M&TÔI
M&TÔI
Trang chính | Góc riêng | Bài mới | Thành viên | Tìm kiếm | FAQ
Tên hiệu:
Mật mã:
Ghi vào Cookies
Quên mật mã ?

 Các diễn đàn
 Hồn trong phố
 Góc nhỏ Sài Gòn
 Sài Gòn của riêng tôi
 Forum Locked
 In bài
Trang sau
Tên hiệu Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo
Trang: / 14

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/24/2010   18:32:27  Show Profile Send bachim a Private Message
Trở về. Tìm. Không thấy...

Sài Gòn của Em Và Tôi bây giờ có lẽ chỉ còn của riêng tôi.

Ừ, thì vậy đi. Đặt một cục gạch vào đây để...giành chỗ cho riêng mình. Hy vọng sẽ có đủ hứng thú để lan man cùng Sài Gòn loanh quanh đủ chỗ thêm nhièu lần nữa.

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/24/2010   18:39:22  Show Profile Send bachim a Private Message
Để gây hứng cho riêng mình, xin bắt đầu bằng một kiểu làm biếng kinh niên : cốp-pết một bài của người ta bỏ vào đây. Nhận được qua mail nên không dám chắc tác giả chính là của người gởi mail hay không. Mà thấy hay ho thú vị nên kệ, bỏ vào trước, gạn hỏi sau vậy. Mời.

Sài Gòn của tôi

Sài Gòn đối với đa số dân Sài Gòn chính hiệu không phải là “thành phố 10 mùa hoa”, “thành phố mang tên Bác”, hay thành phố cay cú “tôi mất người như người đã mất tên” …

Sài Gòn hiền lành hơn thế nhiều, và dân Sài Gòn vốn vẫn thờ ơ với chính trị, nhất là thứ chính trị Salon vô bổ nhiều lời lẽ thiếu tính thực tế hay cái thứ chính trị xảo quyệt của đảng ta.

Dân Sài Gòn chính hiệu “con nai vàng” chẳng bao giờ gọi Sài Gòn là thành phố Hồ Chí Minh. Không nhất thiết là vì lý do chính trị. Thằng Tí thằng Tèo trong mắt bà ngoại trăm năm vẫn là thằng Tí thằng Tèo, bất kể địa vị xã hội của nó là gì. Tôi có nói chuyện với vài bạn trẻ ở miền Bắc mới sang Mỹ, nghe họ dùng “thành phố Hồ Chí Minh” để nói đến Sài Gòn. (Theo cảm nghĩ và kinh nghiệm của mình, người Sài Gòn khi nói chuyện vẫn luôn prefer xài từ Sài Gòn)

Sài Gòn, dù trong thời buổi khó khăn nhất, vẫn như một cô tiểu thư đài các, đỏng đảnh đôi chút mà dễ thương thiệt nhiều.

Nhắc đến Sài Gòn người ta hay nhắc đến mưa, nhưng tôi lại nhớ dai dẳng cái nắng gay gắt của Sài Gòn.

Nhà tôi ở một con đường nhỏ, trưa hè đặt cái “lưng dài vai rộng” xuống nền gạch bông mát lịm ngắm bầu trời xanh ngắt, gió nhẹ hiu hiu, thì không có nơi nào trên quả đất này cho cảm giác thanh bình hơn.

” Một ngõ vắng xôn xao
Nằm trong lòng phố lớn …”

Khác với Hà Nội, không gian Sài Gòn rất thoáng, chí ít là cách đây hơn 15 năm. Không gian của một buổi trưa hè hiu gió còn thoáng hơn vạn lần. Tôi luôn có cảm giác mình có thể bay bổng lên, thò tay với cụm mây bồng bềnh trêu ngươi .

Tuy thế, cái không gian ấy không bao giờ làm ta cảm thấy lạc lõng. Thỉnh thoảng những tiếng rao của người bán dạo nghe nao nao, cuộn cả buổi trưa hè thành một miếng bột bánh bèo trắng phau với ít đậu xanh, mỡ hành, nước mắm đường ngọt lịm.

Từ ve chai, bánh bao chỉ, chè đậu xanh bột báng nước dừa, kẹo kéo, tàu hủ, đến mì gõ đều có nguời mang đến tận cửa. Có rất nhiều tiếng rao mà đến bây giờ tôi vẫn không hiểu nghĩa, nhưng nghe cái cung nhạc ấy thì biết ngay là họ bán cái gì.

Người Sài Gòn cũng thoáng như không gian Sài Gòn vậy … Không đâu có thể dễ có nhiều bạn, và bạn không tồi, như ở Sài Gòn. Không chỗ nào trên đất Việt Nam người ta sống năng động và khoáng đạt hơn ở Sài Gòn.

Trước khi bàn chuyện ” người lớn” này, xin mạn phép quay lại chuyện thằng Tí thằng Tèo.

Đối với một thằng Tèo Sài Gòn chính gốc con nhà nòi thì Sài Gòn dĩ nhiên là ” bự” hơn một buổi trưa hè.

Sài Gòn là các hồ bơi Lao Động, Chi Lăng, Nguyễn Bỉnh Khiêm, là mấy củ khoai mì nóng hổi với dừa nạo, là nước mía lạnh, là ốc dích ốc táng, là bắn bi ca-de với những câu đồng dao khó hiểu như thần chú: ” lang cang báng dội ăn tiền” . Nói sai hay nói thiếu một chữ là đánh nhau chí tử để rồi ngày mai lại càu nhàu chơi tiếp.

Sài Gòn là những buổi tối cúp điện, tụ họp ca hát hay vừa hồi hộp vừa thích thú nghe và kể chuyện ma như chính mắt mình thấy hôm qua.

Sài Gòn là những con diều làm đi làm lại, treo thêm cả cái móc câu để cắt dây diều khác; là dế hộp quẹt thổi phù phù ” đá bắt xác” ; là chùm ruột chua ngọt, những cùi thơm, cóc ổi ngâm cắm que cà rem ” đa năng” không biết đã được dùng lại bao nhiêu lần.

Lớn lên một tí, Sài Gòn là cô bé hồi hộp chờ thằng Tèo hái cho cả cành phượng về ép làm bướm; là hàng điệp trải thảm vàng rực trên cao và dưới đất ở trường phổ thông; là quán cà phê từng buổi đón em về.

Xin trích đoạn một bài hát tôi viết đã lâu, đặt tên (rất tự nhiên) là “Lâu Lâu” :

” Lâu lâu ngồi nhớ hồi xưa
Buổi trưa thường hái trộm me
Thằng leo, thằng đứng làm thang …

Lâu lâu ngồi nhớ hồi xưa
Phượng cao mấy cũng trèo lên
Chỉ vì cô bé mắt tròn xoe, … mắt tròn xoe”

Sài Gòn đáng yêu lắm! Nó đơn giản và khoáng đạt, không bao giờ cần cái văn vẻ “màu mè ba lá hẹ” , không cần các suy nghĩ tự tôn ra vẻ triết gia hướng nội, để phải miệt thị kẻ khác quan điểm.

Sài Gòn nhìn cuộc sống trong veo như cái không gian bao la, phóng khoáng đang bảo bọc nó hàng ngàỵ.

Sài Gòn còn là thành phố của sự đối lập: giữa những biệt thự kín cổng cao tường và đám nhà ổ chuột trên kênh hôi hám; giữa văn minh đô thị và những tiếng chửi thề; giữa sự ồn ào bụi bặm và không gian im lắng thanh taọ Nổi bật hơn tất cả là sự đa dạng vô cùng của con người Sài Gòn. Đặc biệt là họ không sống ”như đã từng được sống”, mà luôn “sống như chưa được sống bao giờ”.

Ẩn mình sau các hàng bông giấy, dây thủy tiên chói đỏ, là những ngôi biệt thự lúc nào cũng kín cổng. Không ai biết những người sống trong đó làm gì, là ai, và cũng chẳng ai thật sự quan tâm … ngoại trừ bọn thằng Tí thằng Tèo.

Bọn nhóc chúng tôi thường có rất nhiều các truyền thuyết về những người sống trong mấy ngôi nhà ấy.

