M&TÔI
M&TÔI
Trang chính | Góc riêng | Bài mới | Thành viên | Tìm kiếm | FAQ
Tên hiệu:
Mật mã:
Ghi vào Cookies
Quên mật mã ?

 Các diễn đàn
 Hồn trong phố
 Góc nhỏ Sài Gòn
 Sài Gòn của riêng tôi
 Forum Locked
 In bài
Trang trước | Trang sau
Tên hiệu Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo
Trang: / 14

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/16/2013   23:45:38  Show Profile Send bachim a Private Message
Cây cao 10m mà còn bật gốc luôn! Chà, ngay giữa Âu châu mà bão cũng dữ ghê trời.

LBB ơi. Noel năm nay Sài gòn chắc không sôi nổi lắm đâu. Kinh tế kiệt quệ khiến thị trường tiêu dùng cũng lạnh lẽo. Chỗ Bachim làm, doanh số bằng 1/10 năm ngoái. Nghe thảm chưa nè...

LBB sáng cắp ô đi tối cắp về, kể như cũng là một sự yên bình.
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/19/2013   00:00:49  Show Profile Send bachim a Private Message
Sài Gòn hai hôm nay mưa lất phất buổi chiều. Cái nóng dịu đi trông thấy. Nhưng đi trên đường thấy hàng quán ế ẩm cũng chành chạnh lòng...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/19/2013   15:37:56  Show Profile Send bachim a Private Message
Mưa ủ rũ từ chièu sang tối. Giữa khuya, vẫn lai rai mưa. Không khí lành lạnh của trời mưa cuối năm làm Sài Gòn tê tê, Bachim cũng thấy tê tê...

Mùa Noel tới rồi...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/22/2013   15:28:18  Show Profile Send bachim a Private Message
Sáng thứ Hai, trời hết se se lạnh. Nắng nhức mắt luôn...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/22/2013   16:41:00  Show Profile Send bachim a Private Message
Lai rai...

em ơi cứ quạnh . một mình
ngồi nghe chiều xuống lặng thinh ngoài thềm
khoanh tay chạm phải nỗi buồn
cộm lên . mùa cuối năm luồn dưới da
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 12/22/2013   22:29:41  Show Profile Send laobaba a Private Message
23/12 rồi ... vội vả về lại góc Sài Gòn chúc những đứa con của Sài Gòn một Giáng Sinh an lành và một năm mới hạnh phúc, may mắn.

Anh BC ơi, nàng Sài gòn đỏng đảnh lắm, đêm Giáng Sinh có buồn cách chi thì cũng khoát bộ áo thật đẹp để đi dạo cùng nàng anh hí
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/22/2013   23:51:45  Show Profile Send bachim a Private Message
Bài này viết mấy năm rồi...lục lại PC cũ, quăng lên đây tặng...mấy cô đọc chơi cho buồn thêm một chút.

Chuyện Cô Hàng Rượu

Lâu lâu, một mình đi uống rượu
cũng chẳng bởi buồn hay bởi vui
bạn xa gọi báo không về được
chỉ nhớ cô hàng bán rượu thôi

cô hàng chắc cũng suýt...ba mươi
tóc búi cổ cao trông rất ngộ
lần đó hai thằng ngồi lai rai
thứ rượu cô kêu bằng rượu bổ...

quán vắng, thành ra như người quen
chỉ chuyện chồng con, chưa dám hỏi
bạn tôi nhìn bàn tay cô, khen
cô cười, dấu cặp môi thật vội

ngón tay áp út còn trống trơn
(biết đâu mới cầm hay đã bán !)
bạn tôi vui trọn một buổi chiều
trái tim trai già cũng lắm chuyện !

hai thằng cưa hết tròm trèm lít
dĩa gỏi khô sặc chừng đặc biệt
tính theo thời giá rẻ như cho
cái lẩu, vô tư xin thêm nước

lai rai chuyện trời rồi chuyện đất
cô hàng lỏn lẻn dăm ba câu
hóa ra ngày xưa, thời đi học
cùng một mái trường, ai ngờ đâu !

