toàn, tôi tưởng không còn cách nào khác là đem lòng thật thà của mình mà dâng lên.

Chỉ nghĩ được có thế, tôi chẳng ngại đáp:

- Anh nói đúng đấy. Năm mười bảy tuổi, em cũng đã có yêu một người, yêu theo những cái nghĩa anh đã phân giải lúc nãy. Không biết người ấy có để ý đến em không! Người ấy không hề hỏi em làm vợ, và giá có chắc hẳn cũng không được nào. Bây giờ thì người ấy cũng đã lấy vợ, cũng đã có con...

- Thế rồi sao nữa?

- Thế rồi... chả có gì nữa.

- Sau người ấy thì không để ý đến ai khác nữa?

Em thật thà cả cười:

- Thì đến anh, và lấy được anh, thế thôi.

Nhà em ngẫm nghĩ một lát, phê bình:

- Thế nghĩa là em đã yêu người ấy lắm, yêu lắm. Đến nỗi phải chán đời cho đến lúc lấy chồng, nghĩa là trong bảy năm không còn sức để ý đến một ai nữa, nếu không có anh.

Tôi không đáp. Chồng tôi thở dài, khiến tôi phải hỏi:

- Anh vì thế mà buồn đấy à? Sao anh ác thế? Sao anh lại bắt em phải thật thà với anh để rồi làm em phải đau đớn?

Nhưng nhà tôi đứng lên, thản nhiên:

- Việc gì mà buồn! Có người đàn bà nào mãi cho đến lúc lấy chồng mà cũng còn nguyên cái trinh tiết tinh thần bao giờ! Tôi chỉ cần sau khi lấy tôi rồi thì vợ tôi không tư tưởng đến ai nữa. Thế thôi!

Rồi chúng tôi nói những chuyện khác, mãi cho đến lúc cả hai cùng ngủ. Nhưng mà, ba giờ đêm, chợt thức dậy, tôi thấy nhà tôi, chị ạ, nhà tôi ngồi ở bàn, hai tay bịt lấy thái dương. Tôi vùng dậy, hỏi một cách run sợ:

- Anh? Anh nghĩ ngợi đấy à?

Tôi muốn thà nhà tôi nói nặng còn hơn chỉ thản nhiên đáp một cách độc địa thế này:

- Có thế!

Lúc ấy tôi bực lắm. Bao nhiêu nỗi phẫn uất của giống đàn bà đã mấy nghìn năm bị áp chế, bị bó buộc vào vòng nô lệ của giống đàn ông ích kỷ hình như dồn cả vào óc tôi. Tôi bèn nói:

- Thế tại ai gây ra chuyện ấy? Anh đã thật thà với em thì em cũng phải thật thà với anh. Anh nghĩ xem, em chối có nổi không? Vả lại như ai đã nói, điều ấy cũng chẳng can hệ gì.

Chồng tôi rền rĩ:

- Không! Chẳng can hệ gì cả!

ấy cái ghen của đàn ông là như thế đấy. Họ tò mò, họ bắt mình cung khai sự thật, để họ phải đau khổ, và làm mình cũng đau khổ. Họ có hàng trăm cô nhân tình, họ ngủ với hàng nghìn con đĩ thì không sao. Vợ họ mà để ý một người nào trước khi biết họ, thế cũng đủ họ muốn tự tử. Chồng tôi lại đứng lên, đau đớn nói:

- Bây giờ thì tôi đã rõ sự thật, đã rõ rằng cái hạnh phúc của tôi không hoàn toàn, và chỉ có giới hạn mà thôi.

Tức thì tôi hiểu ngay rằng thế là xong, vợ chồng mà đã thế thì không thể nào có hạnh phúc được nữa. Tôi bưng mặt ngồi khóc như đứa trẻ không có tội mà bị cha mẹ đánh mắng, chị có biết trong bao lâu không? Ngót một tiếng đồng hồ! Tuy rằng không ai to tiếng với ai, song đêm ấy quả thật có một tấn kịch vô cùng thảm đạm. Sau cùng thì chồng tôi đứng lên, ra vuốt ve tôi.

- Thôi, nín đi, em ạ. Anh xin lỗi em. Anh sẽ quên đi, và anh cam đoan là sẽ quên được. Thật ra, trong việc này, em chẳng có một phần lỗi mọn nào.

Tôi đã phải tìm nhiều lời lẽ an ủi chị Hiển, và tôi đã cầm tay chị lôi lên miệng tôi mà hôn một cách đau thương như hôn một người yêu trong một cảnh ngộ xót xa.

Năm sau, vì có giấy bổ tôi đi Thái Nguyên, tôi không được cùng anh giáo Hiển dạy một trường, và do thế, phải cách biệt chị Hiển. Thỉnh thoảng lắm mới lại có một lá thư trao đổi tin tức cho nhau. Không bao giờ quên những tâm sự của mình, có khi chị Hiển gửi tôi những lá thư dài sáu trang, tám trang, và tôi đã phải nhiều phen tùy chuyện kể trong thư mà hoặc vui hoặc buồn cho bạn.

Một lần tôi rất vui vẻ vì chị Hiển báo tin rằng đã tìm thấy cái hạnh phúc tưởng đã mất tích. Lời lẽ trong thư đại khái rằng:

- "Chị Giao Đài ơi, em hồi hộp báo tin mừng rằng có lẽ chồng em đã không còn muốn làm một người vô nghĩa lý nữa. Nhà em đã biết nói đại khái như thế này: "Theo ý tôi, một cuộc tình duyên hoàn toàn tốt đẹp phải là: Hai người, trước khi yêu nhau đều chưa để ý đến người thứ ba hay là người thứ tư nào cả, và sau khi đã ăn đời ở kiếp với nhau rồi, tất nhiên cũng phải giữ chung tình như trước, nghĩa là vợ cũng như chồng không ai được có một phút điên rồ, mặc dầu là chỉ trong một phút, ngoại tình bằng tinh thần. Như thế cho đến lúc chết.

