M&TÔI
M&TÔI
Trang chính | Góc riêng | Bài mới | Thành viên | Tìm kiếm | FAQ
Tên hiệu:
Mật mã:
Ghi vào Cookies
Quên mật mã ?

 Các diễn đàn
 Hồn trong phố
 Góc nhỏ Sài Gòn
 Sài Gòn của riêng tôi
 Forum Locked
 In bài
Trang trước | Trang sau
Tên hiệu Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo
Trang: / 14

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 08/08/2014   23:35:27  Show Profile Send laobaba a Private Message
VN mình bớt bão chưa huh anh BC? Không biết làm chi hơn là cầu xin sự che chở của các đấng bề trên ...

... LBB cũng có nghe việc đốn cây, dẹp tượng ở SG để làm đường hầm xe điện ... SG đã thay đổi quá nhiều rồi, người ta không thể làm vòng 1 chút để tránh những di tích lịch sử, tránh những chi vẫn được gọi là là cái hồn của SG? ... hay cho dù thắng cuộc, họ vẫn sợ những di tích chứng minh cho một thời đại hoàng kim, an bình, thịnh vượng mà thiên hạ vẫn mong ngóng, hoài bão ...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 08/09/2014   15:53:14  Show Profile Send bachim a Private Message
Thật ra, nếu cần đốn, cũng phải đốn thôi. Tuy nhiên cái cách mà người ta âm thầm quyết định mình ên mà không có bất cứ một thăm dò nào đối với người dân, đó mới là vấn đề.
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 08/10/2014   00:04:58  Show Profile Send laobaba a Private Message
Dạ thì việc cần làm thì phải làm thôi, nhưng có cái chi nên gìn giữ thì cũng nên cố gắng ... cái xứ khỉ ho cò gáy chỗ LBB ở, người ta cũng xây đường xe điện, nhưng những chi xưa cổ nên gìn giữ thì người ta xây vòng qua ... những chi xưa cổ mới quý ... không có xưa thì mần răng có nay
... Còn trưng cầu dân ý ư? ... Ứ hự! tiếng nói của dân ở VN bây chừ cân được bao nhiêu microgram
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 08/10/2014   16:22:04  Show Profile Send bachim a Private Message
Sài Gòn của tôi
một bài đã cũ...

Sài gòn chào nhau bưng kín mặt
khẩu trang nhẫn giả lạnh lùng cười
lạ-quen khó nổi phân tường tỏ
dòng đời thôi cứ mặc thây trôi

Sài gòn xa vắng câu thăm hỏi
cũng thường, đau ốm khó thăm lom
a-lô ra rả vô hồn vậy
tin nhắn trơ trơ mấy chữ suông

Sài gòn tập tành lên hiện đại
bê-tông lừng lững nghiến công viên
gió thốc buồn tênh hàng điệp cỗi
choàng dây đèn nặng gánh ưu phiền

Sài gòn lặng lẽ rên ư ử
lũ chó buồn thiu đứng ngó mông
bè bạn nằm nhăn răng tủ kiếng
xáo măng, rựa mận đã vừa lòng?

Sài gòn tứ xứ đông như hội
tiệc to tiệc bé tiệc lưng chừng
ăn nhậu trong nhà ăn tới phố
mép mồm rửng mỡ cứ tưng bừng

Sài gòn kiêu hãnh, còn hay đã
mọp quỳ lê lết trước sân, si?
tối tăm - rực rỡ, song song bước
chân khoèo, chân khỏe ngậm ngùi đi

Sài gòn đĩ thõa từng môi mắt
bán mình rẻ quá, mỹ nhân ơi
ta đau mỗi lỗ chân lông nhỏ
láo lơ chẳng biết khóc hay cười ?
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 08/19/2014   17:54:16  Show Profile Send bachim a Private Message
Chuyện vặt ở SG

Sài gòn đang trong mùa mưa. Mưa năm nay lạ hơn mọi năm. Ít rả rích. Cũng thừa biết mưa ở miền Nam - cụ thể là đất Sài gòn và những vùng phụ cận - không giống như phùn ở Bắc hay ở miền Trung, nhứt là ở Huế. Có điều, mưa dai dẳng cũng là một đặc thù của mùa mưa Sài gòn trước giờ. Còn...mùa mưa năm nay, ít mưa, nhưng hễ mưa thì ầm ầm như cầm chĩnh mà đổ. Lại còn kèm theo lốc xoáy.

Coi mấy tấm hình chụp cây lim xẹt bị tróc gốc ở đường Nguyễn Bỉnh Khiêm làm chết người phụ nữ ngồi xe gắn máy với chồng con, thấy không mục ruỗng gì, thì đoán mò do lốc xoáy, hoặc giông giật. Nghe nói, ông Giám Đốc Công ty (Nhà nước) Công viên và Cây xanh có tới nhà chia buồn phúng điếu nhưng chưa thấy có dấu hiệu gì đền bù hay nhận trách nhiệm. Dồn cho Công ty này toàn bộ trách nhiệm ắt có điều không phải, nhưng...kêu là vô can thì dứt khoát dư luận khó thông. Nhớ có lần nào đó, chắc cũng vài ba năm rồi, một ông chức sắc trong ngành này khuyên bà con không nên ra đương khi mưa giông nếu sợ cậy ngã đè chết. Ờ, thì khuyên vậy cũng đâu có sai. Hồi nhỏ cha mẹ mình còn cấm đoán luôn chớ đừng nói là khuyên nhủ. Ngặt cái, con nít nó khác người lớn. Người lớn mà ai cũng răm rắp nghe theo lời ổng, chắc...chết đói luôn, hi hi...

Năm nay, gần hết tháng Tám rồi, mà bão ngoài biển thấy còn ít, cũng lạ. Lạ, nhưng mừng. Ngư dân Việt Nam đã bị tụi Khựa quần muốn bể gáo, dồn thêm bão tố nữa thì giống thân phận trên đe dưới búa, tội chết. Gẫm tới gẫm lui, chắc nhờ có Phi Luật Tân nằm chắn, mà trước giờ, bão tố Thái Bình Dương vô tới Việt Nam cũng giảm ba, bốn phần tàn phá. Nhớ hồi xưa, lính Phi trong lực lượng đồng minh qua VN, chủ yếu là phục vụ hậu cần và y tế, hình như chả có đánh đấm gì. Trong mấy nước đồng minh đó, Úc và Phi hình như là chỉ đóng góp kiểu đó thì phải. Cái này không chắc, chỉ là gõ theo trí nhớ mà không có hỏi ông Gú...Gồ (đúng là gồ thiệt, quá dữ luôn).

Hôm nọ, đọc trên mạng thấy ngày người mẹ hai con bị cây ngã đè chết, là đúng ngay ngày chánh quyền thành phố công bố vụ phá Thương xá Tax để xây cao ốc 40 tầng. Tuổi đời của thương xá Tax dám hơn tuổi mình bộn, nghi vậy. Đọc tin cũng buồn buồn. Kể như lại thêm một vị lão làng nữa lìa đời, dù...chắc chắn tuổi đời của lão còn thua mấy cây sao cây dầu vừa bị đốn để làm cửa lên xuống cho Metro Sài Gòn - Suối Tiên. Thôi thì...ngả mũ chia tay với lòng buồn vời vợi, chỉ vậy thôi, làm gì hơn được.

Còn mấy bữa nữa mới bước qua tháng Tám (âl) mà đã rợp [lề] đường những quầy hàng bán bánh Trung Thu. Kể cũng lạ, lề đường là chỗ của người đi bộ, luật ghi rõ ràng vậy, mà khách bộ hành cứ bị đuổi dạt đi hoài, không chỉ mùa Trung Thu thôi đâu, quanh năm suốt tháng, cứ từa lưa ra đó. Khi thì dành cho chỗ đậu xe hai bánh, khi thì lù lù một cái bót gác dân phòng (giống Nhân dân tự vệ hồi nẫm) chiếm trọn, lúc lại một đống xà bần nằm thách đố đất trời cả mấy tháng...Đi ngang đường Lý Thái Tổ, thấy mấy ông thợ của các cửa hàng bán thảm len thảm nhựa, còn đem mấy cuộn thảm to đùng xuống mặt đường (không phải lề, tức vỉa hè) mà cắt cúp thoải mái, thấy riết thành...thường.