Ở đầu ngõ nhà tôi cách đây khoảng 20 năm có một ngôi nhà như thế, chỉ hơi khác là hai cánh cửa sắt to đùng lại thấp lè tè. Mỗi chiều có một anh chàng vác ghế đẩu cao ngồi tì tay lên cửa trông ra đường. Gã chẳng bao giờ cạo râu cắt tóc. Mặc dù nắng chiều rạng rỡ xóa bớt phần nào sự ma quái, bọn tôi vẫn chẳng dám đến gần gã. Người ta có rất nhiều ” lý thuyết” khác nhau về gã: nào là người yêu bỏ đi Mỹ, bị lấy mất gia tài, vân vân và vân vân. Cuối cùng hình như hắn chỉ giả điên để trốn nghĩa vụ quân sự, đến khi hết tuổi người ta thấy hắn cạo râu, cắt tóc ngắn chờ ngày xuất cảnh.

Dù gì thì gì, những ngôi biệt thự vẫn là nguồn cảm hứng vô tận cho hàng tỉ câu chuyện mê li rùng rợn bọn tôi truyền miệng mỗi tối cúp điện.

Chỉ cách những tòa lâu đài ấy vài trăm mét là một xóm lao động nghèo với những ” truyền thuyết” kiểu khác hẳn: truyền thuyết về các “anh hùng” du đãng như trong tiểu thuyết Duyên Anh.

Đi thêm khoảng trăm mét nữa là đến con rạch thúi hơn cầu tiêu công cộng ở Đại Học Bách Khoa tỉ lần. Vậy mà tôi vẫn từng đi câu cá bống, vớt trùng chỉ với lũ bạn. Câu cả ngày được 2 con cá nhỏ hơn ngón tay út. Chỉ có trùng chỉ là lần nào cũng vớt được rất nhiều, làm mấy con cá Tàu nhà tôi ăn sình bụng bơi lặc lè kéo theo dây phân dài cả thước.

” Xóm” tôi có khá nhiều nhà có piano. Chiều chiều nghe lũ nhỏ tập từ Methode Rose, Hannon đến Classic 3, từ sòn đô sòn đến Tempest. Lẫn vào trong đó luôn là tiếng chửi thề của bà Tư nhà bên cạnh. Có lẽ chẳng có món ” xí quách” nào … xí quách hơn sự pha tạp của hai loại âm thanh ấỵ

Buổi chiều ở Sài Gòn đối lập hẳn với buổi trưa yên tĩnh. Dường như cái dìu dịu của nắng ấm làm người ta có nhiều năng lượng hơn. Chí ít là bà Tư lúc nào cũng có thừa năng lượng vào buổi chiều… trong lúc đó tiếng Tempest vẫn vang vang ngắt quãng.

Điểm lạ (!?) nhất là tiếng Tempest vài năm sau biến mất, còn vợ chồng ông bà Tư vẫn sống “vui vẻ” với nhau như thế …

Thành phố không ngủ

Đúng vậy, Sài Gòn không bao giờ ngủ. Khoảng 9, 10 giờ đêm là các vũ trường bắt đầu hoạt động. Bọn con nhà giàu tí tởn hẹn hò dream, LA, su 100, quần xẻ, váy cao, phóng vù vù qua các đường Nguyễn Huệ, Đồng Khởi, Hàm Nghị … sau đó vọt đi mấy cái Discoteques vang bóng một thời như Thái Sơn, Cadillac, Queen Bees, … (nay thì Thái Sơn không còn nữạ)

Phong trào đua xe thì Sài Gòn luôn đi đầụ Thủa chưa có nhiều xe gắn máy thì bọn choai choai đã biểu diễn đi xe đạp một bánh xoay mòng mòng hàng đêm trước nhà hát lớn. Đến khi có xe gắn máy nhiều rồi thì cả đội “Bồ Câu Trắng” cũng chẳng bị ai ngán.

Khuya hơn nữa thì gái ” Ca Ve” tràn về các quán cơm tấm, mì xe để ” đá đèn” (ăn đêm). Bọn ” dân quậy” bao gồm lũ nhóc mới lớn lẫn dân giang hồ thứ thiệt cũng tham gia đá đèn la hét đến 3, 4 giờ sáng.

Cùng khi đó các em nhỏ bán vé số cũng hoạt động cật lực. May mà vớ phải dân chơi trúng quả nó mua cả cọc thì ngày mai không phải lo tiền ăn.

Đến 3, 4 giờ sáng, khi lũ dân chơi đã hoàn toàn mệt lử lũ lượt ra về, thì dân lao động bắt đầu một ngày mớị Xích lô, ba gác chở rau thịt ra chợ bán. Các lò bánh mì mắt đầu xay bột trét bơ nướng bánh thơm lừng. Mấy chị bán cà phê vỉa hè cũng bắt đầu đun nước, pha cà phê vợt cho gã xích lô mới tỉnh ngủ mắt vừa nhắm vừa mở vừa tán tỉnh.

Mùi mồ hôi lẫn với mùi bơ, mùi men, mùi khói SU 100 dần biến, lẫn với mùi không khí ẩm mát tinh sương tạo ra “mùi Sài Gòn” buổi sáng ở các khu phố chợ rất đặc trưng …”

Xài trước, lo sau

“… Dân Sài Gòn “quái chiêu” lắm, lúc nào cũng than thiếu tiền, nhưng không sống tằn tiện bao giờ! Họ hào hiệp với bản thân và bè bạn; và họ luôn tìm được cách kiếm tiền. Nhiều người bảo tôi rằng dân Nam Bộ được thiên nhiên ưu đãi, sống hôm nay khỏi lo ngày mai, nên họ sống rộng rãi hơn dân miền Trung và miền Bắc.

Có lẽ đúng. Nhưng còn cái gì đó hơn thế nữa! Kiểu ăn xài “xả láng sáng dậy sớm” , dù nghèo rớt mồng tơi, dường như ăn vào máu của dân Sài Gòn, ăn vào không khí họ thở hàng ngày, ăn cả vào cái văn hóa hổ lốn cẩu xực của họ. Dĩ nhiên để ăn xài thì đầu tiên phải kiếm ra tiền.

Kiếm tiền thì có lẽ không đâu có nhiều cách như Sài Gòn. Trong thời còn ăn bo bo, gạo tổ đỏ lòm, thời dân Hà Nội còn cái khung Chiến Thắng, lốp Phượng Hoàng, hộp sữa cân đường “tiêu chuẩn” , thì dân Sài Gòn đã bắt đầu nuôi heo lậu, quấn thuốc lá Lạng Sơn pha lá dừa, làm pháo, bán thuốc Tây ” bột năng” đầy ngoài chợ … hiển nhiên một phần là do ưu thế xa “trung ương”, nhưng phần chính là do dân Sài Gòn sống rất “năng động” .

Những năm 79, 80 mà thấy anh nào bị cối kẹp nách, mặt mũi lấm lét ở chợ Nguyễn Hữu Cầu thì biết ngay là hắn buôn thuốc Tâỵ Sau khi chợ thuốc Tây bị dẹp thì đường Nguyễn Hữu Cầu biến thành cái chợ trời đầu tiên của Sài Gòn sau 75. Ôi thôi thì quần zin áo pun, đồ Mỹ lẫn đồ chợ Lớn, bếp điện Liên Xô dây Gò Vấp, … Ở Sài Gòn cái gì bán được là có người bán. Đừng hòng mà mua được đồ xịn nếu mà không quen biết hay hiểu biết. Nhiều người tự thị là ” rành” nhất bị lừa mà vẫn còn hí hửng. Đó là chưa nói đến giá cả trời ơi. Tôi thường tự hỏi ai cũng bán hết thì lấy ai ra mà mua? Tiền đâu ra mà mua? Thế mà chợ lúc nào cũng đông. Đúng là Sài Gòn!