Vì lẽ người đời không ai lại vợ chồng cùng chết cả một lúc, tất nhiên phải còn lại một người góa vợ hoặc một người góa chồng. Vậy thì các người sống lại ấy cũng không bao giờ mơ tưởng đến một người thứ ba. Mãi cho đến lúc chết nốt! ấy đó. Nhưng mà trên thế gian này, làm gì có cuộc tình duyên nào lại duy nhất, lại tự nó chịu những sự kiềm chế như thế được. Vậy ta có thể kết luận rằng không có cuộc tình duyên nào lại hoàn toàn cũng như không ai được hưởng cái "không thể có được" thì chỉ là điên.

Nói thế rồi, chồng em kết luận rằng không quan tâm đến cái điều của em mà xưa kia chàng coi như một cái tội lỗi. Em sung sướng vô cùng".

Tôi để ý đến cách phân tích nghĩa lý cuộc "tình duyên hoàn toàn" của anh giáo Hiển thì nhiều, và mừng cho người bạn gái thì ít. Nhân một dịp nghỉ, tôi về, đến chơi người bạn đồng nghiệp hiếu sự và điên ấy, thấy hai vợ chồng đều vui tươi như hai cái hoa. Tôi đã toan đem cái ghen của anh Hiển ra làm đầu đề câu chuyện mà chỉ vì sợ nhắc lại chuyện cũ thì không tốt cho vợ chồng người ta lúc đương yên lành, nên lại thôi.

ấy thế mà một tháng về sau, tôi lại nhận được một bức thư của bạn trong đó bạn khóc lóc rầm rĩ, lại khổ sở đau đớn. Rõ sốt ruột làm sao! Thật là chuyện trẻ con! Anh Hiển nhất định buồn rầu, vì cho rằng chỉ có sự trinh tiết của tinh thần mới là đáng quý, và, chị Hiển đã yêu một người khác trước khi lấy anh ấy, thế là đủ không còn trinh tiết nữa rồi, và anh ấy tất phải khổ sở! Chị Hiển viết dưới cuối thư:

"Trong khi nói là quên, chồng em đã dùng hết thời giờ, hết cả tâm trí để nhớ, để buồn rầu!".

Cái ghen của anh Hiển có một thứ thế lực ở tâm giới anh đến nỗi khiến anh hóa ra tầm thường, hóa ra đê hèn, hóa ra "bất thành nhân dạng".

Năm ngoái, chị Hiển sinh được một mụn con gái rồi lại bỏ mất. Có lẽ vì phiền não quá nhiều. Chị đã lâm sản mà thiệt phận. Vì nhằm vào ba tháng hè nên tôi thường ở bên giường chị ta. Lúc thở hắt ra, chị cũng lại có tôi để chứng kiến cái khổ của chị, và tôi cũng không hiểu tại một lẽ huyền bí gì của tạo hoá mà lại cứ tình cờ phải nhìn thấy tất cả những cái đau đớn của người bạn khốn khổ ấy.

Khi thấy ông đốc tờ đã lắc đầu thất vọng ở một góc phòng rồi, biết rằng cái giờ cuối cùng của mình đã đến, chị Hiển bèn gọi chồng vào để "rối răng". Tôi đứng lên bước ra cửa thì chị bảo cứ ngồi lại. Trước mặt tôi, chị Hiển kéo hai bàn tay của chồng về lòng, run rẩy nói bằng một thứ giọng kỳ lạ:

- Em chết rồi, anh ơi! Quan đốc chẳng nói thì em cũng biết! Chẳng còn bao lâu nữa! Em kiểm soát lại cuộc đời thì thấy rằng cũng không đến nỗi thiếu thốn gì mấy, mà cũng đã hưởng nhiều thứ lắm, nhất là lại được làm vợ anh để tự do yêu quý anh!... Em có thiếu thì chỉ thiếu cái lòng yêu của anh, không phải cái yêu thương nhưng mà cái yêu hoàn toàn của anh, mà thôi... Xin anh cho em được mang cái lòng yêu hoàn toàn ấy, cái ái tình bất vong bất diệt ấy, xuống cửu tuyền! (Vì sắp chết nên chị nói văn chương kiểu cách lắm). Từ khi em ốm nặng đã nhiều lần anh an ủi em là quên hẳn chuyện xưa. Bây giờ xin anh cam đoan lần nữa trước mặt người bạn thân của em đây, cho linh hồn em được thỏa. Anh nói đi, cho em nhờ!

Vào trường hợp này, trí người ta thông minh sáng suốt lắm. Vì rằng khi thấy chồng ôm đầu nghĩ ngợi thì chị nói một cách xót xa:

- Giời ơi! Thì ra anh không yêu em, anh chưa quên hẳn chuyện xưa! Anh còn phải nghĩ lâu như thế cơ mà!

Tôi rùng mình run sợ vì thấy anh Hiển đáp:

- Phải, anh đã nghĩ. Bây giờ nói thế nào, chắc em cũng không tin đâu! Đấy em xem: anh không thể thật thà với em được!

Người vợ đáng thương ấy nấc lên mấy cái thì người chồng chữa một cách đã quá muộn:

- Tuy vậy anh cũng vẫn yêu em, vì anh còn có bổn phận của một người chồng.

Chị Hiển nấc lên một cái cuối cùng. Thế là tắt nghỉ. Và cách đấy một phút chị còn ai oán nhìn tôi. Cái nhìn ấy phân vua với tôi về những sự thống khổ của một linh hồn phải ôm một mối hận để lên cái thế giới của những linh hồn.

+
+ +

Giao Đài thuật chuyện xong thì im lặng để chờ mọi người bình phẩm.

Một người trong bọn chúng tôi đứng lên bực tức nói:

- Tội nghiệp! Một cuộc tình duyên như thế mà để đến nỗi một điều nhỏ mọn vô nghĩa lý như thế phá hoại được.

Một người khác nói tiếp:

- Vì ái tình là một vật mỏng manh, chóng hỏng và dễ vỡ.

Người thứ ba thở dài mà rằng:

- Cái anh chồng trẻ con đáng khôi hài như thế mà không ngờ là một tác giả của tấn thảm kịch như thế!

Người thứ tư nói:

- Tôi, tôi muốn nói rằng người vợ ấy không thật thà với chồng ngay từ lúc mới bước chân về nhà chồng.

Nhưng anh Lê Văn Thư đứng lên hậm hực:

- Nhưng mà tôi thì tôi muốn cái thằng chồng khốn nạn ấy không nên thật thà với vợ nó nữa vào lúc vợ nó đã thở hắt ra!