Đúng là...thiệt cái tình !
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 08/19/2014   21:03:13  Show Profile Send bachim a Private Message
Sài Gòn ngộp thở

Những cao ốc cao vòi vọi cao, sật sừ bự, giống như được một ông thần đèn vô trách nhiệm, kém chuyên môn, hô biến quuăng xuống nén chặt vào vùng đất từng một thời mang cái tên mỹ miều hòn ngọc Viễn Đông.

Không thể hiểu nổi, một mặt cứ vò đầu bứt tóc để giải cho bằng được bài toán kẹt xe, một mặt cứ bừa phứa ký duyệt hằng loạt cao ốc mới giữa trung tâm thành phố. Cả một giải đất trải dài từ Thủ Thiêm ra tới tận Đồng Nai, cứ bỏ mặc một cách phi lý nhất. Không thể trách người dân quyết đoán rằng bởi vì các quan to ngày nay, thích ăn xổi ở thì hơn là chịu khó nhìn xa trông rộng tới con cháu mai sau, từ một lý do duy nhứt: tiền ! Không kịp ký duyệt bây giờ, tới lúc về hưu mất cả chì lẫn chài.

Ngộp bởi đủ thứ trên đời, tội cho người Sài Gòn của tôi biết bao nhiêu...
Go to Top of Page

Đặng Tam Lang

Antigua and Barbuda
284 Posts

Đăng ngày - 08/20/2014   07:53:48  Show Profile Send Đặng Tam Lang a Private Message
Khi tự mình tạo ra pháp luật (lại do chính mình tự bầu) và không có đối lập thì dĩ nhiên cái "độc đoán" sẽ sinh ra nhiều, rất nhiều tệ lậu từ hậu quả của sự lạm dụng quyền hành và tham nhũng. Xã hội sụp đổ bởi giá trị đạo đức và sự thật trong sáng không được tôn trọng. Kiến thức cũng như kỹ thuật từ đó phải đứng sau đồng tiền (hoặc là nô lệ của đồng tiền) nên chất lượng dĩ nhiên được đánh đổi nhiều bằng sự dối trá để hưởng lợi tối đa mà không cần biết đến tương lai gần cũng như xa. Mấy mươi năm thống nhất: lụt vẫn lụt, cống rãnh cứ lâu lâu đào xới bừa lên nom cho có vẻ giải quyết vấn đề rồi lại đắp điếm (đâu vào đấy); xe cộ ách nghẽn, giao thông bừa bãi - luật lệ đúng hay sai là do cảnh sát giao thông đớp hít nhiều hay ít của dân; nhà cửa, building mọc bữa bãi, đủ mặt đủ hướng không cần tính toán nắng gió cho thành phố.... Nếu có "chủ nhân" nào lên tiếng chống lại hay phản đối ồn ào là bị "đầy tớ" gô cổ ngay... rằng thì là chống chế độ và sau đó sẽ đủ thứ xảy ra... như trốn thuế hoặc những tội phạm ở đâu lòi ra với đầy chứng cớ... Bó tay, bó chân, rồi bó chiếu luôn. Thấy đó, rõ đó, đau đó mà có đau thì thân thể, đầu óc cũng không đủ chỗ mà đau. Biết sao bây giờ???!!!!


Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 08/28/2014   16:53:42  Show Profile Send bachim a Private Message
Được đọc ở đâu đó, một facebooker Sài Gòn đã viết lên trang cua mình câu này: Những linh hồn vừa chết trong tháng Bảy này sẽ không siêu thoát nổi để nói đến những kiến trúc hằng trăm năm ở Sài gòn phải chấp nhận bị tàn phá, cày xới để làm công trình cửa hầm Metro và tòa nhà 40 tầng ngay giữa trung tâm thành phố...

Một tác giả khác cũng vừa nhắc tới một câu trong một ca khúc của nhạc sĩ TCS làm sao em biết bia đá không đau cũng để nói về cảm xúc của mình khi từ trên khách sạn gần đó thả tầm nhìn xuống đám gạch đá ngổn ngang của công trình đang khởi công.

Bằng vào những kinh nghiệm của một người đã trải qua 39 năm sống ở đây với tư cách một công dân hạng hai, tôi cảm thấy vô cùng e ngại để có chút hy vọng - dù mong manh - vào một thái độ trân trọng quá khứ của các lứa thừa kế nhau mang tên nhà cầm quyền thành phố. Nỗi đau của con người bằng xương bằng thịt còn chưa bao giờ được tôn trọng đúng mức, làm sao để có thể tin rằng, những kẻ đó sẽ đặt chút lòng tôn trọng nào đó cho những hòn gạch, tảng đá, viên ngói...thường được mặc nhiên coi là vô tri vô tri...

Thì...đành thế, thì...cứ để cho những vong hồn vất vưởng ấy mãi mãi lang thang trên từng phân vuông phố xá Sài Gòn, để chờ đến một thời khắc nào đó, sẽ trở thành hiện thực như ns TCS từng hy vọng, ngày (sau) sỏi đá cũng cần có nhau...
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 08/31/2014   00:11:48  Show Profile Send laobaba a Private Message
LBB ít có khi quá khích với 1 vấn đề chi, nhưng bửa ni đọc được 1 bài viết, thấy buồn cho VN mình quá ... biết VN còn tồn tại trên bản đồ thế giới bao lâu nữa ... hay rồi 1 ngày mô nớ sẽ cùng chung số phận như Tây Tạng? Bỏ cái bài LBB đọc được vô góc ni, để ai còn nghĩ mình là người Việt, còn hãnh diện là đứa con của Sài Gòn ... đọc rồi trầm ngâm chung với LBB hí


Một xã hội sặc mùi kim tiền

Câu chuyện thứ nhất là về việc thương xá Tax, một trung tâm thương mại sầm uất và lâu đời nhất của VN, được người Pháp xây dựng vào năm 1880 đến nay đã 134 năm tuổi, sắp bị phá bỏ đế xây dựng Trung tâm Thương mại Dịch vụ Văn phòng Khách sạn cao 40 tầng.

Thông tin này khiến nhiều người Việt trong và ngoài nước gắn bó với Sài Gòn, cảm thấy nuối tiếc. Bởi thương xá Tax không chỉ là nơi để mua sắm, từ lâu, nó đã trở thành một hình ảnh thân thuộc của Sài Gòn, cùng với những công trình kiến trúc xưa khác ở khu vực trung tâm như chợ Bến Thành, Nhà thờ Đức Bà, Bưu điện thành phố, Nhà hát Thành phố (trước kia là Hạ nghị Viện của chế độ Việt Nam Cộng hòa), Trụ sở Ủy Ban Nhân dân TP.HCM (trước kia là Tòa Đô Chính)…

Trong những năm qua, những người yêu Sài Gòn đã phải chứng kiến một phần linh hồn của Sài Gòn xưa dần dần mât đi như vậy.

Theo bài báo “Sài Gòn xưa cần được bảo tồn và phát triển” trên tờ Kinh tế Sài Gòn:

“Tại hội thảo “Bảo tồn di sản và phát triển đô thị bền vững” do Viện Nguyên cứu phát triển TPHCM tổ chức, TS. Fanny Quertamp Nguyễn, Giám đốc Trung tâm Dự báo và Nghiên cứu đô thị (PADDI - một dự án hợp tác cấp địa phương giữa Vùng Rhône - Alpes và TPHCM) cho biết, từ năm 1993-2013, trong khu trung tâm TPHCM có đến 207 công trình xây dựng có giá trị di sản bị phá bỏ hoặc biến dạng”.