Nếu không thích cảnh chợ búa ” gần mực” thì người ta quấn thuốc lá, nuôi heo với cơm thừa canh cặn pha cám lậu ở ngay trong nhà. Chuồng heo phải lau rửa ít nhất một ngày hai lần, sợ công an phát hiện. Lái heo bốn rưỡi sáng đã mang xe ba gác đến chở. Bọn lái heo lậu giết heo còn giỏi hơn công nhân chuyên nuôi heo ở Cầu Tre sau nàỵ Chích điện con heo chỉ kêu cái “éc” là chết ngoẻo tò te, xẻ làm bốn mất độ mươi phút, sáng hôm sau bà con có thịt heo tươi bán ở chợ

Khi xí nghiệp nước đá Sài Gòn chưa ra đời thì nhà nhà làm đá, người người bán nước đá. “Cho con 2 cục đi dì ơi!” là câu cửa miệng trưa hè của dân Sài Gòn. Tiền điện thì vừa đắt cứa cổ vừa phải có tiêu chuẩn. Mua cả cái tủ lạnh chuyên làm đá bỏ mối tháng cho các quán cà phê vỉa hè cũng chỉ đủ tiền ăn trưa cho gia đình là giỏị

Người ta còn buôn cả những thứ tưởng chừng như chẳng có người mua vào thời đó như pho mai Liên Xô thúi hoắc, bánh kẹo Vinabico, rượu XO pha rượu lúa, nước lã và cồn…

Đến giữa và cuối thập niên 80 thì cơ hội kiếm tiền còn nhiều gấp bộị Sinh viên học sinh nghèo thì đi dạy thêm, quen biết hơn tí nữa thì đánh hàng Viễn Dương, hàng Đông Âu, buôn thuốc lá Campuchia, mua bán xe gắn máy kiếm vài chỉ dẫn “ghệ” đi chơi dễ như bỡn. Bọn Tèo kinh doanh còn buôn cả đất đai, làm xây dựng kiến tiền tỉ khi còn chưa ra trường. Không nhất thiết phải chúi đầu vào học kiếm suất đi Tâỵ Sống cái đã, ngày mai là chuyện của tương lai!

Kể cả các thầy dạy luyện thi đại học cũng biết làm ăn ra trò: xây thêm nhà mở lớp học, có cả lớp học máy lạnh cho con nhà giàu học riêng một lớp năm bảy đứa. Các thầy nổi tiếng rất biết marketing, dạy cả lớp giỏi lấy tiền ít để bọn nó thi thủ khoa mang danh tiếng cho thầy, chia lớp ra làm cả chục tầng tùy trình độ

Các chị các cô khéo tay thì làm bánh, làm hoa giả, pha nước hoa bán đầy đường Đồng Khởi, làm kem dừa, kem chuối tăng thu nhập gia đình.

Đừng tưởng dân Sài Gòn chỉ lo làm ăn không đọc sách. Sài Gòn có vài trăm tiệm sách cũ mà dân nghiền sách nhẵn mặt. Từ sách Giải Tích Hàm của Lê Hải Châu, sách Tuổi Hoa trước 75, chưởng Kim Dung, đến hình ảnh sách báo của Mỹ, HongKong hay báo Toán Học Tuổi Trẻ, Kvant đều có cả.

Nhân chuyện buôn thuốc, tôi có thằng bạn đi Tây Ninh buôn 2 cây thuốc Zet bị bắt tịch thu luôn cả cái xe dream. Thằng cu phá phách kinh khủng, nhưng cũng vui tính ra phết.

Sài Gòn lãng mạn

Sài Gòn là thế đấy, muôn người muôn mặt, đa dạng vô cùng!

Dù phần nào bị cuộc sống sôi nổi cuốn trôi, Sài Gòn vẫn có nhiều thằng Tèo mộng mơ làm thơ viết truyện dễ thương khôn tả: làm ăn tay phải, văn nghệ tay trái. Hình ảnh con Thơm cái Thắm hàng me gốc điệp không bao giờ phai nhạt trong mắt bọn Tèo Sài Gòn.

Tôi vẫn còn nhớ Nguyễn Nhật Ánh với “cô gái đến từ hôm qua” , ” còn chút gì để nhớ” , ” truyện cổ tích dành cho người lớn” …

” Lòng em như chiếc lá khoai
Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu …”

Hay Bùi Chí Vinh:
” Cô gái ơi anh nhớ em,
Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa,
Lâu lâu lại nhớ quê nhà gáy chơi
Con dế thường gáy một hơi,
Còn anh gáy hết … một thời con trai, …”

Đến đây tôi chợt nhận ra rằng viết về “một thời để nhớ” , về những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ thì rất dễ, dễ đến mức cái thằng văn dốt chữ nát như tôi cũng “xổ nho” được vài dòng.

Khi viết cái gì ít vô thưởng vô phạt hơn một chút thì phải bắt đầu nhìn trước ngó sau, câu chữ trúc trắc, ý vẫn tràn nhưng sợ hiểu sai hiểu lệch, lại phải tránh chính trị chính em …

Tôi đã định dừng ở đây vì câu chuyện đã nhạt dần đi, cái hào hứng ban đầu của bạn đọc chắc cũng không còn nồng nhiệt nữa. Thế nhưng chẳng thể để lại trong lòng bạn đọc ấn tượng về một Sài Gòn với 2 cây thuốc Zet, tôi lại phải tìm cách khác để kết thúc. Chỉ sợ rằng cũng chẳng khá hơn 2 cây thuốc Zet là mấỵ

Nếu phải so sánh Sài Gòn với Hà Nội chẳng hạn, thì ta có thể so sánh ngay hai loại ổi của hai xứ. Ổi đào Hà Nội thơm lừng, ngọt ngay, ruột đỏ tươi rất đẹp, nhưng cùi mỏng, hột to, vừa khó nhá vừa chỉ nhắm được tí là hết. Ổi Sài Gòn to hơn nắm tay, cùi dày, không ngọt và thơm như ổi đào nhưng giòn tan, cắn một miếng là mát lịm, lại có thể chia cho nhiều người ăn, chấm muối ớt nghe qua là chảy nước miếng.

Con gái Sài Gòn cũng vậy, nghe qua là chảy nước miếng.

Con gái Sài Gòn dễ thương lắm! Họ có cái nhìn trong trẻo về cuộc sống, lại chẳng giận dai vùng vằng vô lý bao giờ. Đi đón trễ thì: “anh để em chờ nãy giờ đó coi có được hông? Ghét dễ sợ luôn hà!” :-) (Phải nói rằng “Ghét dễ sợ luôn hà” là một trong ‘tuyệt chiêu’ của con gái Sài Gòn ) Cộng với một cái lườm, hai cái nguýt thì bọn Tèo Sài Gòn hối hận quá cả 2 tháng sau mới … trễ lần nữa. )

Con gái Sài Gòn còn biết ăn mặc, đi đứng, nhất nước. Tiền có thể thiếu chứ phong cách tiểu thư thì chẳng thiếu bao giờ. Tiểu thư Sài Gòn không ưỡn ẹo mè nheo, mà phóng xe vèo vèo đứng tim Tèo.

Giọng gái Sài Gòn thì ngọt hơn mía lùi. Cái câu “hổng chịu đâu” mà nghe dân xứ khác nói thì ngứa lỗ nhĩ, nghe con gái Sài Gòn nói thì bọn Tèo Sài Gòn như bong bóng xì hơi, biểu cái gì cũng nghe ráo trọi :-) . Con gái Sài Gòn lãng mạn chẳng kém ai, nhưng cũng rất thực tế. “Được thì được hổng được thì thôi, làm chi mà dzữ dzậy!”

Sài Gòn là vậy đó, ít nhất là từ cái nhìn của Tèo tôi. Sài Gòn dễ thương khôn tả, khoáng đạt và bao dung, rộng rãi và hào phóng. Người Sài Gòn sống nhanh nhất nước, không sợ cái mới, ghét cái lỗi thời, sống rất thực tế.

Còn ti tỉ nhiều đề tài thú vị về Sài Gòn mà tôi không muốn đề cập vì lười là chính: cuộc sống sinh viên học sinh Sài Gòn, các trò ma mãnh ” cua ghệ” của bọn Tèo Sài Gòn, con trai Sài Gòn, bạn bè Sài Gòn, …

Tôi đã nghe rất nhiều những lời nhận xét kiểu vơ đũa cả nắm: con trai Sài Gòn thế này, con gái Sài Gòn thế kia, dân Sài Gòn thế nọ … Càng nghe càng thấy buồn cười vì đa số những người nói mấy câu đó chưa bao giờ thật sự sống ở Sài Gòn.