Giao Đài mỉm cười phân vua cả bọn:

- ấy đấy! Anh Thư bây giờ đã phản đối cái anh Thư lúc tôi chưa kể chuyện rồi đấy nhé! Sao anh không chủ trương cái lòng thật thà mãi đi!

Tưởng chừng không ai phê phán gì nữa, sắp nói sang chuyện khác, thì chị giáo Bích - một người từ nãy chưa nói gì - đứng lên cầm cái chặn giấy gõ xuống bàn như lúc ra lệnh im lặng cho học trò và hỏi cả bọn:

- Các anh các chị nghĩ về anh giáo Hiển ấy thế nào? Một người đàn ông mà tầm thường như thế ư? Mà khi người ta đã ghen đến như thế thì liệu người ta còn có biết được cái hạnh phúc nữa không? ừ, ghen đến thế thì cuộc đời có thấy sướng gì nữa không?

Vì chị giáo Bích cũng sắp lấy chồng nên người ta mỉm cười nhìn nhau một cách kín đáo và nói lảng sang chuyện khác.
Go to Top of Page

Khinh Vu~ Phi Duong

USA
54 Posts

Đăng ngày - 02/10/2006   13:14:48  Show Profile Send Khinh Vu~ Phi Duong a Private Message
LBB nói đúng đó, BC nhất định phải bị phat...mà phạt bằng cách nào đây ta?!...chứ nếu bắt BC ăn 4 chén chè thì lợi cho BC quá, vừa ngon,vừa bổ lại khỏe nữa. Không được đâu LBB ah, nhưng tạm thời cho BC hưởng "án treo" đi, khi nào PD tìm được "hình phạt" thì tính sau nhé. BC nghe sợ chưa? đụng phải "bà la sát" rùi ne.

Truyện ni PD đọc rùi (PD mê đọc truyện lắm lắm). Cảm nghĩ đầu tiên của PD khi đọc xong truyện này là "có chồng vậy, chết sướng hơn". PD nói thật đấy, đàn ông thì nên rộng lượng, vị tha, đừng có ích kỉ quá đáng giống như cái ông ni, làm khổ cả mình lẫn vợ. Không biết mấy chị em phụ nữ có đồng ý với PD không? Oops! nói hùng hồn quá không biết có "đụng chạm" "ông" nào trong đây không nữa, nếu có xin bà con lượng tình tha thứ.
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 02/10/2006   15:43:03  Show Profile Send bachim a Private Message
quote:
Trích đăng từ : Khinh Vu~ Phi Duong

BC này kỳ ghê nghen, PD ganh tị rồi ne. PD "thèm" chè bưởi trước tiên chứ bộ, sao tự nhiên gởi cho "3người kia" không thôi là sao vây?...thiệt tình! Mặc dù BC không "mến tặng" bài chè này cho PD thì PD cũng vẫn đọc,(và chỉ đọc có mỗi bài chè bưởi thui, đọc hết chắc lòi con mắt quá!). Sẳn TẾt có bưởi chưng đầy nhà, PD sẽ về...nhờ mẹ nấu dùm 1 nồi xem có giống chè "ngày xưa thân ái" của PD không. Có ai muốn thì PD sẽ...email đến mỗi người 1 chén hỉ.





Xin nghiêng mình tạ lỗi. Lỗi tại tôi. Lỗi tại tôi.
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 02/10/2006   16:56:25  Show Profile Send bachim a Private Message
quote:
Trích đăng từ : Khinh Vu~ Phi Duong

LBB nói đúng đó, BC nhất định phải bị phat...mà phạt bằng cách nào đây ta?!...chứ nếu bắt BC ăn 4 chén chè thì lợi cho BC quá, vừa ngon,vừa bổ lại khỏe nữa. Không được đâu LBB ah, nhưng tạm thời cho BC hưởng "án treo" đi, khi nào PD tìm được "hình phạt" thì tính sau nhé. BC nghe sợ chưa? đụng phải "bà la sát" rùi ne.

Truyện ni PD đọc rùi (PD mê đọc truyện lắm lắm). Cảm nghĩ đầu tiên của PD khi đọc xong truyện này là "có chồng vậy, chết sướng hơn".


Chồng gì ! chỗng chộng chổng chồng chông !
Chán chết, trên đời có một ông
Bụng hẹp tim chai yêu rỗng tuếch
Miệng hùm gan sứa hứa lông bông
Sân si mần rứa, đồ ngu dại !
Ái ố như ri, đúng khật khùng !
Thiên hạ khó tìm người giống vậy
Sống mần chi nữa, chết cho xong !

KVPD ới ời. Chẳng phải bachim này vì muốn chuộc lỗi mà nịnh nọt vuốt đuôi KVPD đâu nghen. Chỉ bởi đọc xong câu chuyện trên, bực mình thay cho đám đàn ông quá mà cảm tác thôi. Ngẫu nhiên mà trùng ý với KVPD. Đừng có nổi cơn tam bành lục tặc của Bà La Sát, quạt Ba Tiêu mà quạt một cái thì bachim dám bay tuốt qua Thung lũng Hoa Vàng lắm à !
Go to Top of Page

maika

Canada
183 Posts

Đăng ngày - 02/10/2006   19:40:01  Show Profile Send maika a Private Message
Cám ơn Lbb đã hỏi thăm hôm nay thì Mk đã OK lại rồi . Có lẽ nhờ ngũ li bì hết trọn ngày hôm qua . Hôm nay thức dậy chạy vô đây được Bachim dọn 1 mâm chè "ăn" muốn nín thở luôn
Lbb nói thiệt hợp ý Mk , ở đây mùa đông lạnh lẽo nếu có được chén tàu hủ đường ( xin thêm miếng gừng ) thì thiệt là hết ý . Hôm nọ đi chợ Mk thấy có bán tàu hủ đông lạnh , chạnh lòng mua về làm ăn thử . Không thấy ngon gì hết !! Bây giờ đọc bài viết về chè của Bachim , ngoài trời Montréal hôm nay -18 độ C (khoang -1 hay -2 độ F)nếu mà có được chén chè nóng (loại chè bà ba hay chè bắp ..) ăn thì vui biết mấy !!

