Bông Hồng cho tình đầu
Khánh Như

 
CHƯƠNG 1:

Lớp 12C1 của Đoan nổi tiếng nhất khối và in đậm trong tim thầy cô nhờ tài quậy siêu đẳng của gần bốn mươi mái đầu xanh... rêu. Nhất là vào những buổi sinh hoạt hoặc nghỉ tiết đột xuất. Bởi vậy mà chả trách năm ngoái, lớp Đoan bị đổi cô chủ nhiệm tới hai lần. Cô Trinh dịu dàng, yểu điệu như chiếc lá thu mơ đã "gút bai" lớp Đoan không một tiếng tạ từ. Đến cô Mai, có lẽ nhờ cầm tinh "chúa tể sơn lâm" và có thừa kinh nghiệm "thống trị" nên mới thống lĩnh được bầy "sa tăng" lớp Đoan nửa năm còn lại!...

Nhưng chuyện đó đã xưa lắc tí tè. Vì đó là chuyện của năm ngoái... Còn năm nay? "Que sera sere?" Vì vậy Đoan luôn cầu mong cho bầy yêu tinh của lớp Đoan thấy được giá trị của việc học, hay ít ra cũng "biết điều". Không học thì để cho thiên hạ học! Bởi năm nay là năm cuối cùng được ngồi "vắt chân chữ ngũ" trên ghế nhà trường, còn được làm kẻ đứng thứ ba sau quỷ và ma, và quan trọng nhất là năm nay lớp Đoan sẽ phải vác lều chõng lên đường "lai kinh ứng thí"... đại học.

Điều cầu mong của Đoan thực tế và ngọt ngào như viên kẹo thơm trong miệng và Đoan cũng biết chỉ có thời gian mới trả lời đúng chóc mọi việc, mọi ước mơ của mỗi con người.

Tháng chín, mùa thu, bao cánh bướm trắng thướt tha lại lũ lượt bay về cổng trường vôi cũ. Những cái đầu húi cua kiểu Lam Trường, đầu đinh, đầu "năm năm" của Đan Trường, đầu tém tóc của các đấng "mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao" cũng rục rịch vai ba lô, tai thọc túi quần ì xèo đến lớp.

Đầu năm, chuyện học hành của lớp Đoan yên bình trôi qua từng ngày như những tờ lịch nhẹ nhàng rơi.

Có lẽ dân quậy còn "án binh bất động" hay "tịt ngòi" hết rồi cũng nên!

- Ơn trời! - Lớp trưởng Vân Anh mỉm cười tinh nghịch. - Im ru bà rù! Coi bộ y hệt như "những con chim ẩn mình chờ chết"... Cầu trời cho những con ma quậy bị "liệt mồm", hết "ngứa ngáy tay chân" cho đến ngày tất cả đều ngâm câu "Sĩ tử lên đường vai đeo lọ!..."

Phen này quỷ đã chịu tu. Dân "gạo cội" mừng thầm. Những con sâu không còn làm rầu nồi canh nữa.

Chim chóc ca vang đón chào bình minh tươi sáng của lớp 12C1!

Ban cán sự lớp vui mừng hí hửng trong lòng. Đó là các tay có thành tích học tập cừ khôi, luôn giựt giải quán quân từ trên đếm xuống. Đứng đầu ban chỉ huy lớp là "lớp chằn" Vân Anh. Hai quân sư "quạt máy" của Vân Anh là phó học tập Nguyệt Quê và phó văn thể Hương Trầm. Cả ba đều "mỗi người mỗi vẻ mười phân vẹn... bù".

Mọi người chịu học, ban cán sự lớp khoái tỉ tỉ. Còn Đoan - Đoan cũng mừng hết lớn!

Đoan chỉ là một phần tử nhỏ xíu xíu của lớp, một "phó thường dân Nam Bộ" như bao nhiêu phó thường dân nằm trong hộ khẩu 12C1. Nhưng kể từ ngày cái khiếu viết văn chương thơ phú "trời cho" của Đoan bị thiên hạ phát hiện, Lê Nguyễn Thục Đoan đã bị chúng bạn công kênh lên ghế cán sự văn của lớp. "Ác đạn" thay! Thế là nghiễm nhiên Đoan cũng có chân trong thành phần ban "hương chức hội tề" của lớp.