Không hiểu có ai đó đọc bài này xong thì có thay đổi cái nọ cái kia trong nhận thức của họ không? Hy vọng nhỏ nhoi của tôi là những thay đổi, nếu có, là theo hướng tốt hơn.

Riêng tôi thì tôi vẫn nhớ day dứt cái ngõ nhỏ xôn xao ấy…


Tác giả : On The Net

Được sửa bởi: bachim ( 12/28/2010 15:32:01 )
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/27/2010   16:02:08  Show Profile Send bachim a Private Message
Chỉ là một góc nhỏ (lại là trừu tượng)trong này thôi, mà...khi tìm lại không thấy, cũng gây nên nhiều nỗi bâng khuâng khó tả. Trong đời sống thực, còn lắm thứ hơn nhiều đã mất đi, hoặc tàn phai, hoặc biến thái, sẽ khiến tâm trạng tôi bất ổn như là một hậu quả đương nhiên...

Sài Gòn ! Một địa danh không thể được coi là đơn giản. Ở VN, hình như bất cứ một nơi chốn nào cũng đều không đơn giản. Và, SG thì...lại càng không đơn giản. Nơi hội tụ người tứ xứ trong cả thời chiến lẫn thời hậu chiến... Dưới cái bề mặt xô bồ náo nhiệt của trung tâm kinh tế lớn nhất nước, biết bao nhiêu thứ đang chìm khuất... Những tâm sự, những trắc ẩn, những bí mật của từng mỗi cá nhân, như như những tầng địa chất theo thời gian lắng xuống, kết tủa, nén chặt vào...

(Bận việc bất ngờ, hẹn gặp lại sau).
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 12/27/2010   22:58:21  Show Profile Send laobaba a Private Message
Anh BC đặt cục gạch, còn LBB để chiếc guốc ở cái góc ni để ngồi nghe anh BC kể chuyện SG hí

LBB không biết và không nhớ nhiều về SG ... lúc ni tự dưng chỉ nhớ ... bánh mì chan, anh BC có biết cái loại bánh mì của con nhà nghèo ni không ? Không đủ tiền mua 1 khúc bánh mì thịt hay bánh mì chả mà chỉ đủ tiền mua 1 khúc bánh mì chan ... rứa mà ngon khỏi chê luôn
Go to Top of Page

alpha



USA
382 Posts

Đăng ngày - 12/28/2010   06:39:23  Show Profile  Visit alpha's Homepage  Send alpha a Yahoo! Message Send alpha a Private Message
Chào anh bachim, laobaba

Lâu ngày quá hén. Chúc mọi người một Giáng Sinh và năm mới vui vẻ.
Những topic không có post mới trong vòng một năm đã được archived cho gọn diễn đàn. Anh chỉ cần bấm vào folder có chữ A, ngoài cùng bên phải ở mỗi forum thì sẽ tìm ra. Những archived posts đã bị khóa nên không thể trả lời
Go to Top of Page

bthuy

Vietnam
248 Posts

Đăng ngày - 12/28/2010   13:07:14  Show Profile Send bthuy a Private Message
chào Bachim, bt là thành viên mới chào làm quen
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/28/2010   15:28:46  Show Profile Send bachim a Private Message
Rất vui gặp lại LBB và Alpha ở đây. Chào người mới Bthuy, mong bạn nhận được một chút vui vui nơi đèo heo hút gió này.

Cám ơn Alpha đã chỉ dẫn để "tìm lại hương xưa".
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/28/2010   15:53:04  Show Profile Send bachim a Private Message
Sài Gòn. Những thứ đã mất đi...

Bữa nay, chắc là hơi bận, nên không viết, chỉ xin lại được phép cốp-pết một bài viết của thiên hạ. Bài viết này viết về một mất mát lớn trong những cái mất mát của Sài Gòn, là...nhà thơ Bùi Giáng. Kẻ mang nhièu tên (tên tự phong, tên do người khác đặt cho) nhất mảnh đất Sài Gòn : Trung niên thi sĩ, Bùi Bàng Giúi, Bùi đại ca, Thi sĩ đười ươi...


Cõi đời một kiếp yêu em
Dẫu là bỏ cuộc , mộng tìm dáng xưa


Tình sử Bùi Giáng - Kim Cương: Duyên nợ




Kỳ nữ Kim Cương chiếm một vị trí đặc biệt trong cuộc đời, trong tâm hồn và trong sáng tác của Bùi Giáng. Trong tâm hồn ông, Kim Cương là "đệ nhất mỹ nhân" trong thiên hạ. Ông yêu Kim Cương bằng một tình yêu lạ lùng nhất thế gian. Chỉ có thể nói đó là một tình yêu bất tử. Đã có rất nhiều giai thoại xung quanh mối tình kỳ bí này.

Đối với Kim Cương, tuy là mối tình đơn phương từ phía Bùi Giáng, nhưng nữ nghệ sĩ đã rất trân trọng tình yêu của ông, một sự trân trọng vô cùng cảm động và hiếm thấy. Nhiều năm qua, nghệ sĩ Kim Cương có những lý do riêng nên đã không lên tiếng một cách chính thức. Lần đầu tiên, bà tiết lộ với Báo Thanh Niên một số sự thật về thiên tình sử này, vì đã đến lúc bà không còn lý do để tiếp tục im lặng... Chúng tôi tạm gác những phần cuối của loạt bài Bùi Giáng - thi sĩ kỳ dị để giới thiệu riêng cùng bạn đọc những tiết lộ của Kim Cương. Chúng tôi xin tỏ lòng biết ơn nghệ sĩ Kim Cương. Những tiết lộ này sẽ giúp cho công chúng hiểu rõ hơn con người và sự nghiệp của một thi sĩ độc đáo vào bậc nhất của đất nước.

Có lẽ trong cuộc đời của thi sĩ Bùi Giáng, ngoài chuyện văn chương ra thì chuyện tình đơn phương của ông với NSƯT Kim Cương là nổi bật nhất, kỳ lạ nhất, và cũng cảm động nhất. Kim Cương còn giữ rất nhiều bài thơ của ông viết tặng riêng bà, cả hình ảnh nữa, nhưng từ lâu bà từ chối mọi lời yêu cầu của các tờ báo, nhà xuất bản xin được phát hành, đặc biệt sau khi Bùi Giáng vừa qua đời nhiều đơn vị còn đặt vấn đề "mua" những tấm ảnh, tập thơ đó. Bà nói: "Tôi không muốn đem tình cảm của Bùi Giáng ra đánh bóng tên tuổi của mình hoặc làm gì đó có dấu ấn kinh doanh. Dù tôi không yêu ông, nhưng tôi trân trọng tình yêu của ông. Tuy nhiên, bây giờ sau loạt bài của Báo Thanh Niên, tôi thấy đây không còn là chuyện riêng tư nữa, mà Bùi Giáng là một sự kiện văn học chung của đất nước, cần có thêm nhiều thông tin về ông. Và vì không lên tiếng nên có những thêu dệt không đẹp cho Bùi Giáng, vì vậy tôi chỉ muốn nói rõ một vài sự thật để người ta hiểu đúng ông hơn".

Kim Cương biết Bùi Giáng lúc bà khoảng 19 tuổi, còn theo đoàn cải lương của má Bảy Nam nhưng đã được mệnh danh là "kỳ nữ". Thật ra, ông chú ý đến bà trong một đám cưới của đôi bạn Hạnh - Thùy. Sau đám cưới, một hôm Thùy bảo Kim Cương: "Có một ông giáo sư Đại học Văn khoa, đi học ở Đức về, ái mộ chị lắm, muốn đến nhà thăm chị". Kim Cương trả lời: "Ừ, thì mời ổng tới". Hóa ra là Bùi Giáng, lúc ấy đang dạy học, cũng áo quần tươm tất chứ chưa có "điên điên" như sau này. Bùi Giáng lui tới, mời Kim Cương lên xe đạp ông chở đi chơi, rồi cả cầu hôn, nhưng bà đều né tránh. Bởi sau vài lần tiếp xúc, bà thấy ở ông toát lên cái gì đó "kỳ kỳ", bất bình thường, nên bà sợ. Đeo đuổi mãi không được, Bùi Giáng thở dài nói: "Thôi, chắc cô không ưng tôi vì tôi lớn tuổi hơn cô (Bùi Giáng lớn hơn Kim Cương mười mấy tuổi), vậy cô hứa với tôi là sẽ ưng thằng cháu của tôi nhé. Nó trẻ, lại đẹp trai, học giỏi". Kim Cương ngần ngừ: "Thưa anh, chuyện tình cảm đâu có nói trước được. Tôi không dám hứa hẹn gì đâu, để chừng nào gặp nhau hẵng tính...". Ý bà muốn hoãn binh. Nhưng Bùi Giáng đã đùng đùng dắt cháu tới. Trời ơi, hóa ra đó là thằng nhỏ mới... 8 tuổi. Kim Cương hết hồn, thôi rồi ổng đúng là không bình thường!

