M&TÔI
M&TÔI
Trang chính | Góc riêng | Bài mới | Thành viên | Tìm kiếm | FAQ
Tên hiệu:
Mật mã:
Ghi vào Cookies
Quên mật mã ?

 Các diễn đàn
 Hồn trong phố
 Góc nhỏ Sài Gòn
 sài gòn .....
 Forum Locked  Topic Locked
 In bài
Trang trước
Tên hiệu Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo
Trang: / 2

ngoyenthai

Canada
363 Posts

Đăng ngày - 06/03/2012   19:31:02  Show Profile Send ngoyenthai a Private Message
đôi mắt lá râm



Em bỏ xuống li cafê chiếc bóng của anh
Bóng anh chìm
anh chìm
ngước lên nhìn em

Đôi mắt

Anh hát bài đôi mắt người sơn tây mà yêu em đôi mắt gái sài gòn
Gái nắng sài gòn anh theo chưa bao giờ chợt mát
Aó lụa hà đ̀ông chưa bao giờ em mặc
Huống hồ gì em cứ bó thân em với mấy cái quần jean
Mấy cái áo thun ghi dăm chữ rebel
Thiệt là qúa hớp…..

Em bỏ xuống li càfê cả đời anh mộng mị
Em muốn nhuộm anh đen thêm à khi anh thực đã qúa đen thui
Anh nằm dưới đáy li
Lại ngước lên
Nhìn em

₫ôi mắt

Anh hát nho nho bài Ngậm ngùi


Nắng chia một nửa cho vui
Thật ra ngày đã chôn dùi trong đêm
Em qua lỡ dẫm cái tên
Là ta lăn lóc ghi thêm nỗi buồn ……….

Cười


Buồn cười là muốn được cười
mà anh khóc lóc em lười từ tâm
Ôi em đôi mắt lá râm
Bỏ anh xuống đáy trầm ngâm mút mùa




Go to Top of Page

ngoyenthai

Canada
363 Posts

Đăng ngày - 06/04/2012   02:15:09  Show Profile Send ngoyenthai a Private Message

chỉ còn im lặng

viết hát đàn hoôa âm by nyt


http://www.youtube.com/watch?v=LgjMNvqdibE&feature=youtu.be



Go to Top of Page

ngoyenthai

Canada
363 Posts

Đăng ngày - 06/19/2012   04:46:51  Show Profile Send ngoyenthai a Private Message
Buổi chiều thò tay vào túi quần


Anh lại lục trong túi quần
Xem có còn chữ nào không

Không còn !
em ạ…..
Chỉ có gió mênh mông

Nên bài thơ chiều nay viết ra
Em chỉ có thể nghe và nghe trong lời gịó
Thổi từ biển vào bay xuống từ những vì sao
Nơi chỗ ngày xưa anh vẫn thường ghé trọ
Học làm thơ yêu em lúc thuở đó chữ nghĩa còn ĺắm dồi dào

Bây giờ anh lang thang như một tên vô học
Chuyên làm thơ thất tình cho chúng nó nói anh lẩm cẩm vu vơ
Anh cũng cười thôi vì chẳng nhẽ ngồi, lại khóc
Khóc cười đã nhiều rồi nên bây giờ chỉ còn muốn làm thơ

Kể cũng hay vì hôm nay thơ anh viết em sẽ thôi còn đọc
Mà nằm nghe như nghe tiếng tự tình của mênh mông

Gió sẽ chở về cho em ngoài hai mùa mưa nắng
Anh muốn đem cả bốn mùa cây trái chín về theo
Tình yêu chúng ta sẽ thơm hương như mùi mận ổi
như vú sữa như măng cụt như sòai như tuổi thơ nằm trong vị ngọt
trái keo
mà đã có những chiều anh và em chạy theo nhau đi lượm

lượm những trái keo
lượm nắng trong veo

để mãi cho tới sau này anh mợi hiểu
về tình yêu ngày còn thơ
những dại khờ
đã cho anh bây giờ làm những bài thơ bất tận

như bây giờ trong tay chỉ còn có giọ́
anh viết bài hát tình yêu của một tên lang thang vô học
chữ nghĩa bỏ anh đi như những đóa lục bình
trôi trên sông
mà nghe ra

chiều hoàng hôn của những thần tượng

























Go to Top of Page

ngoyenthai

Canada
363 Posts

Đăng ngày - 06/23/2012   17:51:25  Show Profile Send ngoyenthai a Private Message
Em ơi tàn nhẫn thiệt



Tao đạp cho mày xuống hố
Cuộc đời đâu có nói không
Nó đá anh lăn từ núi
Anh lăn quay giữa mênh mông

Em qua như là đ̣̣iṇh nghiệp
Liếc nhìn không vực anh lên
ngơ ngác nhìn em muốn hỏi

Tai sao ..?
Tại sao …?
Tại sao …?