Khổ thay Đoan lại hiền khô mới chết! Chức vụ đó lâu ngày Đoan đã tự giác quên lãng luôn cho thêm ỘphẻỢ thấm thân. Trong lớp, ai hoạt động gì kệ ai. Đoan chỉ lo học. Đoan ít thích tham gia tranh luận hoặc có ý kiến, ý cò chi hết. Đoan hiền queo, tính tình đơn giản, hay giúp đỡ bạn bè nên người thương Đoan rất nhiều. Còn kẻ ghét Đoan, bảo đảm kiếm đỏ mắt hỏng có một tên!

Niềm vui "thái bình thịnh trị" chưa đậu ở trong tim người bao lâu thì đùng một cái, cô Dung lớp Đoan bỗng được lệnh thuyên chuyển về quê của cô mãi tận Đơn Dương.

Tin cô Dung chuyển về quê bỗng trở thành đề tài "giật gân" của lớp. Những cái mồm nhiều chuyện bắt đầu bép xép và những cánh tay "siêu quậy" cũng được dịp khuấy động không khí yên ổn trong lớp lâu nay. Dân lý sự bắt đầu tán hươu tán vượn. Những bộ trí não chỉ thông minh về những chuyện tầm phào cũng bắt đầu hoạt động. Nhưng rất ít người thắc mắc vì sao cô không chuyển đi từ đầu năm học, ngoại trừ, lớp phó học tập Hương Trầm, con nhỏ "nhang thơm" đã vén mái tóc đen mượt xõa ngang vai của Vân Anh thì thào vào tai người ta câu gì đó.

Vân Anh khẽ nhếch môi cười làm cho một lúm đồng tiền độc nhất trên má trái của nó lõm xuống trông thật dễ ưa.

- Ừ há! Tao cũng nghĩ như mi. Hỏng chừng giấy tờ thuyên chuyển của cô bị trục trặc vì lý do kỹ thuật gì đó... nên bị chậm đó mà!

Ở bàn trên con Nguyệt Quế cũng bị ngứa miệng lây:

- Ê, theo tin của đài khí tượng thủy văn năm nay lũ về sớm. Dám cô sợ lũ "càn" về thành phố Bác nên cô dông về miền cao tránh lũ sớm đó tụi mày!

Vân Anh che miệng cười khúc khích. Hương Trầm liếc xéo Nguyệt Quế:

- Đúng là "sư tỉ" của chú Cuội cung trăng!

Lớp bắt đầu náo nhiệt y như phiên "chợ tình" ở miệt Sapa. Trống đổi giờ đánh thùng thùng có hơn năm phút rồi mà cô Vân dạy Sử cũng chưa thấy vào. Ở dãy bàn thứ tư, tiếng Hạnh "xù" ré lên "mở hàng" cho cuộc bàn luận tào lao.

- Sao bữa nay cô Vân đi trễ quá ta?

- Tao biết "lý vo" cô Vân đi "chễ" dzồi! - Nhỏ Tuyết lùn vo vảnh bằng cái giọng sai chính tả khủng khiếp.

Bên dãy bàn của dân mày râu có giọng nói "trịch thượng" của một cái mồm cất lên:

- Ai biết đâu à? Nói thử nghe chơi!

Tuyết "lùn" đứng nhóng lên. Bởi nó có chiều cao rất khiêm nhưng, ngó về phía dãy bàn phát ra câu nói vừa rồi. Mớ tóc ngắn không ra ngắn, dài không ra dài của model đờ mi được nó buộc túm lại bằng một sợi dây thun trông giống như cái đuôi của mấy chú gà con mới mọc lông đuôi. Khi Tuyết lùn đứng lên phô cái "đuôi gà", một số giọng cười bắt đầu ré lên, trước bé sau to dần rồi lan ra cả lớp. Thì ra không biết tay tổ nữ nhi nào chơi khăm đã gắn vào cái đuôi gà con ấy một mảnh giấy "kiss me, please!" tổ bố.