đàn em đãi đàn anh món ngon
má hồng thiệt ngộ, da bánh ít
bạn tôi chòng ghẹo bằng đuôi mắt
đồ chừng cô đáp bằng lông nheo

dài mấy rồi cũng tan cuộc vui
hai thằng năn nỉ muốn hết hơi
hẹn lần sau cho cô chiêu đãi
lần này trả đủ cho...đầu xuôi

chiều nay trở lại chỉ mình tôi
quán xưa có vẻ như lột xác
cửa quay kín mít đèn mờ mờ
máy lạnh rì rì da thịt mát

hỏi thăm cô hàng rượu thuở xưa
- bà chủ đi vắng từ ban trưa
- anh có nhu cầu em giới thiệu
một em ngồi chơi để chuyện trò…

hóa ra…cái quán bình dân ấy
trút áo tơi nghèo khoác áo…quan
cô hàng xoay sở mùa kinh tế
hoa bướm tụ về với gió trăng

rượu Tây bia Đức chảy tràn trề
môi hồng má đỏ thịt tươi mê
đùi non ngực nõn kìa phơi phới
cô quán năm xưa cũng lắm nghề

lâng lâng cảm xúc buồn ? vui ? – chịu !
tôi về quạnh quẽ đến câm lời
câm luôn suy tưởng – chiều tan rã
chiếc lá bay vèo – ngọn gió xuôi….

Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/22/2013   23:55:53  Show Profile Send bachim a Private Message
quote:
Trích đăng từ : laobaba

23/12 rồi ... vội vả về lại góc Sài Gòn chúc những đứa con của Sài Gòn một Giáng Sinh an lành và một năm mới hạnh phúc, may mắn.

Anh BC ơi, nàng Sài gòn đỏng đảnh lắm, đêm Giáng Sinh có buồn cách chi thì cũng khoát bộ áo thật đẹp để đi dạo cùng nàng anh hí




Hẹn mai, 24 gởi thiệp chúc Noel...Hy vọng các cô vui chứ đừng buồn như bài thơ vừa cóp lại...
Go to Top of Page

laobaba



503 Posts

Đăng ngày - 12/23/2013   02:08:57  Show Profile Send laobaba a Private Message
Vừa nghe tin anh Việt Dũng qua đời ... đọc thêm bài thơ của anh BC ... buồn nẫu ruột ...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/23/2013   16:13:36  Show Profile Send bachim a Private Message

Được sửa bởi: bachim ( 12/23/2013 16:16:21 )
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/23/2013   16:17:48  Show Profile Send bachim a Private Message
Thua...tính tặng một tấm thiệp mà loay hoay hoài không được. Thôi thì cứ nhìn cái khung rồi tha hồ tưởng tượng nhá...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/24/2013   18:09:04  Show Profile Send bachim a Private Message
bâng quơ vài chữ

mây buồn thiu bỏ trốn trời
ừ thì - xuống chỗ tôi ngồi - lặng thinh
một mình cộng với một mình
ra hai...ba...bốn mối tình - biết đâu!
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/25/2013   20:44:42  Show Profile Send bachim a Private Message
vài giọt

còn dăm ba bữa là năm mới
hồn cũ tôi thu được mấy phần ?
hay đã tung hê vào gió cả
chỉ còn trơ khấc nỗi đau khan

tính sổ cuối năm chia mấy cột ?
lời lãi chơ vơ mấy số không
ăn âm vào vốn . buồng tim đã
một cõi buồn tênh trống hoác nằm

Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/28/2013   16:00:22  Show Profile Send bachim a Private Message
Xin một chút góc Sài Gòn nhét một bài về Đà Lạt hay bá chấy bọ chétcủa tác giả Vũ Thế Thành được ghi là trích trong tập NHỮNG THẰNG GIÀ NHỚ MẸ.

Kính mời.

Kiều lão Đà Lạt


Lang thang ở Đà Lạt, tôi có cái thú, đoán xem người nói chuyện với mình có phải là dân gốc Đà Lạt không. "Gốc" ở đây hiểu là nếu không sinh ra, thì ít ra cũng lớn lên và ở đấy cỡ bốn hay năm chục năm. Với trò chơi này, tôi là kẻ "độc cô cầu bại", ít nhất là cho đến lúc này, khi tôi vừa trở thành cư dân "đờ-mi" Đà Lạt cuối năm ngoái, theo cái kiểu vui ở buồn đi, đi chán lại về .

Đà Lạt không xa lạ gì với tôi. Trước năm 75, tôi đã từng lông bông trên đó, chỉ là chuyện đàn đúm vui chơi thôi chứ chủ yếu vẫn ở Sài Gòn ăn học.