Từ đó, mỗi năm Bùi Giáng mỗi bệnh nặng hơn. Ông không có vợ con, suốt ngày đi lang thang ngoài đường, hò hét, rồi cứ địa chỉ nhà Kim Cương mà tới. Thằng bé Toro con của Kim Cương lúc ấy khoảng 5 tuổi, thường trố mắt ra nhìn ông, và hỏi: "Mẹ ơi, sao bác này giống cái xe hoa quá?". Tư duy trẻ con thật ngộ nghĩnh, nhưng lại rất chính xác. Thì trên người Bùi Giáng có đủ thứ: nào hộp lon treo lủng lẳng, nào lá cờ giắt sau lưng, nào nhánh cây, vòng hoa trên đầu... cả một nải chuối đeo thường xuyên trên cổ. Không mở cửa cho ông vào là ông la hét, đập cửa, chửi um sùm, ném đá nữa, khiến hàng xóm náo động. Nhưng riết rồi quen, mỗi lần ông tới nhà Kim Cương ai nấy đều cười. Má Bảy Nam ở trên lầu chỉ cần nghe la rùm beng, đập cửa ầm ầm, là hỏi: "Bùi Giáng phải không?". Nhiều lần ông say khướt, nằm ịch xuống gốc cây trước nhà Kim Cương, mọi người phải khiêng vào. Bà lắc đầu: "Sợ ổng chết. Tướng tá vầy có thể chết bất cứ lúc nào. Nhưng khiêng vô rồi cũng sợ rủi ổng chết trong nhà mình. Mà điều, không nỡ bỏ ổng lăn lóc ngoài đường, thấy tội quá".

Nhưng điều hay nhất là mỗi khi vô nhà Kim Cương ông lại sáng tác thơ để tặng bà. Tiện tay xé bất cứ tờ giấy, tờ lịch nào là ông viết ào vô đó. Nguồn thơ yêu cứ tuôn trào như suối, không vơi cạn theo năm tháng. Về sau, khi ông "quậy" quá thì Kim Cương nghĩ ra cách, không mở cửa, mà lòn một cuốn sổ ra khe cửa cho ông viết thơ. Ông hí hoáy một hồi, rồi vui vẻ bước đi. Suốt 40 năm, cả chục cuốn sổ tay đã đầy ắp chữ của ông, chỉ riêng tặng "nương tử Kim Cương". Bà trân trọng gìn giữ trong ngăn tủ. Những vần thơ yêu với nét chữ ngả nghiêng chệnh choạng nhưng hồn nhiên say đắm lạ kỳ.

- Kính thưa nương tử Kim Cương
Tấm lòng rộng mở phi thường bấy nay
Ngàn năm điêu đứng đọa đày
Thiên thu sử lịch cau mày về sau
Thưa em đời mộng dạt dào
Tình yêu vô tận yêu đào vô biên

- Kể từ tao ngộ đầu tiên
Kim Cương vô tận, thuyền quyên vô cùng
Bốn mươi năm đã lẫy lừng
Âm thầm tưởng niệm lạ lùng giai nhân
Trái tim thiết thạch vô ngần
Từ tam thu tới tử phần hôm nay
Kể từ sử lịch xa xuôi
Bất ngờ một bận bùi ngùi yêu em

Lang thang vạn dặm độc hành
Cẫm nang bỏ cuôc đời mình trao em
****


Tình sử Bùi Giáng - Kim Cương: "Quyền lực" của Kim Cương
Kim Cương


Phải nói là Kim Cương có "quyền lực" rất lớn đối với Bùi Giáng. Cứ nghe tên bà là ông trở lại ngoan ngoãn như một đứa trẻ con. Một lần, ông làm "chim bay cò bay" giữa phố, gây ách tắc giao thông, công an tới lôi ông vào cũng không được.

Tình cờ có ông bạn Đoàn Thạch Hãn trông thấy, thế là anh ta rỉ tai ông: "Kim Cương nhắn ông tới nhà kìa!". Lập tức ông riu ríu đi theo Đoàn Thạch Hãn.

Ông còn "ái mộ" bà theo kiểu "kinh khủng" của ông. Người ta ái mộ thì xin chữ ký, xin hình, còn ông thì xin... quần. Ông tới nhà nằng nặc đòi bà cho ông cái quần. Bà lấy quần của cậu Toro nay đã lớn cỡ ông mặc vừa. Ông giãy nảy không chịu, đòi cái quần của Kim Cương mới được. Bà bực quá, đưa thiệt. Lập tức ông mặc vô và rồi không chịu thay ra. Tắm xong, mặc lại. Tỉnh bơ.

Và sau này khi ông ở nhờ nhà anh Hoài - cháu gọi ông bằng bác họ - tại Gò Vấp, thì cũng chỉ Kim Cương là người phụ nữ duy nhất được ông cho phép bước vào nhà. Nhiều lần, các bạn thơ nữ có ghé thăm ông, nhưng vừa mới nghe cháu vô báo tin là ông đã la hét om sòm, đuổi họ như đuổi tà: "Chỉ có tiên nữ Kim Cương mới được bước tới đây. Đi ra! Đi ra hết!".

Nghệ sĩ Kim Cương nói: "Tôi rất trân trọng tài năng của ông, nhưng phải nói thật là ông điên nặng, nhưng là cái điên trí tuệ, nói ra nhiều câu cực kỳ sâu sắc". Thỉnh thoảng, khi ông hơi tỉnh thì Kim Cương cũng ngồi bàn chuyện thơ văn với ông cho ông vui. Những lúc ấy, ông gọi bà bằng "cô" đàng hoàng chứ không "nương tử", không "Hằng Nga" gì hết. Nhưng có một lần, ông làm bà hết hồn. Hai người bàn luận đến Kiều, bà đọc mấy câu lỡ có sai một chút, ông liền đập bàn, la hét, nhảy dựng lên: "Tại sao Kiều mà cô nói sai như vậy? Câu vậy mà cô nói là của Kiều hả?". Thấy ông trợn mắt giận dữ, bà cứ ngỡ ông sắp bóp cổ mình tới nơi. Bà quên mất rằng ông cũng yêu Kiều say đắm như yêu bà.

Có một chuyện nhỏ, nhưng cảm động. Kim Cương nói rằng Bùi Giáng có đóng phim gì nữa đó, chắc đóng vai phụ nho nhỏ thôi. Kim Cương nhớ khi ông lãnh tiền thù lao, liền mua hai trái xoài đem tới cho bà. Rất dễ thương.

