M&TÔI
M&TÔI
Trang chính | Góc riêng | Bài mới | Thành viên | Tìm kiếm | FAQ
Tên hiệu:
Mật mã:
Ghi vào Cookies
Quên mật mã ?

 Các diễn đàn
 Hồn trong phố
 Hồn phố Núi
 Dã quỳ tím
 Forum Locked  Topic Locked
 In bài
Tên hiệu Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo  

Nguoikinhkhung



Vietnam
9 Posts

Đăng ngày - 01/20/2007   15:46:20  Show Profile  Send Nguoikinhkhung a Yahoo! Message Send Nguoikinhkhung a Private Message

Dã quỳ tím


thế thì thôi
ta đi không trở lại
hoa dã quỳ trải
dọc đường
cao nguyên cuối trời tự nhiên có em
sáng một chân đồi

ta không dám nhìn lâu hơn nữa
sợ phải lòng em
như thời hai mươi tuổi
phải lòng một buổi sớm mai
ta biết em nhiều năm qua thì con gái
để mỗi xuân đến hồi sinh
đường lãng du ta không mang theo em được
thôi ở lại cho người khác xao lòng
cho ta nhớ ly bia sóng sánh vàng chân núi
ta đến sớm hay muộn
điều đó có nghĩa gì
nếu ta say
em sẽ đưa ta về bằng cái nhìn nhẫn nhịn
hoa dã quỳ ngả sang màu tím
khi ta say vì em
này cao nguyên
thế thì thôi
ta đi về thành phố
dọc đường nhặt bao nhiêu là nỗi nhớ
chẳng biết cho ai...

Tác giả: Huỳnh Dũng Nhân


Nếu tôi có thể thay đổi tôi sẽ làm Xóa đi nỗi đau này Bước lại những bước đi sai lầm trong đời Đứng lên chấp nhận mọi trách nhiệm của mình Nếu tôi có thể chôn vùi bao sự tủi thẹn ấy Tôi sẽ làm !

Được sửa bởi: Nguoikinhkhung ( 01/20/2007 15:56:11 )

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 01/25/2007   15:02:04  Show Profile Send bachim a Private Message
Bông Dã Quỳ của tôi, không nằm ở Ban Mê Thuộc, mà nó ở Pleiku. Mà nghĩ, ở đâu cũng mang hồn phố núi, nên bỏ vào đây, xem như một rẻo gió từ cái chốn ...đi dăm phút đã về chốn cũ...thổi sang. Nhé !


Bông Dã Quỳ, Ba Mươi Năm, Còn Nở…

Khi những đám dã quỳ khảm vàng phố núi
mây cũng len lén vàng trong chút ráng hoàng hôn
áo trắng ngoài kia, một thoáng lạ lùng
óng ánh sắc tơ vàng theo bờ vai, chảy xuống
và hồn anh cũng tan về muôn hướng
đại dương nào dung trăm nhánh sông mê ?
nhân gian như đứng im, khi bước tiểu thơ về
phố tròn mắt – cả mùa thu nín thở
dốc thấp dốc cao, những hàng cây trăn trở
níu lá ngừng rơi, e động nhịp tim non
giữa lồng ngực anh – chao chác rung dồn
có một đóa dã quỳ, thao thức nở...

Ba mươi năm trở về, đón ta, quay quắt phố
Pleiku mềm như gió đẩy đưa nhau
có giận dỗi gì không, mà xanh biếc một màu
mà lá rụng thế kia ?
mà tường rêu đến vậy ?
có dăm đóa dã quỳ nem nép ấy
nở buồn thiu bên vạt cỏ, lẻ loi
chút ngượng ngùng, ta gọi, Pleiku ơi !
ta mềm hơn gio, ta mềm như hơi thở...
cứ tâm niệm đã tàn tro, nguội lửa
bước quay về, lại cháy đỏ một trời thương
phố lạ lùng, đâu chắc được, những Hùng Vương...
những Phú Quốc, Đình Phùng, Minh Thế...
hé ký ức, còn những gì thêm nữa
chỉ thầm thì, khẽ nhé ! Pleiku ơi...
trường xưa ơi, và áo tiểu thơ ơi
bay về đâu, giữa vòng đời luân lạc...

Ba mươi năm trở về, còn tương tư khúc nhạc
lũ dế xưa tấu dưới cội thông già
tan trường chiều rước lễ bước ai qua
tà vướng vít, mắt ai nhìn thăm thẳm
ai nhớ ? ai quên ? và ai đăm đắm ?
ai giăng sợi tơ vương ? ai thổi khói sương mù ?
Pleiku của ai còn đứng đó, ngây ngô
một chút nắng rơi vào
làm long lanh khóe mắt
Pleiku của ai, chiều nay vàng vọt
lá buồn xơ lác đác rụng vô hồn...