Tội nghiệp Tuyết "lùn" vẫn vô tư, không hề biết cái mảnh giấy tai quái kia đang "hiện diện" trên mái tóc đuôi gà của mình. Nó lại càng không biết tại sao khi nó nhóng lên tìm cái tên ma đầu nói năng trịch thượng kia thì nó lại bị "pháo kích" bằng mồm dữ vậy?

Phát hiện nguyên nhân của tràng cười là trò chơi độc đáo trên đầu Tuyết, Vân Anh ra hiệu cho Đoan kéo nhỏ Tuyết ngồi xuống rồi nhanh tay rút ngay cái que kem có dán mảnh giấy ghi hàng chữ độc địa trên đầu nó xuống.

Nhờ khéo tay, Đoan rút được cây trâm trên cái đuôi gà xước của nhỏ Tuyết xuống êm ru. Vân Anh chận một tay lên ngực thở phào.

- Hú hồn!

Không khéo sẽ có một màn đại chiến bằng mồm rất kịch liệt, bởi Tuyết "lùn" tuy nhỏ con nhất lớp nhưng nó lại là đứa rộng miệng nhất và ít khi nào nó tha cho bất cứ một tên húi cua hay áo dài nào lỡ đụng nhầm nó. Bởi rứa mấy tay trai tráng trong lớp Đoan mới gán thêm cho Tuyết "lùn" một "hỗn danh" nghe rất ư đã đã là Tuyết "lồi mà lún"!

Hồi mới nghe biệt danh thứ hai của Tuyết, Đoan không hiểu mô tê chi ráo. Đến lúc được con Hương Trầm giải thích tỉ mỉ rằng "lồi mà lún" nói ngược lại có nghĩa là "lùn mà lối". Lúc đó Đoan mới bật ngửa. Mới hay mấy ông sa tăng lớp Đoan "trắng trợn" chưa từng thấy trên đi.

Tuyết "lùn" ngồi xuống ghế. Bụng nó vẫn còn tức ấm ách chuyện không dưng bị làm "bia cười" cho thiên hạ. Rồi tự nhiên con nhỏ Đoan kéo nó xuống. Nó nghĩ hình như có chuyện quanh co gì chi đây mà mọi người cố tình "diếm" nó. Nó cố gắng lắm mới nuốt nổi cục giận to đùng xuống cái dạ dày trống trơn và tự an ủi mình bằng câu "quân tử trả thù mười năm cũng chưa muộn". Nó lầm bầm:

- Được rồi! Hãy đợi tao! Ta không bỏ qua cái sự dzô dziên của chúng bây đâu!

Giải quyết xong cái món Tuyết "lùn", Vân Anh thấy yên bụng một chút. Nhưng tiếng cười vẫn còn hi hi, hích hích ở một vài nơi. Vân Anh bước lên bục ổn định lớp.

- Các bạn ơi, trật tự đi! Tôi xuống văn phòng xong lên liền. Nếu thật sự cô Vân nghỉ thì mình sẽ bàn việc tiễn cô Dung.

- Hoan hô! Chí lý! Chí lý!

- Đi nhanh lên đi! Đi chậm là tụi này quậy à!

Đó là tín hiệu của "chiến tranh bùng nổ". Thằng Tín "điệu" xóm nhà lá cũng là tác giả của câu nói trịch thượng chọc sùng Tuyết "lùn", đã phát quả pháo đầu tiên.

Vân Anh bay xuống văn phòng không tới năm phút đã về tới lớp thở phào hổn hển. Mặt cô xanh lè vì chạy. Vân Anh lau mồ hôi trán bằng chiếc khăn tay trắng bong có thêu hai mẫu tự V.A trên góc khăn. Nó cười thật tươi. Cái lúm đồng tiền một bên má lại lõm xuống xinh đáo để. Vân Anh thông báo:

- Bây giờ chúng ta có thể bàn về việc tiễn cô Dung. Nhưng phải nhớ là cần giữ trật tự nếu không sẽ bị "hốt" hết về văn phòng.

