M&TÔI
M&TÔI
Trang chính | Góc riêng | Bài mới | Thành viên | Tìm kiếm | FAQ
Tên hiệu:
Mật mã:
Ghi vào Cookies
Quên mật mã ?

 Các diễn đàn
 Ngõ tới ngây ngô
 Thơ văn sưu tầm
 Những bài thơ hay !
 Forum Locked  Topic Locked
 In bài
Trang trước | Trang sau
Tên hiệu  Chủ đề Chủ đề tiếp theo
Trang: / 12

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/12/2006   02:55:23  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
Ngàn Thu Áo Tím

Sống Hiền

Đời dẫu trôi trăm ngã
Chân vững bước một đường
Lòng chắt như phiên đá
Muôn đời sống hiền lương

"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/13/2006   03:17:14  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
TTKH

Hai sắc hoa ti gôn


Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẻo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi.

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/13/2006   03:18:26  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
TTKH

Bài thơ thứ nhất



Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá
Hồn thơ nguyên vẹn một trời huơng
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương

Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan âm điệu du dương trước
Và tiển người đi bến cát xa

Lại ở vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành

Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡì làm sao lạnh rất nhiều

Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em

Ðang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Thì ai đem lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên

Ðẹp gì một mảnh tình tan vỡ
Ðã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chẵng nên chờ

Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi vẫn nhớ hẹn ngày xưa
"Cố quên đi nhé câm và nín
Ðừng thở than bằng những giọng thơ"

Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Tưỡng tượng chân người len lén đến
Nhưng lòng nào dám hẹn ai về

Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha đeo đuổi mãi than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi




"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/13/2006   03:20:05  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
TTKH

Bài thơ cuối cùng


Anh ạ, tháng ngày mau quá nhỉ !
Một mùa thu cũ một lòng đau
Ba năm ví biết anh còn nhớ
Em đã câm lời có nói đâu

Ðã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly
Càng khơi càng thấy lụy từng ly
Trách ai đem cánh "ti-gôn" ấy
Mà viết tình em được ích gì ?

Chỉ có ba người đọc thơ riêng
Bài thơ "đan áo" của chồng em
Bài thơ đan áo nay rao bán
Cho khắp người đời thóc mách xem

Là giết đời nhau đấy biết không ?
Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung
Giận anh tôi viết dòng dư lệ
Là chút dư hương điệu cuối cùng

Từ nay anh hãy bán thơ anh
Và để yên tôi với một mình
Những cánh hoa lòng, hừ đã ghét
Thì đem mà đổi lấy hư vinh

Ngang trái đời hoa đã úa rồi
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi
Buồng nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp
Ði nhớ người, không muốn nhớ lời

Tôi oán hờn anh mỗi phút giây
Tôi run sợ viết bởi rồi đây
Nếu không yên được thì tôi chết
Ðêm hỡi, làm sao tối thế nầy !

Năm lại, năm qua cứ muốn yên
Mà phương trời nhớ chẳng làm quên
Và người vỡ lỡ duyên thầm kín
Lại chính là anh, anh của em

Tôi biết làm sao được hỡi trời!
Giận anh không nỡ nhớ không thôi
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh, có một người...



"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/13/2006   03:21:15  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
TTKH

Ðan áo cho chồng


Chị ơi nếu chị đã yêu
Ðã từng lỡ hái ít nhiều đau thương
Ðã xa hẵn quãng đời hương
Ðã đem lòng gởi gió sương mịt mù

Biết chăng chị, mỗi mùa Ðông
Ðáng thương những kẽ có chồng như em
Vẫn còn thấy lạnh trong tim
Ðan đi đan lại áo len cho chồng

Như con chim hót trong lồng
Hạt mưa đã rụng bên sông bơ thờ
Lưng trời nổi tiếng tiêu sơ
Hay đâu gió đã sang bờ ly tan

Tháng ngày miễn cưỡng em đan
Kéo dài một chiếc áo len cho chồng
Như con chim hót trong lồng
Tháng ngày thương tiếc cánh hồng nơi nao

Ngoài trời hoa nắng xôn xao
Ai đem khoá chết chim vào lồng nghiêm
Ai đem lễ giáo giam em
Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời

Lòng em buồn lắm chị ơi !
Trong bao ngờ vực với lời mỉa mai
Quang cảnh lạ, tháng ngày dài
Ðêm đêm nghĩ đến ngày mai giật mình.