Đọc truyện của Lbb dán , Mk thấy thương cho thân phận "thiểu số" của Bachim ghê đi
Trong góc nhỏ Saigon nầy quanh đi quẩn lại chỉ còn 1 mình Bachim ở giữa đám quần thoa (hay quần jean hở Lbb ??)Bachim nên cẩn thận lời ăn tiếng nói đấy nhé . Mk lo cho số phận "gươm lạc giữa rừng hoa" của Bachim lắm lắm ...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 02/10/2006   22:27:05  Show Profile Send bachim a Private Message
Cũng đành gươm lạc giữa rừng hoa
Cúc - Phượng - Hồng - Mai rực chói lòa
Kiếm báu thẫn thờ khôn tuốt vỏ
Mày râu xuôi xị khó dài ra
Ra công chìu chuộng rầu thân lão
Gắng sức loay hoay nịnh mấy bà
Lặn lội thân cò gom góp mãi
Vừa lòng chưa hỡi - bậc quần thoa


Vậy đó, cái thân phận bachim thuở nhỏ bị thầy bói phán rồi mà, lớn lên, mi sẽ mê gái, dại gái, lận đận vì phụ nữ, trẻ, già, lớn, bé, đủ hết. Đến nỗi, có hai đứa con cũng là gái nốt. Ghê chưa, vậy là phải cúc cung tận tụy tới già, hổng chừng tới chết luôn nghen. Dám hên hết biết, chấn thêm vài đứa cháu ngoại cũng là gái luôn là công thành mỹ mãn, phước tiếp trùng lai...
Khi đã minh định rõ ràng số kiếp của mình, bachim mỗ trên chẳng oán trời, dưới không trách đất (còn khúc giữa thì chưa biết à nhe), một lòng cúc cung tận tụy trọn vẹn nghĩa tình.
Bà con cô bác gần xa có thương thì chừa chỗ đứng (nhón một chân cũng đặng)còn ghét bỏ thì bachim đành bán xới đất này mà đi chỗ khác chơi. Đất lành chim đậu bà con ơi, đừng quá tay đàn áp mà chim chuyền cành khác, hổng nên.
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 02/12/2006   11:18:38  Show Profile Send laobaba a Private Message

Maika ơi,chắc quần jean hay skirt chi á ... mà LBB không biết quần thoa là quần chi

BC ... ấy ấy! răng chưa chi đã muốn chạy ... có ai đàn áp mô hè ... BC đi mất nếu LBB và Maika mở quán chè thì ai cung cấp ... vật liệu đây ....
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 02/13/2006   19:34:35  Show Profile Send bachim a Private Message
LỜI TỰ BẠCH TRONG NGÀY 14 THÁNG 2 NĂM 2006

Đáng lẽ phải viết bài này trong một chỗ riêng rẽ chớ không phải vào lấn chiếm cái nơi chốn vốn hẹp té của Không Khí Sài Gòn.
Nhưng, bà con ơi, bachim tôi vốn có tánh hay mắc cỡ. Trốn vô đây, chắc đỡ được nhiều soi mói. Vậy đi, hen !

Xin được khai thiệt, bachim chưa từng viết một cái gì cho Đại lễ Valentine Day trong từng ấy năm có mặt trên cõi đời này. Năm nay, chẳng hiểu ma đưa lối, quỷ dẫn đường gì gì đó, mà bachim nổi hứng bất tử đùng đùng muốn làm một chuyện mà, chỉ nghĩ tới thôi, đã rét run. Nhưng, phàm cái gì làm mình run, mình lại có nhiều cảm giác muốn...thử một lần cho biết. Và, bachim xin gói gọn đối tượng mình hướng tới chỉ có một người : bà xã.

Vô duyên chưa, có một đối tượng, mà lại quăng lên Net, thằng cha này rõ...khùng ! Thông cảm , thông cảm, để bachim giải thích liền nè.

Tại sao ? Tại vầy. Có những nơi chốn mà mình muốn tới nhanh nhứt, lại phải đi vòng vèo, bởi vì đi bằng đường chim bay, có khi bị...rớt. Trong môn billard France, muốn thắng, nhiều cơ thủ phải sử dụng tới đường bi six band (sáu lần chạm thành bàn). Dài dòng thế đấy ! Cũng có thể, không phải vì một lý do duy nhứt mà người ta phải đi vòng vèo như vậy. Nhiều khi, còn vì sợ, vì ngại, vì...mắc cỡ...Vả lại, tâm sự của bachim với bà xã chẳng có gì phải dấu diếm các bà con cô bác ở topic này, những người bạn dễ thương vô vàn mà bachim có được trong thời gian qua...Và biết đâu, những người này lại còn thương bachim hơn nữa khi nghe được những dòng rỉ rả dưới đây.

Thôi. Vào đề nghen, phi lộ đủ rồi.