Hạnh "xù" hăng hái đứng lên. Nó được gọi là xù vì mái tóc loăn xoăn bùng ra như một đống bùi nhùi làm cho cái đầu của nó thù lù quá khổ.

- Lớp trưởng ơi, bạn có hỏi văn phòng vì sao cô Dung xin chuyển đi không?

- Dễ ẹt vậy mà cũng hỏi. - Quang "quậy" khề khà.

- Vậy tại sao cô chuyển đi? Bộ cô "ớn" tụi mình rồi hả? - Tiếng Quý "rùa" cất lên.

- Không ớn cũng không chán gì ráo! Đơn giản là cô đi "chống lầy". - Quang "quậy" khoa tay.

Tín "điệu" oang oang:

- Hay quá hé! Bộ mày là "má chồng" cô sao mà biết rành vậy?

Có tiếng cười hí hí bên phía con gái:

- "Ba chồng" chứ sao "má chồng" được! Chắc nó mới bị phẫu thuật thay đổi giới tính rồi quá!

- Một không! - Thằng Phát mập có cái miệng túm rụm, móm xọm, không thấy môi trên, mặt nó trẹt lét như cái mày ốc nên được gán cho cái biệt danh là "ốc mày" vừa giở giọng trọng tài.

Một giọng ca éo éo cất lên cùng với tiếng gõ bàn làm nhịp trống của nhóm Quang "quậy" và Quy "rùa":

- "Em đi lấy chồng, về nơi xứ xa, tí tì ti, tí tì tà..."

Vân Anh vỗ bàn độp độp. Bầy quỷ sứ cũng giả nai, vỗ bàn, đập ghế, la hét ỏm tỏi.

Đoan bịt hai tai lại, chịu hết nổi vì cái âm thanh hỗn tạp như một cái chợ "chồm hổm" ở một khu lao động bởi bọn chúng quá hưng phấn trước tin cô chủ nhiệm chuyển trường.

Dù cô chỉ mới dạy lớp Đoan chưa đầy một tháng nhưng Đoan cũng cảm thấy một niềm luyến tiếc thoáng đậu trong tim.

Cô Dung hiền hậu, giảng bài rất sâu sắc với đôi mắt đen lấp lánh và mái tóc dài đen mượt. Cô đọc thơ rất hay.

Cô đi, Đoan cũng thấy buồn. Tuy nhiên tình thầy trò giữa Đoan và cô chỉ mới nhen nhúm. Nên niềm luyến tiếc về cô với Đoan cũng nhẹ nhàng như những áng mây thu nhè nhẹ trôi qua bầu trời.

Trên kia Vân Anh đang cố ổn định lớp bằng một tiếng gõ chát chúa lên mặt bàn.

- Các bạn im đi chứ! Cứ mỗi người mỗi ồn làm sao bàn được việc chính?

- Thì bạn nói việc chính là việc gì đi chứ! - Tuyết "lùn" nhắc nhở.

- Đúng đó! - Hương Trầm thúc giục. - Vào đề lẹ lên đi để tụi nó đâm bang mãi!

Vân Anh dọa:

- Nếu các bạn còn tiếp tục ồn, tôi đề nghị mời cô giám thị đến ngay.

Nhiều tiếng xì xí nổi lên phản đối "bạo lực". Nhưng đòn "hù nhát" của Vân Anh coi bộ có "mười thần công lực" nên dân "qué" có phần bị tê liệt dây thần kinh chút chút. Chỉ còn nghe vài ba tiếng nhỏ xíu ở cuối lớp.

- "Nhát ma" con người ta hoài.

Biết đã có "ép phê", Vân Anh lật đật "túm" lấy thời cơ:

- Các bạn ơi, dù lớp mình chỉ mới học với cô Dung chưa đầy một tháng, nhưng để bày tỏ tình cảm tri ân của lớp, tôi đề nghị mỗi bạn bỏ ra một ít tiền để làm một bữa tiệc nhỏ và tặng cô một món quà làm kỷ niệm.