"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/13/2006   03:50:11  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message




Nguyên Sa

Áo Lụa Hà đông

Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát
bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
mà mua thu dài lắm ở chung quanh
linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
bay vội vã vào trong hồn mở cửa

gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
thơ học trò anh chất lại thành non
và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

em không nói đã nghe từng gia điệu
em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt

em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
em đi rồi, sám hối chạy trên môi
những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng

em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/13/2006   04:14:08  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
Du Tử Lê

Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ loi


Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Chim về góc biển . Bóng ra khơi
Lòng tôi lũng thấp . Tâm hiu quạnh
Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi

Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Buổi chiều chăn gối thiếu hơi ai
Em đi để lại hồn thơ dại
Tôi vó câu buồn sâu sớm mai

Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Em còn gương lược dấu đường ngôi
Nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn
Và khoảng trời xanh đến rợn người

Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Bàn tay dư mấy ngón chia phôi
(Tặng nhau chín ngón không đeo nhẫn)
Và những tàn phai đầy tuổi tôi

Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Như trời nhớ đất (rất xa xôi)
Nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi
Thư nhớ hồi âm - Lệ nhớ môi

Chỉ nhớ người thôi sông đủ cạn
Nói gì kiếp khác với đời sau
Đôi khi nghe ấm trên da thịt
Như thể ai đi mới trở về


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/13/2006   05:20:00  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
Uẩn khúc


Ai ra đi không mang nỗi nhớ ?
Uất nghẹn này ghi khắc lòng sâu.
Ai hay hát bài ca cứu quốc,
Ngựa sa trường không dễ gục đâu.

Ai thường uẩn khúc ngày quê hương,
Nỗi hận này quyết phải gột phai.
Ôi cảnh đời giận tím tin gan,
Kiếp toi đòi gắn chặt nhân gian.

Nơi chốn xa xăm người có biết,
Ở đây nước mắt khó lau khô.
Chờ mãi ngày mai không thấy tới,
Đành cuốn theo những ngày tháng năm.


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/16/2006   03:36:40  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message

Ðêm qua tôi nằm mơ
Thấy mình ôm chiếc gối
Ðứng trên đường Ðồng Khởi
Và hát như người điên


BÀ MẸ ÐIÊN

Có lần tôi đi ngang
Qua vỉa hè Ðồng Khởi
Một bà ôm chiếc gối
Ðứng hát như người say

Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đây

Người biết chuyện cho hay
Chồng bà đưa ra Bắc
Từ khi con trai mất
Bà trở thành người điên

Nhà bà là mái hiên
Tấm vải dầu che nắng
Sớm chiều khoai với sắn
Heo hút với bầy con

Bà ngày một héo hon
Bỏ vùng kinh tế mới
Về Sài Gòn chen lấn
Giữa cuộc đời đắng cay

Ðứa con út ốm đau
Vẫn hằng đêm đòi sữa
Chẳng còn gì bán nữa
Ngoài giọt máu mẹ cha

Khi trời vừa sáng ra
Bà lại lên Chợ Rẫy
Lần nầy lần thứ mấy
Bà bán máu nuôi con

Trên đường về đi ngang
Ghé cửa hàng mua sữa
Bà gục người trước cửa
Suốt đêm mà không hay

Ðứa con út đang đau
Chờ mẹ về chưa tới
Qua đời trong cơn đói
Thiếu cả một vòng tay

Khi bà về tới nơi
Thì con mình đã chết
Bà ôm con lạnh ngắt
Ðứng hát như người say

Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đây

Ðêm qua tôi nằm mơ
Thấy mình ôm chiếc gối
Ðứng trên đường Ðồng Khởi
Và hát như người điên.


Trần Trung Ðạo


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."

Được sửa bởi: SB ( 04/16/2006 03:42:56 )
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/16/2006   03:46:31  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message

Ví mà tôi đổi thời gian được
Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười



ÐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI



Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Ðốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Ðừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Ðau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

Trần Trung Ðạo


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."

Được sửa bởi: SB ( 12/13/2007 10:25:03 )
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/16/2006   03:55:08  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
Mỗi mùa Xuân thêm một lần dối mẹ
Đừng trở lại
Xuân đất khách
Vẫn đừng lên cười với thế nhân
Em đừng hỏi
Thăm bạn
Mười bảy năm
Mưa
Thức dậy đi
Tự nhủ
Nước
Bao lần tự dối lòng
Độc hành
Bức tranh sông núi
Mười chìn mùa mưa




MỖI MÙA XUÂN
THÊM MỘT LẦN DỐI MẸ


Nhớ năm ngoái mẹ có lần đã hỏi
Về chưa con sao vẫn thấy chưa về
Con lại phải thêm một lần nói dối
Chờ sang năm con hứa sẽ về quê