Đà Lạt thuở ấy thế nào? Hãy nghe người Đà Lạt ly hương nói về Đà Lạt để họ xả stress: "… Những con dốc với hàng mai anh, hay cúc quỳ, những mái nhà kiểu Pháp, những giọng nói nhỏ nhẹ, những quán café ngồi để ngắm chứ không để người khác ngắm… Khi còn bé, Đà Lạt với tôi là cái gì đó mờ mờ, huyền bí và... lạnh. Rồi 5 năm sau, Đà Lạt trong tôi lại mang một dáng dấp rõ ràng hơn. Và yêu lắm... Có những buổi chiều ngồi đọc sách bên bờ hồ, tự dưng chợt hỏi, liệu 50 hay 100 năm nữa, Đà Lạt sẽ thay đổi như thế nào…"

Người Đà Lạt nói về tính cách của họ thế này: "… hòa nhã, thân thiện, hiếu khách, nhỏ nhẹ, hiền hậu, lãng mạn,..." Nghe thấy đã! Tự than (thở) thì được, còn tự khen như thế cũng hơi… kỳ. Ngượng! Riêng tôi, với cái nhìn đầy cảm tính và thiên vị, tôi thấy họ nói thế cũng chẳng có gì… trật.

Tháng 12 năm đó, trời lạnh. Tôi trọ ở một khách sạn gần Hồ Xuân Hương. Không ngủ được, tôi thả bộ dọc bờ hồ. Bên ngoài trời lạnh và gió nhiều hơn tôi tưởng. Đã lỡ đi được gần cây số, chẳng lẽ quay về… Có ai đó nhóm lửa ở ven hồ, gần nhà máy nước (đầu đường Đinh Tiên Hoàng). Tôi ghé vào sưởi ké. Đó là xe bán gỏi khô bò, dân địa phương gọi là xắp xắp. "Quán lưu động" này chỉ có ghế mà không bàn. Người bán cũng lạnh, đốt lửa sưởi. Tôi gọi một dĩa khô bò và nửa xị rượu, và là người khách duy nhất lúc đó.

Càng về khuya, càng lạnh, người bán chụm thêm củi,… Một cô gái khoác áo lông, từ bên kia đường băng qua, ngồi vào sưởi. Nhìn kiểu cách son phấn, tôi đoán cô là gái ăn sương. Ế độ rụng rời! Khách ăn còn không có, huống gì khách mua hoa… Cô quay sang tôi bắt chuyện nhát gừng. Tôi mời cô ly rượu. Tôi biết cô chẳng hy vọng gì ở thằng bụi bặm như tôi, ngồi lề đường, uống rượu đế (12.000 đ/xị) , nhắm khô bò (5.000 đ/dĩa), tổng cộng cỡ 0,5 USD, thứ đó làm gì có tiền mà đi… "tâm sự".

Cái không khí ế độ, vắng người, lạnh lẽo, và buồn như chấu cắn thế này, người ta dễ huỵch toẹt với nhau nhiều thứ. Dưới đây là trích mẫu đối thoại giữa tôi và cô gái.