Một trong những người lên tiếng trước việc thương xá Tax bị đập bỏ, kiến trúc sư Nguyễn Ngọc Dũng viết trong bài “Một Sài Gòn đang trở nên xa lạ” (báo Pháp luật TP.HCM):

“…Còn các công trình kiến trúc công cộng tiêu biểu, như là sự kết hợp hài hòa giữa phong cách kiến trúc phương Tây và nét trang trí châu Á của tòa nhà Bưu điện thành phố, phong cách kiến trúc Roman cải biên pha trộn với nét phong cách kiến trúc Gotich của Nhà thờ Đức Bà, cùng các công trình kiến trúc đặc sắc khác như Trụ sở UBND thành phố, Nhà hát thành phố, Khách sạn Continental,… đã và đang bị “đè bẹp” bởi vô số cao ốc như khối nhà Diamond Plaza, ba tòa tháp Kumho…

…Theo thống kê, hiện có khoảng 180 cao ốc đã và đang mọc lên ở khu trung tâm Sài Gòn. Hàng loạt dự án cũng đang tiếp tục triển khai như dự án SJC Tower (diện tích 4.000 m2, cao 58 tầng, chiếm bốn mặt đường Lê Lợi - Nam Kỳ Khởi Nghĩa - Lê Thánh Tôn - Nguyễn Trung Trực). Dự án Sài Gòn Center giai đoạn 2 cũng vừa được chủ đầu tư làm lễ khởi công. Không lâu nữa, gần ngôi chợ Bến Thành đậm chất Sài Gòn xưa sẽ mọc lên cao ốc 45 tầng với 200 căn hộ cùng khu chức năng văn phòng, thương mại.

Chưa hết, góc đường Lê Lợi - Huỳnh Thúc Kháng cũng đang được rào lại để xây một khách sạn to đùng. Rồi BV Sài Gòn cũng được hoán chuyển thành khách sạn năm sao 400 phòng cùng với một khu văn phòng rộng 30.000 m2…

…Đôi khi tôi tự hỏi khu đô thị Thủ Thiêm cứ ì ạch thực hiện đã hơn 10 năm nay nhưng sao ở đó người ta không sớm xây dựng cao ốc, quảng trường, khu phức hợp? Tại sao không dời trung tâm hành chính về đó để tạo động lực thúc đẩy phố đông Sài Gòn, nhất là khi cầu, hầm Thủ Thiêm, đại lộ Đông Tây, đường cao tốc Long Thành - Dầu Giây, sân bay Long Thành đang dần được hình thành? Một phố đông hiện đại, ngăn nắp và một phố tây cổ kính, hoài niệm sẽ cùng phát triển và là một sự bổ sung hoàn hảo cho nhau. Vậy mà…”

Những cá nhân, ban ngành chịu trách nhiệm quản lý, lãnh đạo thành phố này luôn luôn có cách biện minh cho việc phá bỏ những công trình kiến trúc cổ rằng do nhu cầu phát triển, Sài Gòn cần phải hiện đại hóa, người dân phải biết chấp nhận hy sinh v.v….Nhưng câu hỏi đặt ra là trước khi đặt bút ký đồng ý phá bỏ cái cũ, xây cái mới, người ta đã thật tính toán hết mọi phương án khác chưa.

Vâng, tại sao không xây dựng những công trình mới tại Thủ Thiêm hay tại quận 7 nơi có khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng, tại sao cứ phải dồn cục vào khu quận 1, quận 3, phá những công trình cũ đi?

Hãy nhìn sang các thành phố xinh đẹp lâu đời của quốc gia khác, từ Paris, Rome, Athens, London, Warsaw… chính phủ các nước này luôn trân trọng và đặt yếu tố bảo vệ những công trình kiến trúc, những di sản văn hóa cổ xưa lên trên hết, và nếu có xây mới thì cũng phải hài hòa với cái cũ.

Câu chuyện thứ hai là dự án sách giáo khoa điện tử cho học sinh lớp 1-3 tại TP.HCM đang bị người dân phản ứng dữ dội.

Trước hết vì chuyện tốn kém-một cái máy tính bảng phụ huynh phải bỏ ra từ 3-5 triệu đồng để mua cho con em. Nhưng trên thực tế, theo các bài báo “Đề án trang bị máy tính bảng 4.000 tỷ: Kỹ sư tiết lộ tin bất ngờ” (VTC News) và “Lộ máy tính bảng giáo dục AIC giá bèo” (Tuổi Trẻ), thật ra giá tiền của một máy tính bảng chỉ khoảng 900,000 đồng và nếu mua với số lượng lớn như vậy thì chỉ còn 500,000-700,000. Tuổi thọ của cái máy tối đa là 1 năm, chưa kể tiền thay pin, các em tuổi còn nhỏ, hiếu động, xài mau hư mau bể, nào tiền sửa chữa lúc máy bị hư, tiền mua máy mới… Với gia đình nghèo, đây lại thêm một khoản tiền không nhỏ phải lo.

Nếu lấy lý do để cho các em nhỏ khỏi phải mang vác bao nhiêu sách nặng hàng ngày, sao Bộ Giáo dục không nghiên cứu giảm tải chương trình, hoặc cùng lắm, xây thêm những cái tủ, kệ với từng ngăn dành cho từng học sinh để các em có thể để sách tại trường, tại lớp, khóa lại, chỉ cuốn nào cần phải học cho ngày mai mới mang về nhà?

Điều quan trọng hơn, việc cho trẻ nhỏ xử dụng máy vi tính quá nhiều giờ trong ngày có ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe, mắt bị cận thị, rồi ai bảo đảm các em không dùng máy để chơi game? Và còn vô số cái hại khác mà những nhà chuyên môn cũng đã chỉ ra trong những ngày qua.

Ngay cả những quốc gia giàu có, phát triển trên thế giới cũng vẫn sử dụng sách giáo khoa cho trẻ em và không hề khuyến khích dùng sách giáo khoa điện tử, nếu thật sự ích lợi hơn sao họ không làm?

Và cuối cùng là thông tin gần 10,000 lao động Trung Quốc sắp đến Vũng Áng, Hà Tĩnh để đáp ứng nhu cầu công việc của công ty gang thép Formosa.

Việc lao động Trung Quốc tràn ngập ở VN không còn là chuyện mới mẻ gì từ lâu nay. Ai cũng biết, Trung Quốc thắng thầu rất nhiều công trình ở VN, và cứ mỗi công trình được thi công thì nhà thầu Trung Quốc lại đưa người Trung Quốc sang, trong số đó không chỉ những người có chuyên môn, các kỹ sư mà cả lao động phổ thông cũng rất nhiều.

Một nghịch lý là kỹ sư, thạc sĩ, cử nhân VN bị thất nghiệp đầy rẫy. Theo báo Thanh Niên thì “162.000 cử nhân, thạc sĩ thất nghiệp là con số được Bộ LĐ-TB-XH, Tổng cục Thống kê và Tổ chức lao động quốc tế (ILO) đưa ra trong bản tin thị trường lao động số 2.2014 vào sáng 1.7.” (“Để không còn cử nhân, thạc sĩ thất nghiệp”). Và từ nhiều năm qua, người VN phải bôn ba đi lao động xuất khẩu, làm thuê khắp thế giới!

Trên đây chỉ là 3 trong số rất nhiều tin tức, câu chuyện trái tai gai mắt xảy ra ở VN trong những ngày gần đây. Thoạt nhìn tưởng như chẳng liên quan gì đến nhau, thuộc những những đề tài, lĩnh vực khác xa nhau. Nhưng chúng lại vẫn có những điểm chung.

Thứ nhất, hầu hết các quyết định từ phía các cơ quan, bộ máy nhà nước VN hiện nay đều xuất phát từ một chữ Tiền. Vì tiền, vì cái lợi trước mắt, người ta sẵn sàng xóa sổ một công trình kiến trúc xưa, sẵn sàng đưa ra một dự án phi nhân tính đối với trẻ con-thế hệ tương lai của đất nước, sẵn sàng chấp nhận cho người nước ngoài vào giành công ăn việc làm của hàng ngàn, hàng vạn lao động Việt.

Mỗi một chữ ký, một cái gật đầu thông qua như vậy là Tiền với rất nhiều con số 0 phía sau!

Thứ hai, hầu hết các quyết định đều không hề vì dân vì nước. Mà đâu phải chỉ những chuyện “lặt vặt, cỏn con” như vài cái công trình kiến trúc cổ hay sách giáo khoa điện tử cho trẻ em? Cả những quyết định to đùng gây thua thiệt, rủi ro và nguy hiểm cho đất nước, dân tộc về kinh tế, môi trường, sinh thái, an ninh quốc phòng như cho phép khai thác bauxite ở Tây Nguyên, hay cho thuê hàng trăm ngàn hecta rừng đầu nguồn tại các tỉnh biên giới phía Bắc, lớn hơn nữa là những thỏa thuận ký kết song phương, bí mật giữa hai đảng, hai nhà nước cộng sản Việt-Trung v.v… họ còn làm được kia mà.