- Một ít tiền là "bi nhiêu"?

- Tui đồng ý! Nhưng phải rẻ rẻ à nhe! Tui hết tiền rồi đó! Má tui lúc này... thua số đề hoài nên... hỏng có "tằng" cho tui!

Một số kẻ lại cười rần. Vân Anh nháy Nguyệt Quế và Hương Trầm giữa lớp.

- Đề nghị hai ngàn đi! - Quy "rùa" lộp chộp phá bĩnh.

- Hai ngàn là nhiều đó mày! Một ngàn thôi! Mình làm gì ra tiền? - Tín "điệu" dài mồm nói.

Nguyệt Quế lừ mắt nhìn Tín "điệu". Cái thằng quỷ có mái tóc lúc nào cũng xịt keo bóng mượt và áo quần phẳng phiu không có một nếp nhăn. Nó chính là hiện thân của trường phái "vẹo" của lớp Đoan.

- Chuyện này không phải chuyện đùa đâu! Nếu bạn không có tiền, tôi có thể tặng bạn phần tiền đó. Còn có mặt hay không là tùy ý bạn!

Nhiều tiếng vỗ tay, đập bàn lại vang lên:

- Ô ha! Hoan hô một tâm hồn cao thượng!

- Ui da! "Muối mặn" chưa em?

- Nhào! Chết dịch thằng Tín "điệu"!

- Bị rồi... "điệu" ơi!

Hương Trầm nhanh chóng chế ngự ngay đám ồn:

- Đó là tấm lòng của Nguyệt Quế. Đề nghị chấm dứt chuyện của bạn Tín. Mời Vân Anh bàn tiếp!

Đợi lớp yên, Vân Anh nhướng mày:

- Khi tôi nói, yêu cầu lớp trật tự lắng nghe và trình bày ý kiến nếu có. Đề nghị không bàn chuyện ngoài lề để tránh lãng phí thời gian vô ích. - Đảo mắt quan sát lớp một vòng nhằm dò xét tình hình, Vân Anh tiếp: - Vì cần có một món quà tặng cô nên tôi đề nghị mỗi bạn góp mười ngàn. Ta sẽ tổ chức một buổi tiệc nhỏ tiễn cô. Các bạn đồng ý chứ?

Người này dòm người nọ. Kẻ nọ ngó kẻ kia. Lớp yên lặng chưa từng có. Vân Anh thừa biết đó là chiêu bất đồng ý của tụi nó. Tuy vậy, vốn kiên nhẫn và với kinh nghiệm tích lũy từ bao năm làm "đầu tàu", Vân Anh có một biệt tài "điều khiển từ xa" rất siêu đẳng. Cô nàng dịu dàng lên tiếng:

- Tôi đếm đến ba, cả lớp đưa tay lên nhé.

Và Vân Anh dõng dạc đếm:

- Một... h... a... i!...

Khi cô nàng sửa soạn khép môi buông ra tiếng thứ ba thì một cánh tay thụt thò đưa lên hạ xuống. Một giọng ngập ngừng cất lên:

- Đề nghị chín ngàn đi! Tui bị em tui "thuổng" hết một ngàn xơi "xu xoa" hạt lựu rồi.

Lập tức một tràng cười nổi lên loạn xị. Kẻ hiền nhất như Đoan cũng không thể nào ngậm miệng. Nhỏ Vân Anh, Nguyệt Quế, Hương Trầm cũng tức cười, nhưng sợ bị tụi quỷ làm lừng, cả ba cố gắng nuốt tiếng cười vào bụng bởi tác giả phát ngôn kia chính là Tuấn khờ, chàng khờ chính hiệu "con nai vàng ngơ ngác" của lớp.