Anh sẽ bắt đầu bài viết của mình cho em bằng một câu cũ sì trên biết bao vành môi của hàng tỉ tỉ người đã sống và đang sống trên trái đất này từng nói : Anh Yêu Em. Cả vì tình, cả vì nghĩa. Thời gian mình làm vợ chồng với nhau lâu đủ cho việc hình thành một cái người ta gọi lag nghĩa, nghĩa vợ chồng. Đó, cái câu nói bình thường mà hình như anh chưa từng trực tiếp nói bằng lời với...em. Xưa là vậy, mà tới bữa nay cũng vậy. Anh thường cứng người khi nghĩ tới chuyện phải nói câu này. Em chắc vẫn còn buồn bực vì điều đó. Nhưng, biết sao hả em, anh nói không được, nhưng mà anh biểu lộ bằng nhiều kiểu khác, cũng được mà, phải hôn ?
Em có thể trách anh, biểu lộ được cái gì đâu ! Thiệt, quả là anh ít biểu lộ, nhưng không phải là biểu lộ ít. Nhưng thôi, nói nhiêu đó cho chuyện này chắc đủ rồi. Cái chánh của bài viết này là anh muốn gởi tới em những lời tạ lỗi, vậy thôi. Xin lỗi em vì những hành vi, những câu nói, kể cả những suy nghĩ, của anh, làm em phiền muộn, bất bình, thậm chí, giận dữ trong bao nhiêu năm qua.
Em có thể không đọc được bài viết này, bởi vì hình như em ít khi nào vào Net để...chơi. Nhưng anh hoàn toàn không muốn gởi nó vô bất cứ một cái mail cụ thể nào. Anh muốn nó tình cờ đến với em bằng một hình thức nào đó, không cần sắp xếp, như vậy hay hơn, theo anh.
Anh sẽ trình bày theo phương pháp liệt kê. Nhớ tới đâu, ghi tới đó. Không cần phải đi theo thứ tự từ lỗi nhẹ tới lỗi nặng, hay ngược lại. Cũng chẳng cần phân chia lỗi nào đã sửa nhiều sửa ít, lỗi nào vô phương cứu chữa...Vậy đi nghe !
Anh xin lỗi vì chưa bao giờ chịu nói ra miệng cái câu YÊU em. (cái này chắc nằm trong mục vô phương cứu chữa quá)
Anh xin lỗi vì chưa bao giờ tặng em quà nhân ngày Lễ Tình Nhân.
Anh cũng xin lỗi vì tật làm biếng dọn dẹp, hay để cho tình trạng nhà cửa mình bề bộn, làm gương xấu cho con.
Anh xin lỗi vì những lần thoái thác không chở em đi một vài nơi.
Xin lỗi về những cuộc nhậu nhẹt em gọi là quá đà. Xin lỗi vì những bao thuốc lá được đốt vô tội vạ. Xin lỗi cho những đêm hôm thức khuya hết cỡ để lên Net lang thang. Xin lỗi vì thời gian dành cho thơ thẩn văn chương nhiều hơn dành cho gia đình. Ham hố nghiền ngẫm những thứ mà em đánh giá là vô bổ (mà hình như không sai là mấy) chớ không lo xây dựng một tài sản coi cho tạm được.
Anh cũng ngàn lần xin lỗi vì không thấy mắc cỡ khi nhìn đám bạn bè danh vọng lẫy lừng, hay ít ra cũng tự ý thức đặt cho mình nhiệm vụ để trở thành lẫy lừng như vậy.
Anh cũng xin nhận lỗi thiếu sự chuyên chế trong chuyện giáo dục con cái. Hay cà rỡn với con đến độ chúng nhiều khi tỏ ra tự do quá trớn.
Càng xin lỗi càng tự giựt mình. Anh đã phạm phải phải quá nhiều lỗi. Đó là còn chưa kể những lỗi mà ngay cả anh cũng chưa dám kể ra đây.
Anh cũng có những ưu điểm của mình (ai chả có !) nhưng đây không phải là chỗ để kể ra. Nhưng anh ngàn lần tin rằng, người nhìn ra nhiều nhứt những ưu điểm của anh là...em. Điều đó là chắc chắn. Bởi vì, nếu không vậy, lấy gì mà em chịu đựng anh được cho tới tận hôm nay !

Mong cho anh sửa chữa được một phần mười những lỗi lầm của mình, kể từ ngày Tình Yêu của năm 2006. Chỉ bao nhiêu đó thôi, cũng đã là rất nhiều đối với em, người vợ đời của anh, phải không em ? Anh mới đọc lại câu vừa viết, e rằng mình gõ lộn chữ N thay vì chữ V thì...đổ nợ. Thôi, anh biết rằng lải nhải hoài mớ lỗi lầm của mình chưa chắc đã hay, chỉ xin hứa, sẽ tận lực để, ví dụ, năm sau mà có lập lại vụ này, mục liệt kê chỉ ngắn bằng phân nửa...

Vậy đi. Anh ngừng nghe.

Một ông chồng...vừa hạnh phúc vừa...tội nghiệp, ủa quên, tội nghiệt !

Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 02/14/2006   00:51:41  Show Profile Send laobaba a Private Message
Mèn ui … chị nhà mà đọc được bài ni chắc cảm động rơi nước mắt á … LBB mà là BC sẽ chạy ngay ra chợ, mua 1 bó hoa thiệt … bự dzìa tặng dzợ liền í mà chắc không được, lâu ni BC không hể có quà cáp bông hoa chi cho ngày Valentine, chừ đem bó hoa về sẽ bị nghi ngờ là ”hừm, what did he do !!!!!” hehehe, LBB xúi dại hén

Nì, BC đừng có hứa nhiều coi chừng làm không nổi á … làm được chừng ni thôi nì là LBB nghĩ chị nhà sẽ rất là vui (và chắc sẽ cưng BC nhiều hơn) … mỗi ngày BC bớt lên net 15 phút, 1 tuần lễ là được gần 2 tiếng … theo như kinh nghiệm của LBB thì 2 tiếng đồng hồ sẽ dọn dẹp được nhiều thứ lắm đó BC …

Hehehe, LBB xúi già xúi non BC chút xíu hén, hậu quả có ra mần răng thì … BC chịu à nghe. Chúc BC và chị nhà 1 ngày Valentine thật vui và hạnh phúc (cũng chúc luôn mọi người như rứa hí)



HAPPY VALENTINE'S DAY

Được sửa bởi: laobaba ( 02/15/2006 22:50:47 )
Go to Top of Page

Khinh Vu~ Phi Duong

USA
54 Posts

Đăng ngày - 02/14/2006   06:16:16  Show Profile Send Khinh Vu~ Phi Duong a Private Message
Chưa bao giờ nói cái..chữ kia trong suốt ngầng ấy năm e rằng hơi...cứng rắn đấy BC ạ. PD nghĩ BC không thiếu "rồ man rợ"..ý quên romantic nhưng phảI tỏ cho bà xã thấy thì chị sẽ vui lắm, và thương BC nhiều hơn (càng thương thì BC càng có cơ hội "làm biếng" hơn). BC "có tài" mà không biết sử dụng gì hết, để PD chỉ mánh nhé: BC hay...mắc cỡ phảI hông? vậy thì mình...làm thơ đi! viết 1 bài thơ "tạ lỗi" như trên và đề "kính gởi bà xã"...hahaha, nói giỡn chơi thui chứ BC để đại loại như là "Thương gởi em" chẳng hạn. Còn nếu BC mắc cỡ không dám đưa tận tay dzợ thì làm bộ...rớt vô túi áo khoác hoặc giỏ xách tay của chị xong...dzọt đi chổ khác. Vậy đi nghen! PD chờ nghe kết quả của BC đó. (trời ơi! không ngờ mình nhóc mà dám "chỉ giáo" người lớn kìa. BC mà biết PD bao nhiêu tuổi chắc là PD phải nghe...chửi quá!)