Nếu chẳng phải vì thay tờ lịch mới
Chắc là con không biết có Xuân sang
Ðời nước Mỹ tháng ngày trôi qua chóng
Chưa kịp xoay đã hết một năm tròn

Bỗng sực nhớ đến lời ai đã nhắc
Lại lo tìm câu nói dối cho xong
Mười một mùa xuân miệt mài đất khách
Con dối đi dối lại biết bao lần

Căn nhà cũ chắc năm nay mục nát
Tiền gởi về không đủ mẹ nuôi thân
Con gái lớn theo chồng đi nơi khác
Con trai đầu biền biệt chốn xa xăm

Cây mai nhỏ ba đã trồng năm trước
Mấy xuân rồi có nở nụ nào không
Hay đã chết theo ba từ dạo ấy
Ðể mùa Xuân hoa trắng nở trong lòng

Năm mới đến mẹ già thêm một tuổi
Tóc bạc hơn nhiều, má hóp răng long
Sao giấc ngủ chập chờn con thấy mẹ
Người đàn bà đẹp nhất ở trần gian

Năm mới đến con cũng già thêm tuổi
Xa mẹ hiền một tuổi nặng bằng hai
Tuổi nước Việt chất chồng lên quá khứ
Tuổi xứ người quần quật với tương lai

Con chẳng biết nói thế nào mẹ hiểu
Chẳng còn ai hiểu hết chuyện đời con
Non nước đó vẫn còn đầy dâu biển
Núi sông đây sao giữ được vuông tròn.

Trần Trung Ðạo


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."

Được sửa bởi: SB ( 06/07/2006 09:57:05 )
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/16/2006   03:57:49  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message




ÐỪNG TRỞ LẠI


Anh ra đi Sài Gòn xưa đã chết
Cây me già cô độc đứng nghe mưa
Ðừng trở lại chẳng còn gì nữa hết
Em đã tàn hương sắc của năm xưa

Anh ra đi phố phường xưa đổi khác
Ngọn đèn xanh le lói bóng ga chiều
Những kỷ niệm vàng hoe trên mái tóc
Tóc em buồn từng sợi rối đêm khuya

Anh ra đi cửa lòng em đã đóng
Với đau thương chồng chất thuở xuân thì
Ðừng trở lại chẳng còn ai mong ngóng
Xuân đã tàn từ độ én bay đi

Anh ra đi em một mình lầm lũi
Con đường câm trong những tối không đèn
Ðừng trở lại em quen rồi cực khổ
Anh cũng quen rồi cuộc sống ấm êm

Anh ra đi mùa đông buồn ghê lắm
Mùa mưa dài thăm thẳm ở nơi đây
Ðừng trở lại chẳng cần ai đưa đón
Ðể em ngồi nghe lá khóc trên cây

Anh ra đi mẹ bao lần đã nhắc
Ðứa con yêu lưu lạc ở phương nào
Anh có đọc nỗi buồn sâu trong mắt
Mắt mẹ già năm tháng đã hư hao

Anh ra đi đàn em thơ đã lớn
Nhìn hình anh ngơ ngác hỏi là ai
Bầy chim nhỏ giữa trời đầy giông tố
Chim đầu đàn vẫn biệt dưới chân mây

Anh ra đi quê hương nghèo hơn trước
Những lầm than vẫn nối tiếp nhau về
Bài thơ cũ mơ làm người yêu nước
Ðến bây giờ anh còn nhớ hay quên.


Trần Trung Ðạo


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."

Được sửa bởi: SB ( 04/16/2006 04:04:48 )
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/16/2006   04:02:56  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
XUÂN ÐẤT KHÁCH




Ai có về bên kia đất nước
Thở dùm tôi hơi ấm quê hương
Tôi, con én lạc mùa xuân trước
Vẫn khóc âm thầm nơi viễn phương

Vẫn đếm xuân về trên đất khách
Nghe buồn nhỏ giọt xuống vai tôi
Ðèn ai thắp sáng bên kia phố
Nhớ quá, chao ôi, tiếng mẹ cười

Bếp lửa than hồng sao chẳng ấm
Tôi thèm một chiếc bánh chưng xanh
Thèm nghe ai nói lời tha thiết
Một lời chúc tụng bước sang năm

Ai có về bên kia đất nước
Chở dùm tôi nỗi nhớ qua sông
Hỡi em, cô gái mùa xuân trước
Còn đứng hong khô áo lụa hồng

Lòng tôi cũng bạc theo màu áo
Chiếc pháo giao thừa đã tả tơi
Chén rượu mừng xuân tôi chẳng uống
Chỉ uống đêm nay những ngậm ngùi.

Trần Trung Đạo


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."