- Anh là dân Đà Lạt?
- Không, tôi tha hương…
- Anh làm nghề gì?
- Ai mướn gì làm nấy. Còn cô?
- Làm cái nghề như anh thấy đó. Hôm nay thứ năm, chẳng bắt được khứa nào.
- Không, tôi muốn hỏi, cô là dân Đà Lạt?
- Em gốc ở miền Trung, nhưng sống ở Đà Lạt từ nhỏ. Cho em xin điếu thuốc.
Tôi đẩy gói thuốc sang phía cô và bật quẹt. Ánh lửa lóe lên, tôi chợt thấy cô sang trọng như một mệnh phụ trong chiếc áo khoác lông màu trắng…
- Cô có con chưa?
- Có cháu ngoại rồi
- Xin lỗi, cô bao nhiêu tuổi?
- Năm mươi ba (53)
Vài phút im lặng trôi qua…Cô gái vẫn xoay mặt ra ngoài đường, phía bờ hồ. Tôi bối rối cực kỳ, nốc cạn ly xây chừng…
- Trông cô trẻ hơn tuổi nhiều, tôi đoán chừng ba mươi mấy.
- Tại đánh son phấn nhiều . Sáng mai lại đây, anh sẽ thấy em khác,..
- Sao không ở nhà trông cháu?
- Không thích nhờ vả con cái…
- Không còn nghề gì khác để làm sao?
- Không. Biết làm cái gì để sống bây giờ. May vá thì được bao nhiêu. Nhờ vả con cái thì em không thích. Không giúp được nó thì thôi, nhờ vả làm gì.
- Cô có thể bán thuốc lá, bán mồi nhậu ở đây này. Một ngày kiếm chừng năm chục (ngàn) thì đủ rồi.
- Nợ nhiều, kiếm bằng đó làm sao đủ. Trả góp ngày cũng cỡ trăm hai (chục ngàn) rồi
- Cô tiêu xài gì mà mắc nợ nhiều?
- Tiền nhà, tiền ăn, tiền son phấn, tiền thuê quần áo "đi làm". Cái áo lông này là em thuê. Thuê ngày nào trả ngày đó.
- Cô lớn tuổi rồi, làm sao dành khách nổi với tụi trẻ?
- Tụi nó đi giá cao, mình đi giá rẻ. Gặp mấy thằng xỉn, tụi nó cũng chẳng để ý lắm, miễn là rẻ.
- Mỗi lần đi như vậy được bao nhiêu?
- Em hét hai trăm (ngàn), tụi nó trả cỡ trăm rưỡi, trăm hai là đi được rồi. Kẹt quá, thì năm bảy chục cũng đi… Hên thì vài ba cữ một đêm. Không có tiền, sáng mai gặp mặt con mẹ chủ nợ khó chịu lắm.

Góc tối của một đô thị đầy ánh sáng là như thế. Đêm đó trời lạnh kinh khủng. Những cái khốn cùng của xã hội, chẳng có cái nào giống cái nào. Phải nhìn vào góc tối mới thấy bộ mặt thật của xã hội. Cô điếm già có thể móc túi khách làng chơi với nhiều thủ thuật, nhưng họ hành xử "chính danh" và ở tận cùng của xã hội rồi. Còn những thứ điếm khác được người đời tôn vinh, xun xoe, điếu đóm., nhưng họ có thừa khả năng làm tiêu tùng cả vài thế hệ như chơi. Nói nữa thêm buồn…

Hồi đó đoạn bờ hồ này, chiều chiều có những xe bán xắp xắp sà tới bán. Khách ngồi ghế đá ven hồ, hoặc ăn đứng. Có lần tôi gặp cô bé ngoài hai mươi, mang theo cặp, đi xe đạp đến bán phụ mẹ. Gợi chuyện, cô gái nói: "Cháu học ngành viễn thông ở đại học Đà Lạt. Giờ này đông khách nên đến phụ mẹ". Thùng khô bò đặt trên yên sau xe gắn máy hoặc xe đạp, xe công an đến thì ù té chạy. Tôi đã chứng kiến cảnh bỏ của chạy lấy người như thế, bỏ lại sau lưng đĩa, đũa, ghế nhựa,… Khách thương tình, đứng lại chờ họ quay lại, trả tiền, còn không thì coi như mất. Mà công an hình như cũng chẳng muốn bắt. Xe công an cứ thủng thỉnh đuổi. Phía trước báo động, người xe, người thúng chạy lẫn vào hẻm…Nhưng dạo này, không còn thấy những xe xắp xắp bán dạo ở ven hồ nữa. Chắc công an làm gắt rồi.

Đà Lạt là thành phố trẻ, chỉ cỡ trăm năm. Dân định cư nơi đây chủ yếu đến từ miền Trung, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên,… Họ được thuê mướn làm đường xá, xây cất. Rồi sau này người miền Bắc vào trồng rau, trồng hoa, rồi người Huế cũng vào lập nghiệp. Đợt di cư 54 cũng kéo theo cả ngàn người đến ở Đà Lạt khẩn hoang lập ấp. Người Đà Lạt đến từ mọi miền đất nước, mang theo văn hóa đặc thù, mà dễ thấy nhất là ẩm thực. Chẳng biết tôi có thiên vị hay không, nhưng ăn bún bò Huế, mì Quảng ở Đà Lạt thấy ngon hơn ở Huế hay ở xứ Quảng nhiều. Cay xé họng, trào nước mắt vẫn thấy ngon.