Kim Cương bùi ngùi nhớ lại: "Suốt 40 năm, ông đối với tôi như một người yêu đơn phương, thì ngược lại, tôi đối với ông như chỗ dựa tinh thần, bất cứ lúc nào nghe ông đau ốm hay bị công an bắt, bị người ta đánh là tôi có mặt". Bởi đơn giản, trong đầu Bùi Giáng chỉ có một số điện thoại duy nhất, một địa chỉ duy nhất, đó là địa chỉ và số điện thoại của Kim Cương. Nhiều lần ông đứng giữa đường dang tay la hét, làm kẹt xe, công an tới bắt, hỏi cách gì ông cũng chỉ nói một câu: "Thân mẫu tôi là Kim Cương, ở số... Hoàng Diệu, điện thoại 844...". Thế là công an réo gọi Kim Cương. Bà đi lãnh ông ra. Chuyện đó xảy ra không biết bao nhiêu lần. Có khi ông bị té, bị thương, người ta chở vô bệnh viện, ông cũng chỉ "khai báo" y như vậy. Bệnh viện lại réo bà. Bà lại đến. Hoặc những lúc ông lên cơn, có khi vô quậy cả đám cưới nhà người ta, bị người ta đánh, bà lại đến đưa ông về. Có lần, ông xuất hiện trước nhà bà với tóc tai mặt mũi đầy máu vì mới bị ai đó đánh, bà hoảng hốt gọi xích lô cho ông đi cấp cứu. Ông không chịu: "Chừng nào cô đi với tôi thì tôi mới đi". Ừ, thì đi. Kim Cương gọi chiếc xích lô chở ông, vừa ngồi xe ông vừa nói vung vít, mặc cho Kim Cương chịu trận.

Và như thường lệ, trong cơn điên điên tỉnh tỉnh, ông lại tiếp tục làm thơ yêu qua cuốn sổ nhỏ nhét vào khe cửa nhà bà:

- Yêu nhau từ bấy tới nay
Xiết bao tâm sự từ ngày qua đêm
Thưa em nương tử dịu mềm
Bốn mươi năm lẻ êm đềm vô biên
- Đầu tiên tiên nữ Kim Cương
Cuối cùng muôn một phi thường Cương Kim
Cúi đầu bái tạ tình em
Về sau vĩnh viễn êm đềm thương nhau
- Làm thơ tiếp tục yêu em
Ồ Kim Cương ạ êm đềm vô song
Kể từ lịch kiếp long đong
Anh điêu tàn tới thong dong bây giờ
...

Hư vô và vĩnh viễn

Cũng vô lý như lần kia dưới lá
Con chim bay bỏ lại nhánh khô cành
Đời đã mất tự bao giờ giữa dạ
Khi lỡ nhìn viễn tượng lúc đầu xanh
Buổi trưa đi vào giữa lòng lá nhỏ
Tiếng kêu kia còn một chút mong manh
Dòng nức nở như tia hồng đốm đỏ
Lạc trời cao kết tụ bóng không thành
Lá cũng mất như một lần đã lỡ
Trời đã xanh như tuổi ngọc đã xanh
Trời còn đó giữa tháng ngày lỡ dở
Hồn nguyên tiêu ai kiếm lại cho mình
Đường vất vả vó ngựa chồn lảo đảo
Cồn sương đi vào sương lạnh miên man
Bờ bến cũ ngậm ngùi sông nước dạo
Đêm tàn canh khắc ngợi nguyệt gương ngàn
Một lần đứng lên mấy lần ngồi xuống
Ngón trên tay và tóc xõa trên đầu
Tình đếm lại muôn vàn thôi đã uổng
Để bây giờ em có biết nơi đâu
Bờ trùng ngộ một phen này phen nữa
Tờ cảo thơm như lệ ứa pha hồng
Hồn hoa cỏ Phượng Thành Hy Lạp úa
Nghe một lần vĩnh viễn gặp hư không


Tình sử Bùi Giáng - Kim Cương: Ba lời cảm tạ của Kim Cương

Bùi Giáng về ở nhà của anh Hoài vào khoảng năm 1978, thì đến khoảng 1992 đã hơi tỉnh tỉnh. Nhà thơ Trụ Vũ thường ghé chơi với ông. Một lần Trụ Vũ bảo: "Kim Cương hẹn ngày mai lên thăm anh". Thế là suốt đêm ông không ngủ. Sáng dậy, ông đi tới đi lui, đứng ngồi không yên, và càu nhàu: "Cái thằng Trụ Vũ, chừng nào lên thì lên, nhắn nhe làm chi cho người ta sốt ruột".

Anh Hoài còn tiết lộ ông phải giả vờ uống một tí rượu để đóng vai "say", như thế khi Kim Cương lên thăm ông mới có cớ đi ngả nghiêng cho Kim Cương dìu đỡ. Nhưng có lần uống mãi, uống mãi, rồi say thật lúc nào chả biết, khi Kim Cương đến nơi thì ông đã... ngủ khò.

Một bữa, Kim Cương đến nhà, tặng ông đóa hoa hồng. Ông sung sướng quá. Kim Cương về rồi, ông hỏi anh Hoài: "Làm sao giữ được hoa tươi mãi hè?". "Ba ngày là nó héo thôi bác ơi!". "Trời ơi, của Kim Cương tặng tao, phải giữ hoài chớ bây!". "Con có cách. Đem hoa trút ngược xuống thì sẽ giữ giùm bác được vài tháng". Đúng là giữ được vài tháng, đến khi hoa đã khô nát ông mới đành lòng chia tay.

Gần 60 tuổi, ông tới nhà bà với đôi mắt nheo nheo không nhìn thấy rõ. Bà dắt ông đi mua cặp kính lão. Nhưng chỉ một tháng sau, ông xuất hiện với một bên tròng kính bị bể vì người ta đánh. Bà dỗ ngọt: "Tôi mua cho anh kính mới nghen". Ông lắc đầu: "Thôi cô, nhìn đời bằng một con mắt đủ rồi".

Bốn, năm năm cuối đời, ông gần như tỉnh hẳn, và cứ sáng mùng 1 Tết là ông xông đất nhà Kim Cương. Riết rồi biết ý, đêm giao thừa Kim Cương tự xông đất trước cho mình, để tảng sáng mở cửa đón ông vào. Ông vô nhà, ngồi bệt xuống nền, không bao giờ chịu ngồi trên ghế. Rồi ông lì xì cho Kim Cương, khi 5.000đ, khi 10.000đ. Bà xẻ dưa hấu đãi ông ăn. Ông hớn hở trong sự nâng niu của bà.

Kể ra, đâu chỉ có Bùi Giáng kiên nhẫn và thủy chung với kỳ nữ Kim Cương, mà chính Kim Cương cũng đã đáp lại mối tình đơn phương của Bùi Giáng một cách chân thành và kiên nhẫn, thủy chung suốt 40 năm, gần giống một người chị, một người mẹ. Cho nên, có người nói với bà: "Chắc kiếp trước Bùi Giáng mắc nợ bà!". Bà đáp vui trở lại: "Hổng biết ổng mắc nợ tui hay tui mắc nợ ổng!". Những lúc tỉnh táo, ông nói: "Cô nhơn hậu lắm cô mới chịu nói chuyện với tôi tới giờ này!". Nhân đó bạn bè hỏi: "Kim Cương có cái gì mà anh thương dữ vậy?". Ông đáp: "Lúc tôi gặp cô trong đám cưới của Hạnh - Thùy, cô mặc cái áo dài lụa trắng, tôi thấy hào quang tỏa tỏa ra, tới bây giờ vẫn còn tỏa".

15 ngày trước khi chết, Bùi Giáng đến nhà Kim Cương để lại mấy câu thơ như báo trước điềm chia ly:

- Thương yêu có lẽ như là
Nghi ngờ nhau mãi vẫn là Kim Cương

- Ông đi đau xiết vui buồn
Một mình ở lại muôn trùng em yêu


Rồi ông té, chấn thương sọ não, chở vào Bệnh viện Chợ Rẫy. Người đầu tiên gia đình gọi đến là Kim Cương. Kim Cương nói: "Lần đầu tiên tôi thấy Bùi Giáng sạch sẽ. Đầu cạo sạch, không còn mớ tóc bù xù nữa. Và quần áo bệnh viện thì trắng bong. Cho nên tôi nhìn ổng không ra, cứ chạy đôn chạy đáo khắp các phòng tìm ổng". Những đứa cháu xin bà cho ý kiến. Bà đồng ý để bác sĩ phẫu thuật cho ông dù chỉ còn 1% hy vọng.