Chúc tất cả mọi người 1 valentine very very hạnh phúc!
Go to Top of Page

maika

Canada
183 Posts

Đăng ngày - 02/14/2006   08:09:50  Show Profile Send maika a Private Message
Thư gửi "chị" Bachim (phải viết chử chị dầu Maika không biết tuổi tác của mình có được gọi như vậy hay không )
Thật sự mà nói Mk chưa bao giờ vô bất cứ 1 cái net tiếng Việt nào khác ngoài trừ M&tôi . Đến cũng bằng 1 sự ngẩu nhiên (kiểu người ta gọi là cưởi ngựa xem hoa ấy mà ) Nhưng có lẽ Mk cũng là người may mắn cho nên vào đây và gặp được những người bạn thật dễ thương dầu chưa bao giờ gặp mặt , cho nên đến đây và ở lại đây luôn tới ngày hôm nay .
Càng may mắn hơn hôm nay đọc được bài tự bạch của "ông xã" chị Nhờ đó Mk cảm nhận được không phải đàn ông Vietnam nào cũng chồng chúa vợ tôi ( mà điều nầy ở đây là điều cấm kỵ nhưng nghe nói không hiếm hoi xãy ra chuyện nầy ở VN )
Người viết bài tự bạch hứa sẽ thay đổi (dầu chưa biết có làm hay không ) ..nhưng Maika cảm nhận được sự chân thành trong đó .

Vậy đi nhe , xin chúc người 1 mùa Valentine thật đẹp .
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 02/14/2006   17:37:46  Show Profile Send bachim a Private Message
Trời hỡi trời. Có cảm giác PhiDương và Maika hình dung bachim như một ông già...(mà có khi trúng thiệt :-()Già mà còn nhớ Valentine Day thì còn trẻ chán. Cái người mà hay trốn vô một góc tối ngồi...im ru mới đáng gọi là già. Ý, không biết có đụng chạm ai hôn ta !

Trăm năm tới bến hãy còn xa !
Đừng nghĩ bachim tuổi...chớm già
Trái tim hôi hổi nhịp còn khỏe
Cặp mắt trong veo nhìn thiệt xa (viễn thị í mà)
Thơ thẩn gởi Mail thoải mái đó
Ngẩn ngơ vô Net hồn nhiên mà
Lưng khòm một chút, bởi vác nặng
Khối tình hừng hực cõi người ta

Chợt nghĩ mà hết hồn (dám mấy o này nghi mình cỡ ông Uy Viễn Tướng Công lúc viết cái câu : Ngũ thập niên tiền nhị thập tam !) Đó đó, ông Nguyễn Công Trứ 73 tuổi còn thanh xuân chán, cưới vợ còn mơn mởn. Vụ này bachim chỉ đề cập tới chuyện cái trẻ trung của ngài NCTrứ thôi nghen, chớ chẳng dám tơ tưởng việc lai rai hầu thiếp. Đừng có mà gởi đơn tố cáo tới Ủy Ban Bảo Vệ Hạnh Phúc Gia Đình của Hội Phụ Nữ VN thì..kẹt lắm.

Tự nhiên cái Không Khí Ở Sài Gòn dính chấu vô vụ này. Mà cũng vui, tùy nhi biến mà. Lâu lâu lạc đề cho nó phong phú vậy mà. Hỉ ?

Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 02/15/2006   00:07:26  Show Profile Send laobaba a Private Message
Hừm, có kẻ châm lửa rồi còn đổ xăng hén … Cái góc tối rứa chứ có người đòi mướn dài hạn á, chắc kỳ ni phải lên giá, không có discount luôn …


Trăm năm tới bến … thấy xa xa
Mới lão sương sương … chửa có già
Tóc bạc … có sao! … đi nhuộm … đỏ
Răng đen (tại cà phê và thuốc lá) … lo hão! ….đến phòng nha (sĩ )
Thẩn thơ meo (mail) … mốc nào đâu thấy (ui, ai dấu cái kính lão của BC rùi )
Quanh quẩn net vào lại net ra
Đừng ước đừng mơ hầu dzí thiếp
Tốn tiền nhuộm tóc … khóc nhè nha



Mà mèn ui, răng muh chữ nghĩa lai láng rứa Ngũ thập niên tiền nhị thập tam là cái chi chi rứa (để LBB dịch thử: ngủ thập niên là ngủ 10 năm, tiền nhị là 2 đồng, thập tam là 30, dzị nguyên câu có nghĩa là ngủ 10 năm thì 2 đồng sẽ thành 30 đồng … chà cái kiểu ni lạm phát nặng nghe) LBB phá 1 chút thôi chứ không hiểu câu nớ, BC giải thích giùm hỉ và sẳn thì nói giùm luôn Uy Viễn tướng công là ai ?????

Lâu ni nnqh mô rồi hí … chắc chạy đi ăn bò bía rồi … LBB nhớ hồi nớ lâu lắm rồi, ở hồ con rùa có bò bía với kem cà phê (1 ly cà phê … dão ... rồi người ta bỏ mấy muỗng kem vô, rứa là thành kem cà phê hồ con rùa) không biết chừ có còn cái món kem cà phê ni không nửa …