Người Quảng, người Huế, người Bắc,… sống ở Đà Lạt mất dần đi bản sắc vùng miền của riêng họ. Sự khẩn hoang mang họ đến gần nhau bất cần gốc gác, lại thêm nỗi nhớ quê, rồi núi đồi, sông suối, khí hậu và sự yên tĩnh của thiên nhiên đã biến họ thành người… Đà Lạt: chất phác và hiếu khách, hiếu khách thiệt tình kiểu Nam Bộ, nhưng nhỏ nhẹ chứ không ồn ào.

Một buổi sáng Chủ nhật, tôi ngồi uống cà phê ở góc phố Bà Triệu. Hai cụ già, bà dìu ông, chậm rãi vào quán. Ông mặc áo vest, đội mũ casket, cầm tờ báo Pháp. Bà mặc áo dài, khoác áo măng tô, tay cầm sách kinh, áng chừng họ vừa đi lễ nhà thờ Con Gà về. Ông trông ra dáng công chức thời Tây. Bà dáng quý phái, trang điểm nhẹ. Bà gọi ly cà phê sữa cho ông, và tách trà nóng cho bà, rồi lặng lẽ lấy những viên thuốc từ vỉ: "Ông uống thuốc đi". "Chưa uống!" ông già cạu cọ, mắt vẫn không rời tờ báo. Lát sau, bà lại đẩy ly nước về phía ông, nhẹ nhàng: "Ông uống đi, tới giờ uống thuốc rồi". "Không uống!", mắt vẫn dán vào tờ báo. Bà nhìn quanh quẩn đâu đó. Lát sau lại đưa thuốc sát tay ông: "Ông uống đi, kẻo tối lại ho sù sụ". Lần này ông cầm mấy viên thuốc cho vội vào miệng như trả nợ đời, làu bàu: "Đã bảo chưa uống lúc này mà cứ uống, cứ uống…" Bà yên lặng rót thêm trà cho ông, mắt và miệng ra chiều mãn nguyện. Nhìn hai "con khỉ già" làm… nũng, thấy đất trời Đà Lạt bỗng nhiên giao hòa, tiền muôn bạc tỉ hóa thành tiền âm phủ, thế giới phẳng hay cong cũng trở thành vô nghĩa.

Ai đó ở Đà Lạt mưu đồ khanh tướng, nhưng người Đà Lạt (gốc) hình như không có máu làm quan, và họ cũng chẳng muốn làm quan. Họ thích đời yên phận với đất trời cây cỏ. Tôi có người quen ở Đà Lạt làm viên chức ngân hàng, bon chen kém cỏi, xin về hưu non, sửa chữa điện tử lai rai và thỏa mãn với cái nghề xập xình này. Tuần trước đi karaoke với nhau. Anh hát bài Biển nhớ, cũng đứng lên cầm micro biểu diễn như ca sĩ thứ thiệt. Anh hát dở ẹc, nhưng biểu cảm tha thiết như muốn chở biển lên rừng. Ban giám khảo điện tử cho anh 100 điểm. Chắc máy karaoke này đọc được tâm trạng con người? Chị vợ ngồi cạnh cũng "máu" không kém, chơi bài Đêm nay ai đưa em về. Chẳng biết họ có ẩn ý gì với nhau qua lời ca tiếng nhạc hay không, nhưng mới sáng hôm đó, đi chợ Đà Lạt, còn thấy tay chị khoác tay anh, đầu nghiêng ngửa vào nhau, trông họ "lẳng" với nhau phết. Một cái "lẳng" đằm thắm hết sức... Đà Lạt.

Nghe nói, người ta định mời kiến trúc sư Pháp thiết kế lại Đà Lạt. Cũng nghe nói, người ta định lập một đô thị Đà Lạt khác trên con đường đi lên Suối Vàng. Ừ, một đô thị Đà Lạt tráng lệ nên thơ, mà thiếu "con-người-Đà-Lạt", thì cái hồn của Đà Lạt sẽ ra sao?

Những người con của Đà Lạt nay quy cố hương, không khỏi chạnh lòng vì những đổi thay: nhà hàng, nhà cao tầng, các vạt đồi đã đốn cây xanh, còn trơ đất đỏ sẵn sàng cho những dự án hoành tráng, xứng tầm với một thành phố du lịch, xứ sở ngàn hoa, như có người nói: "Người ta cắt một mảnh Saigon lên, đem dán vào Đà Lạt và bảo rằng Đà Lạt đang phát triển trong... quy hoạch".