Và cuối cùng, trong một quốc gia khi người dân không hề được hỏi ý kiến trước mọi quyết định dù nhỏ dù lớn của nhà nước, khi không có các đảng phái đối lập, những tổ chức dân sự, tòa án, báo chí độc lập để lên tiếng ngăn chặn mọi chủ trương, chính sách sai trái từ địa phương đến trung ương, cũng là để kìm hãm, chia sẻ bớt quyền lực của nhà nước đó thì những việc làm sặc mùi tiền, mùi “lợi ích nhóm”, gây thiệt hại nặng nề cho dân cho nước, đã, đang và sẽ tiếp tục ngang nhiên diễn ra. Để rồi người dân chỉ có thể nuối tiếc, than thở, hoặc phẫn nộ đứng nhìn mà thôi.

Bởi, đất nước này không phải của 90 triệu con dân Việt, đất nước này chỉ là của riêng của đảng và nhà nước cộng sản!

Song Chi
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 08/31/2014   21:47:38  Show Profile Send bachim a Private Message
Laobaba lúc này còn nhỏng nhẻo với bác sĩ nữa không đó, thôi...cho ổng nghỉ ngơi đi nha...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 08/31/2014   22:04:33  Show Profile Send bachim a Private Message
Sài Gòn mấy bữa nay rồi, chiều nào cũng mưa. Mưa từng đợt từng đợt ngắn, rả rích luôn. Sáng nay đọc Tuổi Trẻ, thấy loan tin trong ngày 31 tháng 8, bắt đầu đợt nghỉ lễ, cả nước có 36 người chết vì tai nạn giao thông, muốn bủn rủn tay chân luôn. Thiệt tình là số người chết vì tai nạn giao thông ở xứ mình cứ như là đang xảy ra một cuộc chiến tranh vậy, có khi còn hơn...Nhiều khi gẫm lại, thấy nguyên nhân của vụ này nó rối như một đám bùi nhùi. Đường sá lởm khởm, bảng báo giao thông thiết lập thiếu hợp lý, thói quen chạy xe bất tuân luật lệ, tâm lý tài xế thì chụp giựt, khách bộ hành thì...thấy cái sự can đảm của họ nhiều khi còn hơn cả gã kiếm khách Kinh Kha xưa băng qua sông Dịch, ôi thôi thì có khi cái này là hậu quả của cái kia, rồi cái kia lại là hậu quả của cái nọ, zích zắc xẹt qua xẹt lại tới lui như mê cung.

Hay, cứ phải buông một câu như ông học giả nào đó nói cũng khá lâu, cái xứ mình nó vậy !
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 09/02/2014   16:25:08  Show Profile Send bachim a Private Message
Sáng nay tổng kết trên báo TN, 4 ngày nghỉ lễ (30.08 - 2.9), số người chết vì tai nạn giao thông ở VN là 116 người. Rất tiếc đây chỉ là số liệu bình thường (đã xảy ra liên tiếp hàng chục năm qua) chứ không phải là con số kỷ lục !

Chợt nhớ tới tựa của một quyển tiểu thuyết của Nam Phi thời...mạt lộ: Khóc lên đi hỡi quê hương yêu dấu ! Sau khi quyển tiểu thuyết đó ra đời chừng 20 năm, Nam Phi đã giải quyết được cái xương xẩu nhất, là chính sách phân biệt chủng tộc.

Cái xương xẩu nhất của Vn hiện nay là gì, chắc ai cũng có câu trả lời riêng cho mình...nhưng có lẽ, nó đều quy về một mối, sự điều hành của chánh quyền dưới một hệ thống rệu rã cả về lý thuyết lẫn thực hành. Sự rệu rã ấy dẫn dắt quốc gia tới nhiều hệ lụy tồi tệ mà, thực tế thảm khốc tai nạn giao thông có khi chỉ là một thứ (nếu đem cân đong đo đếm với nhiều thứ khác) rất...xoàng !

Tiếc rằng, trong hàng ngũ lãnh đạo cao cấp nhất của chánh quyền, không ít người biết rõ mồn một cái nguyên nhân sâu xa ấy, nhưng, có vẻ chưa bao giờ họ muốn một lần công khai thừa nhận trước bàn dân thiên hạ.

ÔI ! Khóc lên đi hỡi quê hương yêu dấu...
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 09/02/2014   18:27:49  Show Profile Send laobaba a Private Message
... đôi lúc tự hỏi, răng dân tộc mình không có được cái quyền tự do lựa chọn, phải có được nhiều thứ cạnh tranh nhau thì mới có thể chọn được cái thứ tốt ... chứ chỉ có độc (tài) một thứ thì dù có rã rệu đến chừng mô cũng phải âm thầm mà ... nuốt ...

... Ba Lan nớ, bây chừ họ tiến biết đến mô rồi ... cầu xin, cầu xin ...
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 09/02/2014   18:31:17  Show Profile Send laobaba a Private Message
quote:
Trích đăng từ : bachim

Laobaba lúc này còn nhỏng nhẻo với bác sĩ nữa không đó, thôi...cho ổng nghỉ ngơi đi nha...



Dạ LBB ... chán lão bs quá rồi nên đòi ... chia tay, ai ngờ lão ta trừng mắt bảo rằng ... nói chi lạ hè, tới tháng 11 phải control lại coi ra răng rồi mới tính tới chuyện chia tay ... thấy lão trừng mắt sợ quá nên ... ríu ríu nghe lời
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 09/18/2014   17:27:08  Show Profile Send bachim a Private Message
Mở ra, muốn viết một chút cho Sg của mình, mà...ngồi ngó màn hình hoài, không tòi ra được chút ý nghĩ nào. Nhân dịp, trên facebook của một người bạn vừa nhá ra một bài thơ của nhà thơ Bùi Chí Vinh, đọc đã lâu rồi, nay ngồi ngó lại, vẫn cứ thấy cập nhật, thôi thì cốp-pết một phát, thay vì ngồi ôm nỗi ngậm ngùi về miền đất thân thương...

SINH NGHI HÀNH

sinh nghi , ta viết một bài hành
vợ nghi chồng , em út nghi anh
cha nghi con cái, bè nghi bạn
thủ trưởng thì nghi hết ban ngành
láng giềng dòm ngó , nghi hàng sóm
ngoài đường , nghi phố chứa lưu manh
ngay ta khi viết bài in báo
cũng nghi mình kiếm chác công danh
trời ơi ! mọi chuyện sinh nghi thiệt
chén kiểu thường nghi kỵ chén sành ..

thời buổi công hầu như chén cứt
thiếu chó , mèo ăn cũng rất nhanh
mèo ăn cho chó leo bàn độc
vừa sủa , vừa nhai riết cũng rành
trẻ con khát sữa ai cho bú ?
vú mẹ gầy, sâu rúc nồi canh
Quang Trung bỏ núi Tây Sơn xuống
hoảng hốt , vì gương vỡ chẳng lành
Nguyễn Du chỉ một đêm dạo phố
Đoạn Trường ngồi sửa lại Tân Thanh
Thúy Kiều phát triển nhiều như thế !
thảo nào , đất nước hóa lầu xanh
nhà tù phát triển nhiều như thế !
sĩ tử làm sao dám học hành ..

ta làm thơ mà lòng đứt ruột
suốt đời bao tử chạy loanh quanh
lãnh tụ nói: đói quên nghi kỵ ..
ơn ấy , ngàn năm sáng sử xanh !