Nhưng rồi Bùi Giáng đã ra đi. Trước mộ ông trước giờ hạ huyệt, Kim Cương nhẹ nhàng thủ thỉ:

"Thưa Bùi Giáng! Đời ông là một đời giang hồ, nhưng mọi người vẫn mến thương ông, chắc ông cũng mãn nguyện rồi. Riêng tôi có 3 điều cảm ơn ông. Thứ nhất, ông đã để lại một sự nghiệp thơ cho đời. Thứ hai, cảm ơn mối tình 40 năm ông dành tặng tôi, tới giờ tôi có thể nói đó là mối tình lớn, ông là người yêu tôi chung thủy nhất, lâu dài nhất. Thứ ba, cảm ơn vì ông đã cho tôi một bài học, rằng dù điên hay tỉnh, giàu hay nghèo, già hay trẻ, trong lòng mỗi người cũng phải có một mối tình để sống".

Nhưng chắc gì Bùi Giáng đã chịu xa lìa Kim Cương. Ông còn một lời nhắn nhủ viết trong cuốn sổ tay tại nhà Kim Cương:

"Kiếp sau gặp lại nhau, anh Bùi Giáng chỉ mong được Kim Cương chấp thuận cho phép anh Bùi được làm đầy tớ trung thành tuyệt đối của Kim Cương".

Và:

Vô ngần tao ngộ đầu tiên
Em bao giờ biết anh phiền ưu sao
Yêu em từ những kiếp nào
Về sau cũng niệm nguyên màu ban sơ.


Tác giả : Nguyen Huu Dinh

Được sửa bởi: bachim ( 12/28/2010 15:55:31 )
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/28/2010   17:04:10  Show Profile Send bachim a Private Message
Bài viết của NHD về Bùi Giáng do Bachim nhận được qua mail từ một người bạn. Lóng rày, không hiểu sao mà...cứ làm biếng ngang dọc trên Net để tìm bài hay (hay dở chưa chắc) mà đọc. Thành ra, cứ phải đọc nhờ bạn bè qua mấy cái Email.

Nhớ hồi đám tang Bùi thi sĩ (quàn tại chùa Vĩnh Nghiêm), một người bạn thân rủ chạy tới đó thắp cho nhà thơ điên một nén nhang gọi là...nhưng Bachim đã từ chối. Nghĩ rằng, có mặt hay không có mặt, thắp nhang hay không thắp nhang cũng không thành vấn đề. Nếu như, ở một đám tang vắng vẻ thì...sự có mặt của mình mới mang một ý nghĩa nào đó, đằng này...đám tang Bùi thi sĩ hẳn là...đông nghìn nghịt. Bởi vậy, nằm nhà, hoặc ra một quán cà phê nào đó ngồi...thắp nén nhang lòng coi bộ...hay hơn, và, chắc mẩm là khỏe hơn.

Nói tới đám tang ở SG, theo như sự hiểu biết của Bachim, chỉ có vài đám tang đình đám ghi dấu trong lịch sử SG. Đó là, đám tang của học sinh trường Petrus Ký tên Trần Văn Ơn, người bị bắn chết trong cuộc biểu tình chống Pháp, đám tang nghệ sĩ Thanh Nga, đám tang nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và, đám tang nghệ sĩ điện ảnh Lê Công Tuấn Anh.

Trong các nhân vật này, ngoại trừ LCTA, ba nhân vật còn lại đều xứng đáng với biển người đi đưa tang cho họ. LCTA, một diễn viên điện ảnh vắn số (tự sát sau một cuộc thình bất thành) nói nào ngay, không phải là một kẻ bất tài (hay vô đức), nhưng, thiệt tình thì...tài năng của anh chưa rực rỡ đến nỗi thu phục được nhân tâm tới mức đó. Chẳng qua, cách chết của anh gợi nên một nỗi tò mò và hiếu kỳ đối với đám đông mà thôi.

Một người nằm xuống, chưa hẳn đã không còn hiện hữu trong tâm trí người khác. Một cái gì đó mất đi, cũng chưa hẳn là vĩnh viễn không còn tìm lại được. Vì lẽ đó, Bachim có một mơ ước, trong loạt bài lan man (nói lam nham thì có lẽ chính xác hơn) về Sài Gòn lần này, sẽ viết được về những thứ đã mất, đã phiêu bạt, đã mai một...trên đất Sài Gòn. Coi như cũng là một tưởng niệm cho riêng mình (không dám cuồng vọng giùm bất cứ ai khác) về những thứ không còn nữa...
Go to Top of Page

bthuy

Vietnam
248 Posts

Đăng ngày - 12/28/2010   17:32:39  Show Profile Send bthuy a Private Message
thl ra người yêu của Bùi Giáng là Kim Cương...bây chừ bt mới biết...thanks for posting Bachim
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 12/28/2010   23:20:28  Show Profile Send laobaba a Private Message
@ Hello Alpha, lâu thiệt! Alpha lúc ni chắc là tay bế tay bồng rôì hí LBB cũng chúc Alpha và gia đình một năm mới hạnh phúc và may mắn nghe

@ Anh BC nì, không chỉ là tưởng niệm cho riêng mình mô mà còn vẽ lại cái khung kỷ niệm cho những kẻ ... nghe ké nữa á ... Hy vọng Maika và ThiThi cũng lại ghé qua cái góc nhỏ ni cho vui

@ Hello Bthuy!
Go to Top of Page

alpha



USA
382 Posts

Đăng ngày - 12/29/2010   08:06:45  Show Profile  Visit alpha's Homepage  Send alpha a Yahoo! Message Send alpha a Private Message
quote:
Trích đăng từ : laobaba

@ Hello Alpha, lâu thiệt! Alpha lúc ni chắc là tay bế tay bồng rôì hí LBB cũng chúc Alpha và gia đình một năm mới hạnh phúc và may mắn nghe

hihi Alpha qua giai đoạn tay bế tay bồng rồi. Bé Ni được 3 tuổi nên giờ chuyển qua tay dắt, tay kéo

Luôn tiện Alpha khoe hàng luôn nè: 1 & 2
Go to Top of Page

bthuy

Vietnam
248 Posts

Đăng ngày - 12/29/2010   08:30:25  Show Profile Send bthuy a Private Message
quote:
Trích đăng từ : alpha

quote:
Trích đăng từ : laobaba

@ Hello Alpha, lâu thiệt! Alpha lúc ni chắc là tay bế tay bồng rôì hí LBB cũng chúc Alpha và gia đình một năm mới hạnh phúc và may mắn nghe

hihi Alpha qua giai đoạn tay bế tay bồng rồi. Bé Ni được 3 tuổi nên giờ chuyển qua tay dắt, tay kéo

Luôn tiện Alpha khoe hàng luôn nè: 1 & 2


wow!...Bé Ni so cute...thanks for sharing Alpha
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/29/2010   18:01:01  Show Profile Send bachim a Private Message
Công chúa của Alpha xinh thật ! Con gái đầu lòng chắc được nâng như nâng trứng ha ! Nè, con gái đầu lòng là số dzách nha. Mai sau tha hồ nhờ.
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/29/2010   18:34:00  Show Profile Send bachim a Private Message
Một trong những cái biến mất dễ thấy nhất : Rạp ciné Vĩnh Lợi

Tọa lạc trên đường Lê Lợi giữa trung tâm thành phố, rạp chiếu bóng Vĩnh Lợi (một số người lớn tuổi vẫn quen gọi là rạp chớp bóng, một cách gọi đã bị mai một dần theo thời gian) một thời là một rạp chiếu bóng có nhiều sắc thái riêng mà ít có rạp chiếu bóng khác có được. Đây là rạp có giá vé rất bình dân so với những rạp trong khu vực gần đó (quạn 1)như Rex, Eden, Lê Lợi, Đại Nam, Casino Sài Gòn. Gần như chỉ chuyên chiếu phim cũ mà thôi, rạp Vĩnh Lợi có một mã bề ngoài khiêm tốn và khá cũ kỹ, ít được trùng tu như các rạp kể trên.

Nằm ngay bên cạnh Bệnh viện Sài Gòn, được xây dựng từ năm nào chả rõ, nhưng, chắc chắn là cho tới thời điểm 1975, nó cũng thuộc vào hàng trưởng bối của hệ thống rạp ciné ở thủ đô Sài Gòn. Không biết vì lý do sâu kín nào, mà, lẽ ra, với ưu điểm hoạt động ngay trung tâm thành phố đô hội bậc nhất Đông Nam Á, Vĩnh Lợi có đủ điều kiện để vươn mình lên thành một rạp ciné cao cấp, nhưng, cho tới khi biến cố tháng 4 năm 75 tới, nó vẫn là một rạp tàng tàng và vô cùng bình dân, với những khán giả xem ra khá nhiều...phức tạp về thành phần và phong cách.