Tại sao đôi chân đời ngứa
Thò ra chỉ để đạp anh
Taị̣ sao em nhìn không nói
Tại sao anh như tan tành

Tao đạp cho mày xuống hố
Người yêu sẽ bỏ mày đi
Suốt đời mày thằng mất việc
Ban đêm ng̉ủ với thầm thì

Rồi gí́o đưa bụi làm bạn
Che đi trang sách trắng phau
Nằm xưa mày ghi tình sử
Chép ra một mối nhăn nhầu

Đời nói hay là anh nói
Anh nói hay em trả lời
Cả ba dường như đâu khác
Dù gì anh đã chết tươi








Go to Top of Page

ngoyenthai

Canada
363 Posts

Đăng ngày - 06/26/2012   13:50:27  Show Profile Send ngoyenthai a Private Message
thư của một người học trò




Ở đại học bôn ba ai cũng là giáo sư
Có chợ trời bán học hàm vị giả
Trong một đất nước có ông thủ tướng nói ghét nhất điều dối gian
Mà lại có các ông quan tham gian từ trên cao xuống dưới

Ở đai học bôn ba em ơi anh đi rao hàng bán vé
Không cần một xu ai nấy cũng đều được đẫy vào
Đừng
đừng tranh nhau
Ráng tránh khỏi té nhào
Vì nếu có té rồi sẽ không ai nương đứng dậy

Những bàn tay hất ra sẽ là điều chắc chắn
Như bàn tay bạc tiền hất cuộc đời những cô gái miền quê
Phải vượt biên có dấu đóng thị thực qua đài loan hồng kông ,Singapore , hay hàn quốc
Làm cô vợ ở nhờ ở đợ tôi tớ mấy ông chồng gìa

Những bàn tay hất ra ôi những bàn tay bôi xóa
Những mầu xanh mầu hồng của những con gái tuổi còn trăng
Khi những con tinh trùng bò đi lùng mọi nơi kể cả trong trường lớp
Biến con gái miền quê , con gái học trò ….thành những đàn bà

Trên giường những đại gia

Có Các thiếu gia tung tăng giữa nắng mặt trời , như cá trong biển nước
Mà có em tôi thiếu thở vì đã đêm rồi chưa bán xong mấy bịch đậu rang
Có nhửng tiếng thở dài có những âu lo mong ngày mai đừng sáng
Mẹ tôi em tôi nhìn thấy nhà mình bị g̣iật sập , bố bị còng tay
Làm công dân suốt đời lang thang
Trong một đất nước
Có đại học bôn ba
Vô địch

Tôi và em chúng ta cùng học chung trường chỉ ngồi khác lớp
Hôm nào nghe em mình rủ nhau đi xem đất
Đất đã bị gậm nhấm đến đâu
Mầu xanh rêu ải Nam quan đã mất
Sương khói thác Bản Giốc đã không còn
S̀àiGòn Hà Nội Huế có nơi nào không dấu vết những loài sâu
Mà quê hương sao dường như sắp biển dâu trắng xóa

Hôm đi ra biển
Chỉ cho anh Hòang Sa
Kể tên cho anh nghe những ai đã chết
Thổi gió vào tai anh cho anh nghe còn tiếng kêu
Của những anh hồn còn long lanh nhắn nhủ
Mà kì lạ biết bao nhiêu
Những đôi chân bé bỏng học trò dường đã nghe từ trước
Làm một cuộc xuống đường
Để có một ngày biển đất đã mất lại được nối liền với quê hương


Ở đại học bôn ba
Có còn biết bao người như anh và em
Viết thơ tình trong bóng tối cũa đêm
Có khi nào có lúc nào giật mình nghe đâu đó tiếng nghiến răng từ đã lâu thay tiếng thở dài
Những nhịp đập tim đứt khõang
Những hố mắt đợi chờ dường như vô vọng

Anh
Nguyễn văn vô cảm
Hôm nay

khóc



Go to Top of Page
Trang: / 2 Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo  
Trang trước
 Forum Locked  Topic Locked
 In bài
Chuyển đến:
M&TÔI © mvatoi.com Go To Top Of Page
This page was generated in 0.2 seconds. Snitz Forums 2000