Đà Lạt trở nên thực dụng hơn…

Thời gian Đà Lạt dường như chậm lại. Nhịp sống cũng chậm lại. Những người muôn năm cũ đang nhẫn nhục né tránh nhịp sống thời đại. Mà dân Đà Lạt (gốc) ở đây chắc cũng chẳng còn được bao nhiêu. Thời cuộc đã phân tán họ đi khắp nơi rồi.

Cách đây 3 năm, tôi đi chuyến xe đêm từ Sài Gòn, đến Đà Lạt khoảng 4 giờ sáng. Gõ cửa khách sạn giờ đó cũng hơi ngại, tôi ghé quán cà phê trên đường Phan Đình Phùng. Quán chừng 5 – 7 người, toàn là dân Đà Lạt (gốc), tôi đoán thế. Bốn giờ sáng ở Đà Lạt là thời điểm hơi sớm để bắt đầu một ngày làm việc. Họ là những người bỏ mối hàng chợ, lấy mối vé số hoặc chạy xe ôm. Một anh mù bán vé số, trạc 40, bước vào quán cùng với người bạn. Anh tìm chỗ ngồi dễ dàng, dường như quen thuộc với cách sắp xếp bàn ghế ở quán. Anh gọi ly cà phê sữa, và hai điếu thuốc "con mèo", mời người bạn bên cạnh một điếu. Anh mù bán vé số, nhưng lại chơi số… đề. Trông anh thoải mái, lạc quan khi bàn đề với bạn, mặc dù chiều qua anh không trúng. À, nếu chiều nay trúng đề anh sẽ mua những gì, những gì… Ước mơ giản dị quá !. Anh chơi đề cũng nhỏ thôi (chừng 10 – 20 ngàn đồng) và chỉ đánh hai số cuối. Tôi hỏi: "Tại sao bán vé số mà lại chơi đề?" Anh nói: "Chơi đề trúng nhỏ nhưng dễ trúng hơn".

Cặp vợ chồng già, Kiều lão, cô bé sinh viên,… là những nét chấm phá tạo ra bức tranh chung về con người Đà Lạt. Đâu đó có những khoảng khắc yên bình chen lẫn với những đắng cay. Trước 75, ngoại trừ các đại gia ở Sài Gòn mua biệt thự ở Đà Lạt nghỉ mát, chứ nói chung, cư dân Đà Lạt không giàu, nhưng họ sống thư thả, không bon chen, hối hả theo đời cơm áo. Có lẽ anh mù bán vé số đó là tiêu biểu cho người Đà Lạt (gốc) chăng?

Một buổi chiều xẫm tối ở góc đường Phan Bội Châu – Bùi Thị Xuân, tôi nói bâng quơ với bà bán bắp nướng, khi đứng chờ lấy bắp: "Đà Lạt chỉ còn con đường Đinh Tiên Hoàng dẫn đến trường đại học là còn nét cũ". Chị nói như thì thầm: "Còn chứ, còn một con đường còn sót lại, con hẻm trước mặt đó. Anh vào xem đi, không khéo mai mốt lại không còn nữa". Con đường dốc hẹp càng đi sâu, càng âm u, yên lặng, chỉ có tiếng gió thổi qua hàng cây. Một bên vách cao, lá và những cây to, một bên là vực, rải rác vài căn nhà nhỏ. Nhón chân lên, có thể thấy bên kia là ánh đèn của khu du lịch Bùi Thị Xuân, ồn ào, chèo quéo khách du lịch. Sự tương phản chỉ cách nhau chưa đầy trăm mét. [Đường này hiện nay là đường Lý Tự Trọng, dẫn lên khu vực Dinh tỉnh trưởng cũ, hiện có một trạm viễn thông và khu vực quân đội nên chưa vị đô thị hóa như các vùng lân cận - HN chú thích]

Đà Lạt buồn hiu, con đường sót lại buồn hiu, "người muôn năm cũ" buồn hiu,… Tất cả mờ dần sau những đợt festival hoành tráng.