Được sửa bởi: laobaba ( 02/15/2006 00:09:17 )
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 02/15/2006   05:56:24  Show Profile Send bachim a Private Message
Sao nghi quá. Nhưng cũng giả dạng thường dân trả lời LBB một cái. Kẻo không thì bậc quần thoa "cha chả" một tiếng thì có cơ tán mạng chớ chẳng chơi.
Uy Viễn Tướng Công : Nguyễn Công Trứ, người nổi tiếng vì nói một câu khi bị "đì" làm lính thú khi đã làm tới Thượng Thư (làm Thượng Thư chả lấy gì làm vinh thì khi làm lính thú cũng chẳng có chi làm nhục)
Ngũ thập niên tiền nhị thập tam : Khi cái "ông già" bảy mươi ba tuổi Nguyễn Công Trứ cưới nàng hầu (dĩ nhiên hầu non), đêm động phòng nàng dâu mới mới thỏ thẻ hỏi đức ông chồng đã được bao nhiêu niên kỷ, chàng rể mới làm một bài hát nói (sở trường của chàng) trong đó có câu : Ngũ thập...có nghĩa vầy : Năm mươi năm trước ta mới có hai mươi ba hà !!! Bó tay chưa ?
Còn kem cà-phê hồ con Rùa đúng như LBB kể. Lừng lẫy sống tới trước Tết vừa rồi, bị người ta thu hồi nhà để cho một Công ty thuê mới dẹp tiệm. Khu đó bây giờ có một tiệm kem khác, xế xế đối diện, tên là Napoli, thuộc loại thứ dữ, sương sương cũng 40.000đồng VN một ly. Trong khi kem hồ con Rùa chỉ vào khoảng 10.000đ. Vậy mới ghê !
Không biết bây giờ chủ nhân quán kem hồ con Rùa phiêu bạt về đâu. Cũng có khi lời quá xá lời (nội bán "kem cà-phê" kiểu đó cũng lời khẳm rồi)nên cơ chừng giải nghệ hưởng nhàn...
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 02/15/2006   11:43:33  Show Profile Send laobaba a Private Message

Mới dọa không cho discount là ... wảng dzía liền há

Rứa mà cái món kem bình dân hồi LBB còn nhỏ xíu sống cũng lâu ghê hỉ ... có nhớ hồi nớ giá là bao nhiêu mô, nhưng chắc chắn phải rẽ thì học trò cấp 2 như LBB mới có tiền mà thưởng thức ... Bên ni LBB cũng có làm thử, nhưng có lẽ cà phê pha đàng hoàng quá còn kem thì dư thừa sửa quá nên không ngon như cái ly kem hồi xưa ... hay có thể là vì LBB đã già ... như kẻ mô nớ trù ẻo á ...

Cám ơn BC đã giải thích những thắc mắc của LBB ... hỏi thiệt muh
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 02/15/2006   22:40:05  Show Profile Send bachim a Private Message
LBB ơi. Nhờ một chút được không ?
LBB có thể mở lượng hải hà edit giùm cái thiệp xuân cho nhỏ bớt, nhứt là chiều ngang. Bởi vì, tại cái hình quá hớp này mà bachim phải sử dụng thanh trượt ngang mệt mỏi luôn, kéo qua kéo lại oải quá chừng chừng mỗi lần đọc xong một dòng.
Hay LBB có phương pháp khác, thì phụ nhĩ giùm cho lão già tội nghiệp ni nhờ cậy. Thông cảm tuổi hạc đã cao, rê rê cái thanh trượt hoài, chịu không nổi...
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 02/15/2006   22:53:05  Show Profile Send laobaba a Private Message
BC nói cái thiệp Valentine phải không (chứ LBB chẳng nhớ cái thiệp xuân mô hết ... hổng lẽ mình già dữ rứa sao ) ... LBB đổi cái giỏ hoa rồi đó ...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 02/16/2006   00:06:20  Show Profile Send bachim a Private Message
Mừng quá. Mừng quá
Cám ơn nhiều, đỡ chạy qua chạy lại mỏi cánh tay già.
Hoan hô LBB.
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 02/17/2006   17:55:24  Show Profile Send bachim a Private Message
Cái dưới đây không phải chỉ có ở Sài gòn. Nhưng bachim muốn gởi tới bà con cô bác một bài thật bổ ích (tào lao với bachim hoài, lâu lâu uống thuốc bổ...cho khỏe). Nào, xin mời :

15 đoản khúc của cuộc sống

Những đoản khúc mà khi mình đọ thấy thật là bổ ích ...có những điểm tưởng đâu là nhỏ nhặt , nhưng nó là nền tảng để phát triển nhân cách là kim chỉ nam cho việc đối nhân xử thế của mình.
1.Chớ có đi tìm của cải xa hoa, bởi vì nó chỉ đánh lừa bạn. Chớ có đam mê vẻ bề ngoài, bởi vì nó sẽ chóng tàn phai. Hãy đi tìm người khiến bạn mỉm cười Bởi vì chỉ có nụ cười mới có thể thắp sáng một ngày tăm tối. Hãy cứ hy vọng, rằng bạn sẽ sớm tìm thấy người khiến bạn mỉm cười.
2. Cầu chúc cho bạn có đủ hạnh phúc để trở nên đáng yêu, đủ gian nan để khiến mình mạnh mẽ, đủ nỗi buồn để có lòng nhân ái, đủ hy vọng để biết mình hạnh phúc và đủ tiền để mua quà tặng nhau.
3. Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, cái khác sẽ mở ra Nhưng chúng ta lại thường nhìn quá lâu vào cánh cửa đóng để rồi không thể nào nhìn thấy cánh cửa nào đang mở sẵn cho ta.
4. Chúng ta không biết có gì chỉ đến khi đánh mất nó. Chúng ta cũng chẳng biết đã bỏ lỡ điều gì cho đến khi điều ấy trở lại
5. Hãy luôn đặt ta vào vị trí của người để biết rằng nếu ta đau thì chắc chắn người cũng đau như ta vậy.
6. Khởi nguồn của tình yêu là hãy để người ta yêu được sống như chính họ và đừng cố uốn nắn họ theo hình mẫu của ta. Nếu không, ta chỉ yêu hình ảnh phản chiếu của ta trong chính họ mà thôi
7. Có lẽ Chúa muốn ta gặp vài người "khác" trước khi gặp người "ấy" để rồi cuối cùng khi gặp người "ấy" ta mới biết "món quà" Chúa ban có ý nghĩa biết bao.
8. Chỉ mất một phút để cảm thấy say đắm ai đó, một giờ để thích và một ngày để yêu. Nhưng ta sẽ mất cả cuộc đời chỉ để quên một người
9. Khi bỏ qua tất cả cảm xúc, niềm si mê, sự lãng mạn mà ta vẫn thấy còn yêu thì chính là tình yêu.
10. Đáng buồn thay, khi bạn gặp được người rất có ý nghĩa đối với đời bạn thì lại nhận ra người ấy chẳng cùng cảm xúc như bạn. Và bản thân bạn sẽ phải chọn lựa. Hoặc ngồi đó mà gặm nhấm nỗi buồn. Hoặc để cho điều đó trôi qua mãi mãi
11. Tình yêu bắt đầu bằng một nụ cười, tiến triển bằng một nụ hôn, kết thúc với một giọt nước mắt hay với vòng tay ôm xiết bất tận.
12. Tình yêu sẽ đến với những ai vẫn nuôi hy vọng cho dù đã có lần bị phản bội, với những ai vẫn ấp ủ tình yêu cho dù đã có lúc bị chôn sâu trong những vết thương lòng.
13. Sẽ là khổ đau khi yêu ai mà không được đáp lại Nhưng có gì đớn đau bằng yêu một người mà không tài nào để người ấy biết cảm xúc của ta.
14. Có những điều muốn nghe lại chẳng bao giờ nghe được từ người ta yêu mến. Nhưng xin chớ có làm thinh trước những gì mà một người nói với bạn bằng cả con tim.
15. Khi sinh ra, bạn khóc trong lúc mọi người xung quanh mỉm cười Hãy sống để khi chết, bạn mỉm cười trong khi những người xung quanh thì khóc. Họ khóc vì niềm vui được biết đến bạn.