Bùi Chí Vinh
Go to Top of Page

Đặng Tam Lang

Antigua and Barbuda
284 Posts

Đăng ngày - 09/18/2014   20:01:53  Show Profile Send Đặng Tam Lang a Private Message
Đang hồi hộp theo dõi vụ bỏ phiếu ở UK. Hiện giờ số phiếu đếm được 60% và lượng vote "NO" đang dẫn trước lượng vote "YES" khá xa. Có nghĩa là triển vọng Tô Cách Lan sẽ không xé ra khỏi liên hiệp Anh rất lớn. Sự bất ly gián này giúp cho lực lượng (sức mạnh) tây Âu không bị phân tán bởi nếu Tô Cách Lan tự trị, thì rồi Wales và North Ireland sẽ có những thay đổi và England dần dà chỉ còn là 1 quốc gia rất nhỏ. Sự kiện Tô Cách Lan có thể khơi mào phong trào ly khai cho nhiều dân tộc cũ ở Âu Châu, trực tiếp ảnh hưởng vũ bão tới sự thống nhất cho đế quốc Tây Ban Nha. Tây Âu mà xảy ra hàng loạt ly dị như thế thì mọi hệ thống (của thế giới tự do) từ: Kinh tế, chính trị, và nhất là sức manh liên kết quân sự thuộc khối NATO ít nhiều sẽ trở nên yếu kém và hỗn loạn. Mặt trận đông Âu với mưu toan thống trị và độc tài của Putin sẽ trở nên rất nguy hiểm và nghiêm trọng. Nếu đông Âu trở thành nguồn bão cháy, thì dễ gì mà thằng chệt nó không thôn tính VN mình bên Á Châu? Bây giờ coi như VN nhập cảng 90% sản phẩm của nó (kinh tế thì đang bị bóp yết hầu), biển nó ngoạm sạch, gần 6000 chệt nằm vùng ở cao nguyên, 10000 chệt vờ vĩnh ở vùng 4, và bao nhiêu ngàn bọn nó vưỡn phây phây ở thượng du bắc Việt (?). Hai con sông: Hồng và Cửu Long thì coi như cạn nước (nhất là sông Hồng) sau hàng trăm cái đập chúng nó xây. Thằng chệt, nếu không có áp lực mạnh của Tây Âu thì nó nuốt mình cái một (vì lẽ gần 40 năm thống nhất, cái gọi là nhà nước XHCNVN chỉ thi nhau vơ vét đến độ không còn tí tiền nào để dự bị quốc phòng hay phát triển kinh tế gì cả). Cái bối cảnh Mỹ phải phân thân chiến đấu ở mặt trận Trung Đông và Đông Âu mà chưa chắc đã thắng nổi, thì còn đâu sức lực để mắt tới Á Châu? Tình hình bầu cử (kết quả) ở Tô Cách Lan thật đáng ngại chứ chẳng vừa. Hôm nay theo dõi bỏ phiếu còn hồi hộp hơn vạn lần xem world cup nữa!


Go to Top of Page

Đặng Tam Lang

Antigua and Barbuda
284 Posts

Đăng ngày - 09/18/2014   20:15:27  Show Profile Send Đặng Tam Lang a Private Message
quote:
Trích đăng từ : bachim

Mở ra, muốn viết một chút cho Sg của mình, mà...ngồi ngó màn hình hoài, không tòi ra được chút ý nghĩ nào. Nhân dịp, trên facebook của một người bạn vừa nhá ra một bài thơ của nhà thơ Bùi Chí Vinh, đọc đã lâu rồi, nay ngồi ngó lại, vẫn cứ thấy cập nhật, thôi thì cốp-pết một phát, thay vì ngồi ôm nỗi ngậm ngùi về miền đất thân thương...

SINH NGHI HÀNH


.....
Quang Trung bỏ núi Tây Sơn xuống
hoảng hốt , vì gương vỡ chẳng lành
.....


Bùi Chí Vinh



Anh Ba Chìm, tôi đọc hai câu này thật không hiểu rõ ý tác giả nói gì! Anh thấu đáo thì "chuyển ngữ sang nghĩa đen" đặng tôi còn có đường học hỏi.




Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 09/18/2014   22:42:13  Show Profile Send bachim a Private Message
Theo tôi nghĩ, tác giả muốn nhắc tới vụ "nồi da xáo thịt" giữa Nguyễn Huệ và ông anh Nguyễn Nhạc. Cuộc chiến nho nhỏ này cũng xuất phát từ lòng nghi kỵ, theo đúng mạch bài thơ. "Gương vỡ chẳng lành" bởi vì, mặc dù sau đó, hai anh em đã ôm nhau trong nước mắt, nhưng...chén nước đổ đi gợt lại sao đầy nổi ?

Trên đây là suy nghĩ của cá nhân tôi, chưa được "duyệt" bởi tác giả...thành ra có khi...trật lất không chừng. Anh mà đinh ninh "học hỏi", chắc chết tôi quá !
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 09/19/2014   18:45:15  Show Profile Send bachim a Private Message
Xin cốp-pết một bài viết quá ư là đã điếu của tác giả Nguyễn Ngọc Chính. Muốn xem cả hình ảnh thì xin trực tiếp vô http://chinhhoiuc.blogspot.com/2012/08/phim-anh-sai-gon-xua.html

Phim ảnh Sài Gòn xưa

Sài Gòn vào những thập niên 50s, 60s và đầu thập niên 70s đa số các rạp cine đều chiếu phim ngoại quốc nhập từ Pháp. Đó cũng là lý do tại sao phim Mỹ lại nói tiếng Pháp hoặc phim nói tiếng Mỹ và có phụ đề (sous-titre) tiếng Pháp. Tên phim thì đa số bằng tiếng Pháp, dù là phim Mỹ. Phần đông các phim, dù của Pháp hay của Mỹ, đều có phụ đề Việt ngữ để khán giả có thể theo dõi. Ngoài ra, một số phim nói tiếng Pháp lại có phụ đề cả ba thứ tiếng Việt-Hoa-Anh…

Nói đến chuyện phụ đề Việt ngữ, tôi xin ghi lại một chuyện khá tức cười. Trong một phim tôi không nhớ tên, có cảnh người nữ diễn viên bồng đứa con còn ẵm ngửa và bên dưới có phụ đề: “Để em bỏ con vô nồi”. Khán giả cười ồ, dù cảnh trên màn ảnh không có gì để cười. Hóa ra những người làm phụ đề sơ xuất trong việc bỏ dấu: chữ ‘nôi’ bị biến thành ‘nồi’ thay vì “Để em bỏ con vô nôi”!

Theo tôi, phụ đề Việt ngữ là cách hay nhất giúp khán giả tiếp cận với tình tiết trong phim. Tuy nhiên, có nhiều phim vì diễn viên nói vừa nhanh vừa dài nên phụ đề cũng phải chạy chữ cho kịp khiến khán giả đọc ‘hụt hơi’, chưa hết câu này đã xuất hiện câu khác. Khổ nhất là những người đọc chậm theo kiểu… ‘bình dân học vụ’.

Sau 1975, dòng phim ‘cách mạng’ miền Bắc không thấy xuất hiện ‘phụ đề Việt ngữ’, thay vào đó là lối ‘thuyết minh’. Cứ mỗi buổi chiếu, có một nhân viên ngồi trong rạp đọc bản scriptss bằng tiếng Việt nên mới gọi là ‘thuyết minh’. Nhiều khi ‘thuyết minh viên’ vì tay nghề kém nên cứ đọc trước hoặc đọc sau cảnh trong phim khiến khán giả nhiều lúc chẳng hiểu phim nói gì.

Tôi cũng đã có một thời kỳ nhận dịch phim cho Fafilm Saigon sau ngày miền Nam thất thủ. Phim nói tiếng Anh được Fafilm sao lại qua băng Video và giao cho người dịch. Nhận dịch phim có nghĩa là phải nghe hết những đối thoại trong phim rồi viết lại bằng tiếng Việt để người thuyết minh đọc khi phim được trình chiếu.

Gặp những phim thuộc loại ‘ít nói’ như phim chiến tranh, phim hành động đấm đá thì công việc dịch phim tương đối dễ dàng. Ngược lại, những phim thuộc loại tình cảm ướt át, triết lý lòng thòng, người dịch phim cứ phải nghe đi nghe lại mới nắm hết ý nên tốn rất nhiều thì giờ.

Nếu may mắn, phim gốc có kèm original scriptss, người dịch chỉ nhìn phần đối thoại trong bản tiếng Anh và cứ thế dịch ra tiếng Việt, khỏi cần xem phim cũng xong. Tuy nhiên, những trường hợp ‘ngon ăn’ ít khi nào đến tay mình. Fafilm để dành cho ‘bồ tèo’ và những người thân thiết, còn lâu mới đến lượt ‘con bà phước’! Khi viết thuyết minh còn phải có những lời dẫn để trong ngoặc dành riêng cho người thuyết minh đọc đúng đoạn, đúng cảnh.