Đóa dã quỳ lem lém sắc vàng buông
lạc lõng chiều Pleiku, ngộp thở
dang ở giữa lòng, vẫn đang trăn trở nhớ
ba mươi năm gặp lại đóa hoa xưa
những thiệt tình thơ dại có qua chưa ?
mà triu trĩu màu dã quỳ - nặng vậy !

Pleiku khóc, một chiều ta ngoảnh lại...

thangtram
Go to Top of Page

Minh Thùy

Germany
3 Posts

Đăng ngày - 05/13/2007   00:19:36  Show Profile Send Minh Thùy a Private Message
Bài thơ hay. Nhưng tiếc không nêu rõ tên tác giả. Nếu có thể được, mong tác giả post một tấm ảnh hoa dã quì cho bíêt, vì qua thơ văn
chỉ biết hoa dã quì màu vàng, nay lai thấy bài thơ của Huỳnh dũng Nhân là hoa dã quì màu tím. Cám ơn.
MT

quote:
Trích đăng từ : bachim

Bông Dã Quỳ của tôi, không nằm ở Ban Mê Thuộc, mà nó ở Pleiku. Mà nghĩ, ở đâu cũng mang hồn phố núi, nên bỏ vào đây, xem như một rẻo gió từ cái chốn ...đi dăm phút đã về chốn cũ...thổi sang. Nhé !


Bông Dã Quỳ, Ba Mươi Năm, Còn Nở…

Khi những đám dã quỳ khảm vàng phố núi
mây cũng len lén vàng trong chút ráng hoàng hôn
áo trắng ngoài kia, một thoáng lạ lùng
óng ánh sắc tơ vàng theo bờ vai, chảy xuống
và hồn anh cũng tan về muôn hướng
đại dương nào dung trăm nhánh sông mê ?
nhân gian như đứng im, khi bước tiểu thơ về
phố tròn mắt – cả mùa thu nín thở
dốc thấp dốc cao, những hàng cây trăn trở
níu lá ngừng rơi, e động nhịp tim non
giữa lồng ngực anh – chao chác rung dồn
có một đóa dã quỳ, thao thức nở...

Ba mươi năm trở về, đón ta, quay quắt phố
Pleiku mềm như gió đẩy đưa nhau
có giận dỗi gì không, mà xanh biếc một màu
mà lá rụng thế kia ?
mà tường rêu đến vậy ?
có dăm đóa dã quỳ nem nép ấy
nở buồn thiu bên vạt cỏ, lẻ loi
chút ngượng ngùng, ta gọi, Pleiku ơi !
ta mềm hơn gio, ta mềm như hơi thở...
cứ tâm niệm đã tàn tro, nguội lửa
bước quay về, lại cháy đỏ một trời thương
phố lạ lùng, đâu chắc được, những Hùng Vương...
những Phú Quốc, Đình Phùng, Minh Thế...
hé ký ức, còn những gì thêm nữa
chỉ thầm thì, khẽ nhé ! Pleiku ơi...
trường xưa ơi, và áo tiểu thơ ơi
bay về đâu, giữa vòng đời luân lạc...

Ba mươi năm trở về, còn tương tư khúc nhạc
lũ dế xưa tấu dưới cội thông già
tan trường chiều rước lễ bước ai qua
tà vướng vít, mắt ai nhìn thăm thẳm
ai nhớ ? ai quên ? và ai đăm đắm ?
ai giăng sợi tơ vương ? ai thổi khói sương mù ?
Pleiku của ai còn đứng đó, ngây ngô
một chút nắng rơi vào
làm long lanh khóe mắt
Pleiku của ai, chiều nay vàng vọt
lá buồn xơ lác đác rụng vô hồn...

Đóa dã quỳ lem lém sắc vàng buông
lạc lõng chiều Pleiku, ngộp thở
dang ở giữa lòng, vẫn đang trăn trở nhớ
ba mươi năm gặp lại đóa hoa xưa
những thiệt tình thơ dại có qua chưa ?
mà triu trĩu màu dã quỳ - nặng vậy !

Pleiku khóc, một chiều ta ngoảnh lại...

thangtram

Go to Top of Page
  Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo  
 Forum Locked  Topic Locked
 In bài
Chuyển đến:
M&TÔI © mvatoi.com Go To Top Of Page
This page was generated in 0.17 seconds. Snitz Forums 2000