Phương An (dịch từ Internet)
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 02/19/2006   17:43:33  Show Profile Send bachim a Private Message
Kẹt xe. Nỗi ám ảnh triền miên của người dân Sài gòn. Sự bùng nổ dân số tại mảnh đất lành hàng đầu của cả nước làm điên đầu nhà cầm quyền. Có vẻ như giới chức trách đã bất lực trước vấn đề này. Người dân thì từ tâm trạng bức bối kêu gào đã từ từ chuyển qua trạng thái lầm lì chịu đựng. Đúng thôi, trong một không gian chật chội chen chúc, lầm lì chịu đựng là một câu trả lời ít tốn ca-lo-ri nhứt. Năng lượng nên để dành cho việc khác thay vì kêu gào vô bổ.
Bản thân bachim, khoảng cách từ nhà tới chỗ làm non 4 cây số, thế nhưng thời gian bỏ ra cho việc tới sở thường thường cũng tròm trèm nửa tiếng. Bởi thế cho nên, đáng lẽ khi phải cày luôn ngày Chủ nhạt và Thứ bảy, dễ phát sinh buồn phiền, nhưng ngược lại, bachim thường đến sở với một tinh thần sảng khoái hơn mọi bữa. Tại sao lại nghịch lý thế kia ? Đơn giản thôi, trong hai ngày này, bachim chỉ mất khoảng chưa tới mười lăm phút để có thể an vị trên cái ghế xoay mà thưởng thức nỗi sảng khoái từ cái máy lạnh cà tàng chạy kêu cót két cọt kẹt...Trong hai ngày này, số người phải đi làm bớt đi đến bảy tám chục phần trăm. Đường phố rộng rãi hơn, cặp mắt của bachim có thể đong đưa lúng liếng một chút mà không sợ phải hôn nhằm đít xe người khác. Vui phải biết.



Bà con thấy sương mù Sài gòn có thua gì Đà Lạt đâu hả. Cận cảnh hơn một chút để hết hồn chơi nghen.



Đêm xuống, Sài gòn cũng không hết nguy cơ kẹt xe. Đôi khi còn cao hơn nếu vào những ngày lễ lạc. Đông, vui, và dĩ nhiên, hao nữa (hao thời gian, hao xăng, hao sức, hao phổi). Đây :



Khoảng không gian cho mỗi xe quá ít, là một lẽ. Kẹt xe còn xuất hiện bởi những tư tưởng bất chấp người khác của một số tài xế xe tải. Tất nhiên, lỗi không chỉ do một mình họ, đằng sau đó, chủ xe, chủ hàng, không loại trừ những bàn tay nhám nhúa của các thầy Cảnh sát giao thông. Hãy chiêm ngưỡng mấy hình sau để Ay da vài tiếng



Hậu quả là thế này :



May mà không xảy ra thương vong đáng tiếc. Nhưng, may được bao nhiêu lần nữa thì, họa may trời mới biết...
Dạo này, do chánh sách ưu tiên đưa các phương tiện chuyên chở công cộng vào sử dụng để từ từ giải quyết nạn kẹt xe, xe buýt được hưởng những nâng đỡ từ các cấp chánh quyền. Từ đó, nảy sanh tâm lý kiêu binh nơi giới tài xế xe buýt, họ đã khiến cho người dân thành phố kinh hãi thiệt sự. Xe buýt được đặt cho hỗn danh : xe vua. Có một chuyện cười kể : Hai cậu bé ngồi khoe cha mình. Một cậu mặt vênh váo bảo Ba tao có uy thiệt, một lời ổng nói ra là mọi người trong Công ty tuân theo một phép. Cậu kia hỏi Ba mày làm chức vụ gì. Cậu nọ trả lời Ba tao làm Giám Đốc. Thế Công ty Ba mày được bao nhiêu người. Gần 200 người. Vậy thì ăn thua gì. Ba tao ra đường quát một tiếng là dân chúng trên đường bất kể ai cũng phải xếp re. mày tính thử coi bao nhiêu người. Thằng bé con Giám Đốc tức tối hỏi Vậy chớ Ba mày làm nghề gì mà bảnh dữ vậy. Ba tao làm lơ (người phụ xế)xe buýt...
Khà khà khà, đúng quá. Chưa cần la đã lo dạt ra hết rồi, đợi ổng la có khi còn bị ký đầu, vỗ...mông (nếu là phụ nữ) Mời bà con coi xe vua làm dữ nè :



Đúng là vua, người ta xếp hàng chầu đông phát khiếp :



Vài tấm khai vị. Bữa nào có gì thêm hay ho, bachim mần tiếp, hen !
Go to Top of Page
Trang: / 37 Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo  
Trang trước | Trang sau
 Forum Locked  Topic Locked
 In bài
Chuyển đến:
M&TÔI © mvatoi.com Go To Top Of Page
This page was generated in 0.39 seconds. Snitz Forums 2000