Vừa nói xong sự thật "một chăm phần chăm" đã bị cả lớp cười rần rần, Tuấn khờ đỏ mặt tía tai, không biết mình đã làm gì quái gở để bị lớp cười dữ vậy. Tuấn thấy quê hết cỡ! Anh chàng cúi gằm mặt xuống đất ngắm mãi mấy ngón chân vô tội chứ chẳng biết nói gì hơn cho đỡ quê! Phước đức thay, lớp trưởng thấy vậy bèn gỡ quê cho Tuấn khờ:

- Bạn Tuấn có bao nhiêu thì góp bấy nhiêu. Trường hợp này đặc biệt. Còn các bạn đồng ý góp mười ngàn rồi chứ?

Trừ Tín "điệu", nó còn cay cú con nhỏ Nguyệt Quế vụ mặc cả ban nãy nên nó ngồi im một đống, mặt mày chù ụ, không thèm đưa tay. Còn lại cả lớp đều đồng ý.

Vân Anh hỏi nhỏ hai nàng quân sư:

- Ê, còn chuyện ăn uống và quà cáp sẽ họp với ban cán sự lớp sau. Ý tụi mày thế nào?

- Bàn luôn với lớp, khỏi mất công triệu tập buổi họp khác với ban cán sự. - Nguyệt Quế nhăn nhăn.

- Tao thấy mình nên cho lớp bàn tiếp về thức ăn và quà. Nhưng chủ yếu dựa trên ý kiến chủ đạo của bọn mình.

Vân Anh cười toe:

- Mày là chúa tể ăn hàng. Ra thực đơn đi.

Hương Trầm liếm môi:

- Bò tái me và xôi gà. Vừa gọn vừa ngon lại vừa dễ làm. Uống thì chơi nước ngọt, không đủ "tằng" thì dứt đá trà!

Vân Anh phục con nhỏ bạn có tâm hồn ăn uống quá xá cỡ. Nó vớ liền viên phấn ghi cấp tốc lên bảng hai món ăn chủ lực của buổi tiệc rồi thông báo:

- Hai món này gọn nhẹ và ít tốn tiền. Hơn nữa chủ yếu là tinh thần buổi tiệc. Do vậy chúng tôi không thay đổi thực đơn nữa.

Đoan mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt Vân Anh nhìn mình. Cô nàng che tập ngang má, thè lưỡi nhìn Vân Anh, "quả là miệng lưỡi lớp trưởng"!

Sau đó Vân Anh chuyển sang đề tài chọn quà tặng cô. Thôi thì mỗi người một ý. Kẻ muốn tặng cô hoa. Người thích tặng quà. Lớp lại nháo nhào về vấn đề hoa và quà.

- Tặng hoa mau tàn, cô dễ cho vào sọt rác và sẽ chóng quên lớp cho coi!

- Đúng đó! Bài dân ca Hái Hoa có câu "Hoa nào héo thì hái bỏ đi".

- Chứ để làm chi ứ ư... hoa tàn - Tuyết "lùn" hát ong óng tỉnh bơ.

- Đúng rồi đó! Đừng tặng hoa cho cô! Hoa tượng trưng cho con gái. Hoa là chúa phản bội nên trời sớm cho hoa tàn! - Phát bô bô cái miệng.

- Hay! Hay! Hoan hô! Vậy thì tặng cô quà!

- Tặng quà gì hay hay đó nghe! Tặng quà dỏm cô cũng hỏng có thèm... dòm đâu!

- Lớp trưỏng ơi, tặng cô một cái kẹp tóc đi! Tui thấy tóc cô dài mà cô... hỏng có kẹp để xài!

- Đừng tặng kẹp! Bèo lắm lớp trưởng! Tặng cô một đôi giày cao gót đi!

- Khùng! Ai biết được chân cô thế nào mà mua giày cho cô mậy!

- Ấy thôi mình mua cho cô cái cặp hộp và quyển sổ có ghi tên từng người của lớp mình đi.

- Chi vậy? Để cô "chửi" hả? Khỏi cần ghi tên mày cô cũng nhớ để "gào" lên rồi!

Vân Anh lại đập bàn chát chát để ổn định lại lớp.

- Làm ơn im lặng giùm! Các bạn cứ cà rỡn không hà. Bây giờ tôi sẽ mời một bạn mà tôi nghĩ là sẽ dư sức "tư duy" cho chúng ta một món quà rất ý nghĩa cho cô. - Vân Anh nhướng mắt về hướng Đoan. - Mời cán sự văn cho ý kiến đi.