Ở đây người ta thấy ngay trình độ khán giả xem phim giữa hai miền Nam-Bắc. Thuyết minh dành cho loại khán giả ‘có trình độ văn hóa thấp’, chỉ cần nghe không cần đọc trong khi phụ đề đòi hỏi trình độ ở mức cao hơn để đọc chữ trên màn ảnh. Như vậy, hình thành 2 trình độ thưởng thức phim: Văn hóa đọc và Văn hóa nghe… giữa hai miền Nam-Bắc!

Ngoài phụ đề Việt ngữ, xi-nê Sài Gòn xưa còn dùng hình thức chuyển âm, ngôn ngữ ngày nay gọi là ‘lồng tiếng’. Chuyển âm thường áp dụng cho những phim bình dân như loại phim ca-vũ-nhạc của Ấn Độ, sản xuất từ Bollywood.

Sang đến thời của video với các bộ phim của TVB Hồng Kông được cả một ê-kíp chuyển âm thực hiện. Qua hình thức này, người ta mới thấy công việc khó nhọc của diễn viên lồng tiếng nhưng khi trình chiếu trên màn ảnh tên tuổi của các diễn viên chỉ xuất hiện khoảng… 10 giây! Nổi tiếng trong loại phim được chuyển âm phải kể đến Tú Trinh với tài diễn xuất điệu nghệ từ tiếng cười, tiếng khóc cho đến những đoạn đối thoại đòi hỏi phần diễn xuất nội tâm.

***

Một trong những phim tôi ‘mê’ nhất là Vertigo với các tài tử Kim Novak, James Stewart. Đạo diễn Alfred Hitchcock làm phim Vertigo theo tiểu thuyết D’Entre les Morts của tiểu thuyết gia Pháp Boileau-Narcezac, hai ông viết chung, một ông tên là Boileau, ông kia tên là Narcezac. Nhà văn Hoàng Hải Thủy đã dựa theo tiểu thuyết D’Entre les Morts để phóng tác thành truyện “Giữa những người đã chết.”

Vertigo là loại phim ‘toát-mồ-hôi-lạnh’ được Hitchcock thực hiện từ năm 1958 với những cảnh hồi hộp đứng tim. Chuyện xoay quanh chứng ‘sợ độ cao’ (acrophobia), có những cảnh người rớt từ cao ốc, người tự tử từ cầu Golden Gate và từ tháp chuông nhà thờ… Vertigo thuộc loại trinh thám, hấp dẫn khán giả từ đầu mối này đến tình tiết khác, lúc thắt lúc mở dưới tài đạo diễn của Hitchcock.

Hồi đó, Sài Gòn chiếu rất nhiều phim Hitchcock cho nên giới ghiền xi nê gọi chung những phim kinh dị là ‘phim Hitchcock’ dù phim không thực sự do Hitchcock đạo diễn. Trong ngôn ngữ Sài Gòn, người ta còn dùng từ ‘hít-cốc’ để diễn tả sự căng thẳng, quái đản hay nhuộm màu sắc trinh thám.

Sir Alfred Joseph Hitchcock là đạo diễn tiên phong trong nghệ thuật làm phim tâm lý - tình cảm - kinh dị. Ông khởi nghiệp từ thời làm phim câm tại Anh nhưng giai đoạn thành công nhất là kể từ khi ông chuyển đến Hollywood năm 1956. Hitchcock đạo diễn hơn 50 bộ phim trong suốt sự nghiệp kéo dài đến 6 thập kỷ. Ông thường được coi là nhà làm phim số 1 của mọi thời đại với thể loại phim đen trắng kinh dị. Những phim nổi bật của ông phải kể đến The Man Who Knew Too Much (1956) với James Stewart và Doris Day (trong phin này Doris Day hát bài What Will Be, Will Be – Que Sera, Sera và đoạt giải Oscar âm nhạc hay nhất).

Các bộ phim North by Northwest (1959) với Cary Grant và Eve Marie Saint, Psycho (1960) với Anthony Perkins và Janet Leigh, và The Birds (1963) với Tippi Hedren và Rod Taylor cũng được coi là những thành công của Hitchcock. Sau khi làm phim Psycho với Universal, Hitchcock trụ lại với hãng phim này cho đến khi về hưu. Thật may mắn, năm 1971, tôi đã chụp được hình ảnh ngôi nhà trong phim Psycho vẫn còn được lưu giữ tại phim trường Universal ở tiểu bang California.

Có một loại phim cũng rất ăn khách với những màn nổ súng, ‘bắn chậm thì chết’. Người Sài Gòn gọi nôm na là ‘phim cao-bồi’ (cowboy), ‘phim miền Tây’ (Western Movies) với những cảnh cưỡi ngựa, bắn súng lồng trong cốt truyện ‘thiện thắng ác’, ‘anh hùng thắng gian tà’ hoặc ‘da trắng thắng da đỏ’. Người hùng trong những phim này phải kể đến Gary Cooper, John Wayne, Clint Eastwood, Burt Lancaster, Steve McQueen… trong những bộ phim miền Tây nổi tiếng như Gunfight at the O.K. Corral (với Burt Lancaster, Kirk Douglas) và The magnificient seven (Les sept mercenaires – Bảy tay súng oai hùng với các tài tử Yul Brynner, Steve McQueen).

Sài Gòn đã chiếu quá nhiều phim tuyệt hay mang tính cách kinh điển. Theo tôi, những phim dưới đây được xếp vào hạng ‘kiệt tác’ đối với dân ghiền xi-nê thời đó:

Casablanca: phim tình cảm với một mối tình đẹp giữa Rick (Humphrey Bogart) và Isla (Ingrid Bergman) trong những thời khắc của định mệnh và chiến tranh.

Gone with the wind (Cuốn theo chiều gió) với nàng Scarlet trong bối cảnh nội chiến Nam-Bắc Mỹ đã làm thổn thức bao trái tim vì cuộc tình lãng mạn qua diễn xuất của các tài tử nổi danh Vivian Leigh, Clark Gable.

Roman Holyday (Vacance Romaine - Nghỉ Hè La Mã), nàng công nương Audrey Hepburn và một phóng viên do số phận run rủi đã có những thời khắc đẹp bên nhau. Cảnh thơ mộng nhất phải kể đến cặp tình nhân chở nhau trên chiếc Vespa đi khắp Florence. Sau này, có dịp đi Ý, tôi đã đến những nơi đã quay ngoại cảnh của cuốn phim. Thật tuyệt vời!

Bác sĩ Zhivago mang chủ đề tình yêu mạnh mẽ và thơ mộng trong những tháng ngày tuyệt vọng của cuộc sống tại Nga, mang dáng dấp bàng bạc của thời điêu linh sau 1975 tại Việt Nam. Đây là tác phẩm văn học của Boris Pasternak, Giải Nobel Văn Chương với các diễn viên Omar Sharif và Julie Christie. Chính quyền Nga gần đây đã cho phép xuất bản toàn bộ các tác phẩm của ông sau khi đã bị cấm đoán suốt thời kỳ Liên Bang Xô Viết.

City Lights (Ánh đèn đô thị) là một phim câm mang tính kinh điển của thời Charlie Chaplin với vai diễn độc đáo Charlot, một gã lang thang yêu một cô gái bán hoa bị mù hai mắt. Tình yêu khiến anh mạnh mẽ trong cuộc chiến vượt lên sự bần cùng. Phim câm, cười mà rơi lệ!

Love Story (Chuyện tình), phim đã đưa Ali McGraw và Ryan O’ Neal lên hàng các ngôi sao, đồng thời đánh dấu bước phát triển mạnh mẽ của chủ nghĩa hiện sinh.

***

Sài Gòn trước 1975 chiếu nhiều loại phim và mỗi tài tử nổi tiếng đều có những fans hâm mộ riêng. Theo tôi, nổi nhất và có nhiều người hâm mộ nhất là cô đào sexy BB. Nữ minh tinh người Pháp, Brigitte Bardot, sinh ngày 28/9/1934, nổi tiếng từ năm 1956 qua phin Et Dieu Créa La Femme (And God Created Woman) do Roger Vadim đứng ra đạo diễn và chính ông là chồng của BB. Đạo diễn này chắc tử vi có số đào hoa, về sau ông còn kết hôn với người đẹp Jane Fonda, con gái rượu của Henry Fonda.