Được sửa bởi: SB ( 04/16/2006 04:04:19 )
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/16/2006   04:08:23  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
VẪN ÐỨNG LÊN CƯỜI VỚI THẾ NHÂN



Ta vẫn đi trên quãng đường dài
Âm thầm, không một dấu chân ai
Ta đi như thế từ lâu lắm
Thuở tóc chưa vàng, mộng chửa phai

Bốn mươi năm ngó lại đời mình
Khóc nhiều cho vận nước điêu linh
Quê hương ngàn dặm trời mây trắng
Bóng mẹ chìm trong mỗi hướng nhìn

Mẹ trách ta sao lỡ hẹn thề
Mỗi mùa lá rụng lắng tai nghe
Cây đa già đứng bên đường vắng
Chiếc lá vàng bay chẳng trở về

Em trách ta xuống phố quên làng
Bao lần én lượn, bướm bay ngang
Em ơi con bướm vườn Xuân ấy
Chẳng thể tìm nhau, chỉ ngỡ ngàng

Bạn trách ta toan tính lọc lừa
Trăm lần ta chẳng thiết hơn thua
Ðời ta xiêu lạc từ thơ ấu
Coi chuyện ơn thù như nắng mưa

Ta vẫn đi trên quãng đường trần
Thương từng hạt bụi vướng đôi chân
Ðời xô ta gục, buồn, không trách
Vẫn đứng lên, cười với thế nhân.



Trần Trung Ðạo


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/16/2006   04:10:16  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message

Ta sẽ sống để chờ ngày trở lại
Hôn một lần lên đất mẹ thương đau.



EM ÐỪNG HỎI



Em đừng hỏi sao ta già trước tuổi
Khi thời gian đâu có nghĩa lý gì
Tuổi của ta được tính bằng khắc khoải
Bằng tủi buồn trên mỗi bước ta đi

Em đừng hỏi quê hương ta có đẹp
Khi hận thù còn nhuộm đỏ giang san
Ai mới đạp trái mìn chưa nổ kịp
Bao nhiêu năm cuộc chiến vẫn chưa tàn

Em đừng hỏi cha mẹ già bao tuổi
Chưa bao giờ ta kể chuyện đời ta
Xin hãy để cho niềm đau yên ngủ
Vết thương lòng năm tháng sẽ phôi pha

Em đừng hỏi ta mong về quê cũ
Chiếc lá khô còn nhớ cội thương cành
Ta chẳng lẽ bước chân đời lê mãi
Nơi quê người làm một kẻ lưu dân ?

Em chúc cho ta được tròn ước nguyện
Vâng, ta còn mơ ước nhỏ mai sau
Ta sẽ sống để chờ ngày trở lại
Hôn một lần lên đất mẹ thương đau.


Trần Trung Ðạo


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."

Được sửa bởi: SB ( 04/16/2006 04:11:00 )
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/16/2006   04:18:00  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
THĂM BẠN


Biết kể anh nghe những chuyện gì
Chuyện buồn thôi hãy cố quên đi
Nghìn năm nước chảy cầu sông Dịch
Chí lớn hao mòn theo dấu rêu

Thuở tóc còn xanh trên mái đầu
Chuyện trò tâm sự suốt đêm thâu
Tôi mơ một mảnh trời thơm ngát
Anh bón chùm hoa rực sắc màu

Hai đứa thường mơ chuyện vá trời
Tâm hồn trải rộng khắp muôn nơi
Anh như tay kiếm thời ly loạn
Tôi bút nghiên rung vẽ lại đời

Nhắc nhở làm chi chuyện đã rồi
Mộng vàng đã chết thuở hai mươi
Soi gương tóc bạc vài ba sợi
Tổ quốc nhìn lên chỉ ngậm ngùi

Ðịnh viết thư thăm đã mấy lần
Gởi về đâu nhỉ rất xa xăm
Ðời trôi không hẹn ngày tương ngộ
Thôi giữ mang theo xuống mộ phần.



Trần Trung Ðạo

"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."

Được sửa bởi: SB ( 04/16/2006 04:18:58 )
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/16/2006   04:21:12  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
MƯỜI BẢY NĂM





Mười bảy năm trời như vó câu
Người đi biền biệt kẻ giang đầu
Sao chẳng trở về thăm bến cũ
Ðể thấy lòng đau cuộc bể dâu

Mười bảy năm rồi em nhớ anh
Như mây nhớ núi lá mơ cành
Hỡi người phiêu bạt bao năm trước
Sao chẳng về đây viết sử xanh

Mười bảy năm trời trong bóng đêm
Bao nhiêu thu đọng nhớ bên thềm
Áo cơm hai chữ đời sao nặng
Một gánh san hà ai nỡ quên

Mười bảy năm rồi không thấy nhau
Aó xưa giờ chắc đã phai màu
Tôi đi góp lá ngàn phương lại
Ðốt lửa cho đời sương khói bay

Mười bảy năm trời chưa đủ sao
Dậy đi đừng tiếc những chiêm bao
Một chút công hầu sao nỡ đổi
Một giải giang sơn máu lệ trào.