Tôi muốn trích đoạn một bài thơ của Cung Trầm Tưởng được Phạm Duy phù phép thành bản nhạc "Bên ni Bên nớ" để kết thúc bài viết tạp này. Mà liệu có kết thúc được chăng? Biết bao nỗi niềm còn chất chứa …. Kiều lão Đà Lạt chỉ là một trong những ngã rẽ buồn bã, còn biết bao ngã rẽ khác nữa. Nói mấy cho vừa…

Thôi, hãy cứ thì thầm theo đoạn nhạc…

"... Bên tê thành phố tráng lệ
Giai nhân nằm khoe lõa thể
Bên ni phố vắng, ôi lòng ngoại ô..."


VŨ THẾ THÀNH
(trong tập Những thằng già nhớ mẹ)

Nguồn: http://huunguyenddk.blogspot.com/2013/12/kieu-lao-lat.html

Được sửa bởi: bachim ( 12/28/2013 18:42:02 )
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 12/31/2013   19:55:14  Show Profile Send bachim a Private Message
Chúc mừng năm mới...
Bonan novjaron...
Happy new year...
Bonne année...
Feliz Año Nuevo...
glückliches neues Jahr...
Gelukkig Nieuwjaar
Cúng hỉ phát xồi...

Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 01/01/2014   17:36:58  Show Profile Send bachim a Private Message
Bachim gọi ới ời mà chẳng thấy ai ơi!!!
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 01/01/2014   18:12:08  Show Profile Send bachim a Private Message
Vị Tình

Anh gởi cho nàng một trái khổ qua
mong sao những niềm vui mau tới
ngày mai, trên đường trần diệu vợi
vị đắng nghét bây giờ thành kỷ niệm thăng hoa

Thiếp trao cho chàng một nhánh me chua
nhớ thuở học trò dìu nhau cuối phố
sài gòn nơi này có cơn mưa lá nhỏ
cầm trái me lên...ai liếc mắt đưa tình ?

Anh ả thương nhau khi chuối hãy còn xanh
e chát lắm nụ hôn đầu qua quýt
buông nhau ra còn tiếng cười rúc rích
ba mươi năm sau ngân nga mãi trong hồn

Dắt tay vào quán uống ly chanh đường
nếm vị ngọt trên môi tình chất ngất
quên cả loài người quên luôn trái đất
sát na này thăm thẳm đến ngàn sau

Có đôi lần môi son em đỏ au
nóng hôi hổi cong cong hai trái ớt
ta vẫn ngại màu son kia cũng nhạt
cái cay đời còn gấp vạn lần môi...

Đắng, cay, chua, chát, ngọt, tình ta đâu thể thiếu vị bùi
nên trời tặng đôi mình nỗi bùi ngùi sâu ngút
em bay về phương nào xa tít tắp
bỏ ta ngồi ngậm hết nỗi bơ vơ....


Bài thơ này viết gần chục năm rồi...Bữa nay lục lọi ổ cứng cũ, moi ra bỏ vô đây cho thêm phần chua, chát...
Go to Top of Page

ThiThi

Vietnam
257 Posts

Đăng ngày - 01/02/2014   05:00:43  Show Profile Send ThiThi a Private Message
Bachim kêu mãi chẳng ai ơi !
Người xưa năm cũ ở đâu rồi ?
Saigon pháo hoa mừng năm mới
Lặng lẽ giao thừa với đơn côi ...
Chúc bà con M&Tôi, anh Ba chim, Laobaba, PhiDuong, Maika va Bich Nga 75, Trang Ng ... một năm mới bình an và vạn sự như ý thành tuu nhé.
Saigon được mùa lạnh thật thấm thía gì đâu ....
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 01/05/2014   23:38:40  Show Profile Send bachim a Private Message
Kêu om sòm chỉ có một người "ƠI"...
Go to Top of Page

bachim

1027 Posts

Đăng ngày - 01/12/2014   16:18:41  Show Profile Send bachim a Private Message
Tối qua Sài Gòn mưa. Trời uôi uôi từ chiều, nhưng chả ai nghĩ là sẽ mưa. Gần Tết rồi mà. Thế mà đã mưa, và không nhỏ. Bước lên sân thượng đẫm ướt nước mới hay là trời mưa. Ông Trời chắc đang nhắn nhủ gì đây! Hi hi...
Go to Top of Page
Trang: / 14 Chủ đề trước Chủ đề Chủ đề tiếp theo  
Trang trước | Trang sau
 Forum Locked
 In bài
Chuyển đến:
M&TÔI © mvatoi.com Go To Top Of Page
This page was generated in 0.86 seconds. Snitz Forums 2000