Trong suốt cuộc hôn nhân với BB (1953-1957) ông đã biến người phụ nữ trẻ con (child-woman) thành một hình tượng quyến rũ của phái đẹp. Những phim tiếp theo như Babette s'en va-t-en guerre (1959), La Vérité (1960) đã được trình chiếu tại các rạp xi-nê Sài Gòn và lúc nào cũng đông nghẹt người đến để xem cô đào sexy, tóc vàng, ‘môi cong tớn’.

Không biết tôi có dùng đúng chữ để diễn tả cặp môi BB? Cặp môi đó lúc nào cũng chờ đợi, mời gọi những cái hôn và chính cặp môi đó sau này trên Đà Lạt có một loại hoa hồng mang tên Brigitte Bardot.

Đã có không ít cô gái Việt vào các thập niên 50-60 lấy BB làm khuôn mẫu. Theo tôi, không thể nào có một cặp môi thứ hai, không ai có thể bắt chước được BB với cặp môi… thiên phú! BB cũng là thần tượng của giới học sinh và sinh viên với mái tóc dài buông lơi đến quá lưng rất quyến rũ. Tóc BB lại đánh rối phía trước nên nhiều nữ sinh hồi đó cũng bắt chước kiểu tóc này khiến trường Trưng Vương phải tung ra chiến dịch chấn chỉnh: nữ sinh nào tóc đánh rối quá cao đều được các bà giám thị đưa vào văn phòng, bắt gỡ tóc và chải lại!

‘Quả Bom Sex’ thứ hai là Sophia Loren, cũng sinh năm 1934 như BB, nhưng lại là cô gái Ý, sống cuộc đời nghèo khổ tại Naples. Và cũng như BB, cô lấy ông chồng làm đạo diễn, Carlo Ponti, năm 1957.

Qua hai trường hợp của BB và Sophia Loren, người ta thấy ngay các kiều nữ đều có tính toán đâu ra đó. Lấy chồng đạo diễn – dù già, dù xấu trai – nhưng sẽ bảo đảm một con đường vinh quang nghệ thuật?

Những phim hay nhất của Sophia Loren phải kể đến The Pride and the Passion (1957, đóng chung với Frank Sinatra), It Started in Naples (1960, với Clark Gable) và El Cid (1961, với Charlton Heston). Năm 1961, Sophia Loren đoạt giải Oscar qua phim La Ciociara (Two Women) đến khi về già vẫn còn nhận một giải Oscar vào năm 1991.

Kiều nữ thứ ba được dân ghiền xi-nê ái mộ là Gina Lollobrigida. Phim hay nhất làm tôi mê mẩn là Anh gù Nhà thờ Đức Bà (Notre Dame de Paris) năm 1956 với Gina trong vai người đẹp Esmeralda và Anthony Quinn trong vai anh gù Quasimodo theo truyện của Victor Hugo. Đoạn kết thật cảm động với cảnh chiếu bộ xương của anh gù và người đẹp trong tư thế ôm nhau khi màn ảnh mờ dần…

Đây cũng là phim màu đầu tiên dựa theo tiểu thuyết và sau này tôi mới biết nguyên bản của phim chỉ có 2 nhân vật chính nói tiếng Anh còn những diễn viên người Pháp đều được lồng tiếng Anh. Trong khi đó tại Sài Gòn dù xem phim Mỹ vẫn nghe tiếng Pháp. Thật tréo cẳng ngỗng giữa 3 ngôn ngữ Anh-Pháp-Việt trong thị trường điện ảnh tại Sài Gòn.

Cũng như Sophia, Gina là người Ý nhưng cô lớn hơn BB và Sophia đến 7 tuổi và xuất hiện trong hoàn cảnh thế giới còn đang ngổn ngang những đổ nát từ cuộc đại chiến lần thứ nhì. Năm 1947, Gina tham dự cuộc thi hoa hậu Ý và với nhan sắc mặn mà của một cô gái 20 tuổi, Gina đoạt giải ba.

Gina có biệt hiệu Người đàn bà đẹp nhất thế giới qua bộ phim do Ý sản xuất, La Donna Piu Bella del Mondo, năm 1955. Cô đã từng diễn xuất bên cạnh những tài tử nổi danh một thời như Humphrey Bogart (trong phim Beat the Devil), Yul Brynner (Solomon and Sheba), Burt Lancaster (Trapeze), Frank Sinatra (Never So Few)… Năm 1961, Gina xuất hiện trong Come September với Rock Hudson và đoạt Giải Cầu Vàng (Golden Globe) qua bộ phim này.

Cuộc đời tình ái của Gina cũng sôi nổi không kém cuộc đời nghệ thuật. Vào năm 2006, khi đó Gina đã 79 tuổi, bà tuyên bố sẽ kết hôn với một doanh nhân người Tây Ban Nha, Javier Rigau. Chàng Javier khi đó mới tròn 45! Họ tiết lộ đã hẹn hò với nhau từ năm… 1984 khi gặp nhau tại Monte Carlo. Cuối cùng, cuộc hôn nhân bất thành vì sức ép của dư luận và báo chí!

***

Sẽ không công bằng khi bỏ qua các minh tinh miền Nam một thời vang bóng như Kim Cương (trong phim Lòng nhân đạo, Ngọc bồ đề), Trang Thiên Kim (Mục liên thanh đề, Trương Chi…), Mai Trâm (Chúng tôi Muốn Sống), Khánh Ngọc (Ràng buộc, Ánh sáng miền nam…). Những phim khá ăn khách thuộc loại cổ điển còn phải kể tới Lâm Sanh - Xuân Nương, Phạm Công - Cúc Hoa, Lục Vân Tiên, Quan Âm Thị Kính… những phim thuộc loại tình cảm-xã hội như Kiếp hoa, Ảo ảnh, Sóng tình, Hè muộn, Trường tôi, Vết thù trên lưng ngựa hoang, Loan Mắt nhung,…

Năm 1957 là năm điện ảnh hoạt động mạnh mẽ nhất tại miền Nam, chỉ riêng trong năm này, các hãng phim tư nhân đã sản xuất gần 40 phim. Một số hãng phim đã xuất hiện với các tên như Cosunam, Tân Việt, Việt Thanh, Mỹ Vân, Văn Thế, Trường Sơn, Đông Phương, Liên Hiệp, Viễn Đông, An Pha, Hương Bình… Đã có những triệu phú trong ngành điện ảnh Sài Gòn như Ưng Thi (chủ khách sạn Rex và các rạp Rex, Văn Hoa Đa Kao, Văn Hoa Sài Gòn); Nguyễn Thị Lợi (Giám đốc Cosunam Film), Thái Thúc Nha (Giám đốc Alfa Film) và Trương Vĩ Nhiên (Viễn Đông Film).

Cuối năm 1957, hãng Mỹ Vân tung ra bộ phim Người đẹp Bình Dương được trình chiếu vào dịp Noel và năm mới 1958 với một chiến lược quảng cáo rầm rộ. Bộ phim đã thu hút được sự hưởng ứng của đông đảo khán giả và đồng thời giới thiệu một gương mặt mới của nền điện ảnh miền Nam: Thẩm Thúy Hằng.

Tên thật của Thẩm Thúy Hằng là Nguyễn Kim Phụng, sinh năm 1941, nguyên quán bố mẹ gốc Hải Phòng, và lớn lên tại An Giang. Vào một ngày gần như là định mệnh, Phụng được thấy một trang báo có đăng quảng cáo cuộc thi tuyển diễn viên điện ảnh của hãng phim Mỹ Vân. Dấu cha mẹ, cô nữ sinh Phụng, khi đó mới 16 tuổi, học lớp Đệ Tứ, ghi tên dự tuyển.

Giữa muôn ngàn đóa hoa hương sắc, với những gương mặt sáng ngời của những ngôi sao nổi tiếng thuộc lớp ‘đàn chị’ như Kim Vui, Khánh Ngọc, Kiều Chinh, Trang Thiên Kim… bà chủ hãng phim Mỹ Vân đã tinh ý phát hiện thấy Phụng. Cô nữ sinh Nguyễn Kim Phụng đã vượt qua hơn hai ngàn thí sinh, bước lên đài vinh quang bằng giải nhất của cuộc tuyển lựa bên phía nữ.