Ngay từ những năm 70, Vĩnh Lợi đã được biết như là một nơi tập trung của giới "pê-đê" (đồng tính luyến ái nam, tức gay) ở Sài Gòn. Khán giả vô tư vào xem, nhất là các cậu học trò trung học, khi vào rạp, sẽ được chào đón nồng nhiệt với những gợi ý khá là...lộ liễu. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm cá nhân của Bachim, nếu cứ khẳng định không đồng ý một cách rõ ràng, sẽ không có ai làm phiền thêm nữa.

Ghế nệm đàng hoàng, nhưng rất...cũ, bẹp dí xuống, có khi lồi cả các thanh gỗ được làm khung bên trong, khi ngồi lâu cũng trở thành một vấn đề đáng nói. Lại thêm hàng cột ở mấy hàng ghế xa màn ảnh nhất do kiến trúc cổ lổ sĩ làm án tầm mắt khi xem phim của một số ghế nhất định. Tuy nhiên, trở ngại này không thành vấn đề, bởi, Vĩnh Lợi là rạp ciné chuyên chiếu phim theo lối pẹc-ma-năng, được gọi là thường trực, nghĩa là chiếu liên tục, khách có thể vào bất cứ lúc nào, xem hết khúc đuôi thì chịu khó ngồi nán thêm trong giờ nghỉ để sau đó xem lại phần đầu, số lượng khách gần như rải rác và thưa thớt, chuyện chọn chỗ ngồi hoàn toàn không phải bận tâm.

Một đặc điểm nữa của Vĩnh Lợi là gần như không chiếu phim Tàu, chủ yếu là Hồng Kông (hồi xưa hay kêu là Hương Cảng) và Đài Loan, mà chỉ chiếu toàn phim Âu Mỹ, tức là phim Mỹ và phim Pháp, và chỉ là phim...chiếu lại sau những đợt khai trương ở các rạp lớn khác khoảng chừng hai, ba tháng. Vì thế, giá vé ở đây rất bình dân, dân ít tiền ghiền ciné có thể chịu khó chờ một thời gian cũng được mãn nhãn với những phim được quảng cáo rùm beng trước đó.

Máy chiếu của rạp cũng cũ, chạy kêu xè xè rất lớn. Thêm nữa, phòng chiếu không được cách âm tốt nên khán giả cũng phải nghe nhiều tạp âm khi đang thưởng thức điện ảnh. Chả thấy ai phiền toái bực dọc gì, tiền nào của nấy mà, không chịu nổi thì...bỏ thêm tiên (không ít) đi vào rạp bảnh tỏn hơn. Thậm chí, lâu lâu máy bị kẹt, phim bị đứng, trong tích tắc, đèn hồ quang làm phim (có chứa nhiều chất nitrat bạc) bùng cháy tức thì. Gặp lúc có người ngồi ngay đó thì còn đỡ, trục trặc được khắc phục liền, bằng không, do người thợ chiếu đi vệ sinh hay ra ngoài hút thuốc, ắt...khán giả phải chờ hơi lâu để cắt dán nối lại cuộn phim...

Sau 1975, rạp Vĩnh Lợi hoạt động thêm một thời gian, có lẽ hơn 10 năm, sau đó, được bán lại đất cho một nhà hàng, nếu Bachim nhớ không lầm, thì đó là nhà hàng Hương Xuân. Lúc đi qua, ngỡ ngàng nhìn rạp hát nhiều kỷ niệm của mình bị đập bỏ, cũng nao nao trong dạ. Biết là, có tồn tại thì cũng có tàn hủy, sinh và diệt là chuyện không chỉ dành riêng cho động vật, những thứ vô tri vô giác cũng không thể vĩnh cữu trên cõi đời này. Nhưng, dẫu sao, mất đi một kỷ niệm cũng là điều không thể gọi là dễ chịu tí nào.
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 12/30/2010   05:01:08  Show Profile Send laobaba a Private Message
@ Alpha, LBB nhớ cái hình đám cưới của Alpha, chừ ngó cô con gái của Alpha thấy giống mẹ nhiều hí ... Chừ chắc Alpha đang để dành tiền làm hàng rào cho cao và mua cả súng nữa phải không

@ Anh BC, LBB nhớ trên con đường từ ngã tư Phú Nhuận đi hướng về chợ Phú Nhuận, bên tay trái ngày xưa có 1 cái rạp ciné (LBB không nhớ tên ) ... nghe nói chừ cũng dẹp rồi ... cái rạp nớ LBB nhớ có lần Ba của LBB dẫn đi coi, bị ... rệp cắn sưng nguyên cánh tay luôn
Go to Top of Page

bthuy

Vietnam
248 Posts

Đăng ngày - 12/30/2010   11:14:05  Show Profile Send bthuy a Private Message

@BC, bt có nghe đồn về chuyện "pê-đê"…nhưng hong có kiểm chứng vì vậy hong biết thật hay sạo :) …theo BC thì chuyện này thật 100%?


Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/30/2010   17:50:15  Show Profile Send bachim a Private Message
@LBB. Nhớ mang máng đó là rạp Hồng Liên, không biết chính xác không...

@Bthuy. Ý Bthuy hỏi "péde" là có thật 100%, hay việc xác thực có chuyện những người thuộc giới Péde lấy rạp Vĩnh Lợi là "căn cứ địa" ?

Dẫu sao thì cả hai chuyện trên cũng đều có thực 100% Bthuy à.
Go to Top of Page

bthuy

Vietnam
248 Posts

Đăng ngày - 12/31/2010   06:27:07  Show Profile Send bthuy a Private Message
quote:
Trích đăng từ : bachim

@LBB. Nhớ mang máng đó là rạp Hồng Liên, không biết chính xác không...

@Bthuy. Ý Bthuy hỏi "péde" là có thật 100%, hay việc xác thực có chuyện những người thuộc giới Péde lấy rạp Vĩnh Lợi là "căn cứ địa" ?


bt muốn hỏi có phải Vĩnh Lợi là "căn cứ địa" của pédé...
quote:

Dẫu sao thì cả hai chuyện trên cũng đều có thực 100% Bthuy à.


thì ra tin đó đúng...cám ơn BC
Go to Top of Page

ThiThi

Vietnam
257 Posts

Đăng ngày - 12/31/2010   06:41:04  Show Profile Send ThiThi a Private Message
Thi thi mới ghé về lại góc nhỏ Sài gòn và đọc được bài viết rất thú vị của anh bachim về nhà thơ Bùi Giáng ... cám ơn anh bachim nha. Thân chúc anh Bachim, Laobaba, bthuy va chủ nhà Alpha một năm mới an khang, dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý trong cuộc sống nhé. Chúc một năm 2011 thành công và thịnh vượng.

@Alpha : Cô bé nhà Alpha xinh xắn và lanh lợi quá, nhìn rất là sắc sảo, thông minh. Chúc mừng Alpha nha.
@bachim : Rạp Hồng Liên ở đại lộ Hậu Giang chợ lớn mà anh ...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 01/01/2011   16:18:36  Show Profile Send bachim a Private Message
Thi Thi 'bắt giò" tuyệt đối đúng. Hồng Liên đúng là ở Hậu Giang quận 6. Đọc xong, Bachim nhớ ra đó là rạp Văn Cầm. À, Hồng Liên đã hoá thân thành siêu thị Coop Mart cách đây cũng vài năm rồi.

Thi Thi lúc này khoẻ không ? Hoạt động của cty sao rồi, mong là khả quan nha...

À quên, bài về "mối tình" của BG và kỳ nữ KC không phải do Bachim viết đâu Thi Thi à. Bachim nhận được qua mail của một người bạn đó.

Được sửa bởi: bachim ( 01/01/2011 16:21:34 )
Go to Top of Page
Trang: / 14 Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo  
Trang sau
 Forum Locked
 In bài
Chuyển đến:
M&TÔI © mvatoi.com Go To Top Of Page
This page was generated in 1.5 seconds. Snitz Forums 2000