Trần Trung Ðạo


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."

Được sửa bởi: SB ( 10/31/2006 16:35:20 )
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/16/2006   04:26:49  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
Mưa


Đêm về phố lạ dưới cơn mưa
Nhớ mắt em buồn buổi tiễn đưa
Che tay nghe lệ mình đang ướt
Bước chậm thương cây lá chuyển mùa

Lụt quê hương, mưa xứ người
Một giòng tủi nhục chảy không nguôi
Mưa qua biển Thái tanh mùi máu
Bao xác thây người lặng lẽ trôi

Sài Gòn mưa rớt một màu đen
Khóc thầm từ độ đổi thay tên
Em có ngồi bên ao nước nhỏ
Anh, con thuyền giấy cuốn lênh đênh

Hà Nội mưa phùn buổi chớm thu
Đường về lịch sử tối âm u
Hãy khóc lên đi trời tổ quốc
Rửa sạch lầm than lẫn hận thù

Mưa xuống tình người rách tả tơi
Lọc lừa, phe phái vẫn chưa thôi
Mưa che khuất lối về Văn Miếu
Giảng Võ Trường đâu ?. Sập mất rồi !

Mưa phai mái tóc thời niên thiếu
Tuổi trẻ nhòa theo hạt lệ trời
Ngoảnh mặt về Nam, mây xám qúa
Bao giờ nắng đẹp, núi sông ơi !.

Trần Trung Ðạo


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/16/2006   04:27:56  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
Thức Dậy Ði



Mặt trời mới mọc bên kia biển
Hay lửa phương đông báo hiệu mùa
Thức dậy đi em giờ đã điểm
Mẹ khóc lâu rồi em biết chưa ?

Thức dậy đi hỡi rừng núi cũ
Nghe tiếng nghìn xưa vọng trở về
Ai đứng trông ai mùa lá đổ
Mà lòng thao thức mấy đêm khuya

Ai khóc đêm nay ngoài ải Bắc
Phải hồn sương phụ ngóng phương xa
Hay tiếng Phi Khanh trào nước mắt
Về đi, lấy máu trả thù cha

Thức dậy đi hồn thiêng sông núi
Gió Nam Quan xô sóng Bạch Đằng
Nửa đêm không bóng người bên suối
Sao tiếng gươm mài vang dưới trăng

Thức dậy đi hỡi lòng vô lượng
Ngại ngùng chi đau khổ điêu linh
Dù cho nước vẫn còn nhơ đục
Nhớ giữ cho nhau một chút tình

Thức dậy đi đồi cao dốc sỏi
Đất đá mòn theo mỗi vết chân
Gã tù lặng đứng nhìn mưa đổ
Đâu biết xuân qua chỉ một lần

Thức dậy đi màu nâu của đất
Màu xanh trong ánh mắt của em
Bao nhiêu năm ngồi nghe nhau khóc
Đã đủ chưa máu chảy ruột mềm

Thức dậy đi từng trang lịch sử
Những chuyện buồn vui lẫn tủi hờn
Như mắt mẹ nghìn đêm không ngủ
Thương đám con khờ chưa lớn khôn.

Trần Trung Ðạo


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."

Được sửa bởi: SB ( 04/28/2006 19:09:42 )
Go to Top of Page

SB



USA
7777900 Posts

Đăng ngày - 04/16/2006   04:41:46  Show Profile  Visit SB's Homepage  Send SB a Yahoo! Message Send SB a Private Message
Tự Nhủ


Hai mươi năm lê bước lưu đày
Sáng chiều cơm áo nặng đôi vai
Hai mươi năm nữa đời như thế
Sống chỉ thêm thừa một kiếp trai


Trần Trung Ðạo


"Em phải biết một đời trai du tử ,
Có khi nao chôn kiếm ngủ bên trời.."
Go to Top of Page
Trang: / 12  Chủ đề Chủ đề tiếp theo  
Trang trước | Trang sau
 Forum Locked  Topic Locked
 In bài
Chuyển đến:
M&TÔI © mvatoi.com Go To Top Of Page
This page was generated in 0.42 seconds. Snitz Forums 2000