Từ vai diễn đầu tiên với vai Tam Nương trong Người Đẹp Bình Dương, đóng cặp với nam diễn viên Nguyễn Đình Dần trong vai Hoàng tử, Thẩm Thúy Hằng bước lên ngôi vị nữ diễn viên khả ái nhất của màn ảnh Sài Gòn vào cuối thập niên 50 đầu thập niên 60. Có điều ít người biết là địa danh Bình Dương trong cuốn phim lại không phải là Thủ Dầu Một mà là một địa danh ở... bên Tàu.

Biệt danh Người Đẹp Bình Dương xuất hiện từ đó và Thẩm Thúy Hằng đã đóng trên dưới 60 phim nổi tiếng thời đó là: Trà Hoa Nữ, Ngưu Lang-Chức Nữ, Sự Tích Trầu Cau, Bạch Viên Tôn Cát, Sài Gòn Vô Chiến Sự, Nửa Hồn Thương Đau, Đôi Mắt Huyền, Oan Ơi Ông Địa, Dang Dở, Tơ Tình, Nàng, Bóng Người Đi, Ngậm Ngùi, Mười Năm Giông Tố, Sóng Tình, Xin Đừng Bỏ Em…

Riêng đối với nhạc sĩ Thẩm Oánh, Thẩm Thúy Hằng xem như là một người thầy, người cha tinh thần. Nghệ danh Thẩm Thúy Hằng của cô là từ họ Thẩm của nhạc sĩ Thẩm Oánh. Thời đó, Thẩm Oánh là hiệu trưởng Trường Ca Vũ Nhạc Phổ thông mà Thẩm Thúy Hằng theo học bộ môn kịch do ông Hoàng Trọng Miên làm giáo khảo tuyển sinh và giáo sư kịch nghệ.

Năm 1969, Thẩm Thúy Hằng lập nhóm làm phim Thẩm Thúy Hằng (tiền thân của Vilifilms sau này). Phim đầu tay của Thẩm Thúy Hằng, Chiều Kỷ Niệm, với độ dài 1 giờ 45 phút, là phim thuộc thể loại tình cảm xã hội do Lê Mộng Hoàng đạo diễn. Bộ phim đen trắng được tạp chí Màn ảnh Sài Gòn ca tụng:

“Ngay ngày chiếu cho khán giả xem, đồng bào đã chen chúc tới hai rạp Rex và Văn Hoa để giành vé. Chỉ trong ngày đầu công chiếu, rạp Rex đã thu về được hơn một triệu tiền Việt Nam, còn Văn Hoa thu về hơn bảy trăm ngàn đồng. Sau đó, suốt trong một tuần lễ phim chiếu, ngày nào cũng đông như vậy, đến nổi cuốn phim được chiếu tiếp sang tuần thứ nhì. Điều này, là một hiện tượng hiếm mà khán giả dành cho phim Việt nam”

Phim cuối cùng của Thẩm Thúy Hằng được quảng cáo chiếu tại các rạp Khải Hoàn, Casino Dakao, Kim Châu và Lux trước ngày Sài Gòn sụp đổ là một phim hài mang tên Chàng ngốc gặp hên. Phim này còn có sự hiện diện của La Thoại Tân cùng các danh hài Văn chung, Thanh Việt và Tùng Lâm.

Chàng ngốc gặp hên được chiếu tại các rạp từ ngày 21/3/75, chỉ cách ngày các cán binh miền Bắc tràn ngập Sài Gòn đúng 1 tháng 9 ngày. Phải chăng đó cũng là một 'điềm dữ' báo trước… các chàng ngốc gặp hên (??? !!!).

Thẩm Thúy Hằng kết hôn với giáo sư tiến sĩ Nguyễn Xuân Oánh. Ông Oánh tốt nghiệp đại học Harvard và đã từng làm Phó thủ tướng kiêm Thống đốc Ngân hàng Việt Nam Cộng hòa. Sau năm 1975, ông làm cố vấn kinh tế cho Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh và Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Ông mất ngày 29/08/2003 vì bệnh về tim mạch, hưởng thọ 82 tuổi. (Nhiều chi tiết về ông Nguyễn Xuân Oánh còn được đề cập đến trong Chương 8: Thời mở cửa).

Thẩm Thúy Hằng hiện sống giản dị trong ngôi nhà yên tĩnh ở khu Bình Qưới, Sài Gòn. Gặp bạn bè đến thăm, cô vẫn vui vẻ khi được gợi lại ký ức về cuộc đời nghệ thuật. Ngày nay, cô có cuộc sống riêng, lặng lẽ và âm thầm. Hằng ngày, cô dành nhiều thì giờ cho việc ngồi thiền và ăn chay trường.

Tôi nghĩ, trường hợp một nữ tài tử tài-sắc vẹn toàn như Thẩm Thúy Hằng là quá hiếm trong nền điện ảnh Việt Nam. Cô đã trở thành ‘người của công chúng’ và giữ được cảm tình của nhiều người cho đến cuối đời với một cuộc sống đạo đức, đáng phục.

Một thi sĩ vô danh nào đó đã sửa lời bài thơ Hai sắc hoa ti gôn nổi tiếng của T.T.Kh để thể hiện tình cảm của mình đối với Người Đẹp Bình Dương:

Nếu biết rằng em đã lấy chồng.
Anh về lấy vợ thế là xong.
Vợ anh không đẹp bằng em lắm!
Mà chỉ same same… Thẩm Thúy Hằng!

Nguyễn Ngọc Chính
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 09/20/2014   01:08:28  Show Profile Send laobaba a Private Message
Tặng Sài gòn của tôi ... cũng là một bài đã cũ

Gọi mãi ... Sài Gòn ơi!

Gọi Sài gòn sao nghe lòng thật đắng
Xa tít mờ Sài gòn đó của tôi
Đã một lần nước mắt mặn mắt môi
Âm thầm bước vẫy tay chào cố quốc

Ngày tôi đi một nửa hồn khóc ngất
Đến bao giờ trở lại? ... Sài gòn ơi!
Vướng theo chân tâm tư rối tơi bời
Dần mờ nhạt những ngõ đường thành phố

Cho tôi ôm dáng liêu xiêu gẫy đổ
Mồ hôi tràn mẹ tưới mát đời con
Gánh oằn vai tuổi xuân cứ hao mòn
Trưa nắng hạ nóng nung chân mẹ bước

Nâng giùm tôi bóng người em bạc phước
Lê bước gầy đạp nát tuổi thơ qua
Mảnh cuộc đời tương lai mãi dần xa
Bao thế hệ chỉ một trò đùa giỡn

Mai mốt gió thổi ngang cho em lớn
Lớp vĩa hè có dạy tiếng yêu thương?
Hay đã quên đi hai chữ: bạn, trường
Để còn lại một quãng đời lãng phí

Xin ấp ủ mái tóc dài của chị
Thôi mượt mà vì cơm áo, cô liêu
Giấc mơ xưa có về lại một chiều
Đem ru mộng cuộc đời dần tan loãng

Lòng bật khóc khi bóng cha về thoáng
Giấc ngủ vùi đè nặng một đời đau
Áo thư sinh trong ký ức phai màu
Nhân gian nợ, cha gánh đời vai nặng

Sài gòn gọi vẫn nghe lòng thật đắng
Mộng bình thường mà xa tít tầm tay
Vẫn trong tim một nỗi nhớ, u hoài
Người lữ thứ bên góc đời quạnh quẻ

Xin được nhớ, nguyện cầu cho quê mẹ
No ấm đời, cất khổ giúp dân tôi
Nơi thật xa có kẻ một mình ngôì
Gọi tên mãi Sài gòn trong nỗi nhớ

LhcT

... có người anh phổ nhạc bài thơ ni, anh hát cho nghe với tiếng guitar mộc mạc ... có cái mp3 file, nhưng LBB không biết bỏ lên ...

Được sửa bởi: laobaba ( 09/20/2014 01:10:07 )
Go to Top of Page
Trang: / 14 Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo  
Trang trước | Trang sau
 Forum Locked
 In bài
Chuyển đến:
M&TÔI © mvatoi.com Go To Top Of Page
This page was generated in 0.81 seconds. Snitz Forums 2000