Tiếng vỗ tay vang dội.

- Đúng đó! Nói đi cán sự văn! Giấu nghề hoài!

Không thể ngồi ì được nữa. "Nhỏ Vân Anh này lợi hại thật!" Đoan nghĩ thầm và chậm rãi đứng lên.

- Ý kiến của tôi như thế này, các bạn xem có được không nhé!

- "Khanh" cứ nói đi! "Trẫm" rất thích được nghe ý kiến của "khanh"!

Lại một tràng cười rần. Lại đập bàn huýt sáo ỏm tỏi.

Nguyệt Quế chống nạnh:

- Có im nghe người ta nói chưa! Mấy ông mất trật tự quá trời! Nói nhanh đi Đoan!

- Tôi nghĩ mình có thể tặng cô một bộ áo dài bằng gấm màu mỡ gà. Theo tôi, cô rất thích bài thơ "Áo Lụa Hà Đông" của Nguyên Sa mà cô thường đọc cho chúng ta nghe. Qua bài thơ, tôi thấy cô cũng thích áo lụa. Các bạn không thấy cô đi dạy mặc toàn áo lụa sao? Còn màu mỡ gà tức màu kem rất hợp với nước da của cô.

Ngừng lại một giây Đoan tiếp:

- Chúng ta tặng áo dài cho cô là món là vừa tầm tay của chúng ta. Nó vừa đơn giản lại vừa có ý nghĩa. Cô đi dạy sẽ thường sử dụng đến nó và như thế mà cô có thể nhớ đến chúng ta luôn.

- Hay! Công nhận lớp trưởng mình có con mắt nhà nghề dễ sợ khi chọn cán sự văn... ăn nói!

- Hoan hô cán sự văn!

- Cán sự văn thông minh nhất nhi nữ!

- Đề nghị cán sự văn làm "lớp chăng" luôn đi! Còn "lớp chăng" dìa vườn đi! Xuất đi!

Phát "ốc mày" phát biểu xong câu đó xóm nhà lá như bị điện giựt nhảy tửng tửng như khỉ mắc phong. Chúng nó hò reo, ó ré um trời. Đứa thì vò đầu thằng Phát "ốc mày", đứa phấn khích hơn thì ôm hun nó "chóc, chóc", bởi hôm nay nó gan tàn bạo, dám ghẹo nữ hoàng "Elizabert tai to" của bọn nó.

Vân Anh giận run. Nó xách cây thước bảng trên bàn giáo viên quyết làm Tề thiên một trận. Còn Nguyệt Quế và Hương Trầm thì chơi chổi lông gà và chổi tàu cau xung trận. Chiến trường là xóm nhà lá. Bút chì, bút mực, thước kẻ, compa bay tá lả, chéo chéo như đạn pháo.

Cả lớp bắt đầu náo loạn. Bên con gái cũng xông vào yểm trợ cho Hai Bà Trưng xuất chinh đánh đuổi quân Nam Hán một trận tơi bời ống khói!

Bất ngờ thầy Nhi dạy toán nổi tiếng khó như... ông kẹ đùng đùng xuất hiện trước lớp. Thầy Nhi nổ liền một tràng súng liên thanh:

- Hay quá hé! Ở không quánh lộn hả? Già đầu lớn xác rồi mà còn ngu như con nít mới vô lớp sáu. Ai? Ai là kẻ chủ mưu?

Cái trán hói bóng lưỡng của thầy y như đường băng rộng thênh thang vắng lặng của một phi trường lúc máy bay đã "phi" hết. Hai con mắt thồ lộ của thầy mở cực to và đôi chân mày như hai con sâu.

Lúc đó, Vân Anh mới thấy mình bậy quá. Cả bầy con gái vì bênh vực lớp trưởng cũng thành bậy luôn! Đúng là giận quá mất khôn. Vân Anh đau khổ nhìn cây thước bảng trên tay mình và ngắm cây chổi lông gà, "củ" chổi chà trong tay hai "quân sư" mà muốn khóc.

- Lớp trưởng đâu? - Thầy hầm hầm hét tướng.

- ...

Cả lớp im thin thít. Mọi con mắt đổ dồn về phía Vân Anh mà không ai dám hó hé tiếng nào. Bất chợt ở đầu bàn hai, bên cửa sổ, Đoan đứng lên "rốp rẻng":

- Thưa thầy... em là... lớp trưởng.

Ba đứa le lưỡi nhìn nhau lo sợ cho "tín mạng" của Đoan. Bởi nó dám "lấy thân mình lấp lỗ châu mai" cho Vân Anh. Nó dám qua mặt ông thầy "khó hơn ông trời". Bởi lớp Đoan không học toán với thầy Nhi nên Đoan tin chắc dễ gì thầy biết ai là lớp trưởng "thứ thiệt".

- Em là lớp trưởng hả? Em có bị điếc hôn mà để tụi nó làm giặc, em không nghe à?

- Dạ thưa thầy... cho em xin lỗi!

Đã lỡ leo lên lưng cọp Đoan bèn tìm kế đánh lạc hướng thầy Nhi:

- Dạ thưa thầy, không phải lớp em đánh lộn mà vì... chuột trên trần nhà rớt xuống bốn năm con nên mấy bạn xúm nhau đập chết đó thầy.

Có vài tiếng cười hí hí nổi lên. Vân Anh đã tỉnh hồn.

- Dạ đúng rồi đó thầy, tụi em đập chuột.

Ông thầy vẫn nhướng cặp mắt "ốc bươu":

- Đập chuột gì mà người thì thước bảng, kẻ thì chổi lông gà?

Nguyệt Quế xách cây chổi chổi chà đưa lên:

- Dạ có chuột thiệt đó thầy. Nó bò lên chân mấy bạn, mấy bạn la làng, tụi em phải chận tứ phía mới đập chết được bốn con. Em mới quét bỏ vô giỏ rác nè thầy!

Có vài cái đầu cúi xuống cười hích hích.

Hai con sâu rọm trên trán thầy đã giãn ra. Thầy thở cái khì làm cả lớp muốn đứng tim.

- Thôi, tha cho đó! Lần sau mà còn đập chuột ồn ào như vậy nữa tôi sẽ cho các em... ăn hết mấy con chuột đó!

Lúc này cả lớp mới nhao nhao:

- Dạ, cám ơn thầy!

Vài cái cổ thập thò:

- Thầy ác thiệt!

Khi cái "sân phi trường" đã quay về lớp, mấy cái miệng lại chí chóe reo lên:

- Đội ơn "cứu tử" của thầy!

- Hoàng a mã "xức giá" hồi cung.

Bỗng thùng, thùng, thùng! Trống báo giờ giải lao vang lên giải thoát cho bầy khỉ xổng chuồng. Vân Anh thở phào phóng qua chỗ Thục Đoan, cười tươi như nắng sớm:

- Ê, đi uống đá me cho giải cảm! Ông thầy làm tao muốn... bịnh luôn! Hổng nhờ mày chắc tụi tao "lãnh đạn" hết rồi!

Đoan cười nhẹ:

- Tao trổ tài ba xạo mà run gần chết! Thời may ổng không dạy lớp mình nên hổng biết gì ráo.

Hương Trầm cười hích hích:

- Ổng mà phát hiện ra lớp trưởng giả chắc chắn bị giũ sổ cả đám!

Nguyệt Quế cặp cổ Thục Đoan:

- Đi mày! Hôm nay Vân Anh sẽ cảm kích bao mày hai ly đá me, uống đã!

Ba con nhỏ kia cười hì hì:

- Ừ uống đã rồi bị "tào tháo rượt" cũng đã luôn!

Bốn đứa nắm tay nhau đi về phía căn tin, lòng hí hởn vì vừa trải qua một cơn "hồn vía lên mây".


Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương 10 | Chương 11 | Chương 12 | Chương 13 | Chương 14 |
 
 
Nguồn: dainam.net

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z