Khi mùa mưa tới
Mai Thảo

 
Chương 7:

Phủ dội nước ào ào. Chàng nhắm mắt cho nước lạnh chảy tràn từ đỉnh đầu xuống trán, xuống mặt, đứng yên trong một cảm giác lướt thướt rất dễ chịu. Đoạn chàng sát xà phòng thật mạnh. Da thịt chàng nóng ran xua đuổi được dần hết cái trạng thái tinh thần mụ mẫm trước khi bước vào buồng tắm.

Đã hai ngày chàng ngủ vùi. Thức dậy ăn cơm lại ngủ tiếp, đóng chặt cửa không ra khỏi buồng. Những bữa cơm do một ả sẩm người Tàu đem từ tầng dưới lên, Phủ nghe tiếng gõ cửa, mở hé ra đón lấy, dùng đũa ăn qua loa vài miếng, rồi lại trở lại giường nằm vật xuống. Nhiều bữa chàng không mở cửa và từ chối bữa cơm, tiếng chân ả xẩm chưa đi xa, giấc ngủ nặng nề, đồng thiếp đã dìm chàng vào trong quên lãng.

Bốn mươi tám tiếng đồng hồ liền không rời mặt đệm. Phủ có cảm tưởng chàng không còn là người nữa. Mà là một thứ đồ vật bỏ quên trong một buồng khách sạn bẩn thỉu. Tất cả đều chập chờn. Một thứ thế giới của bóng tối u uất và sương khói mơ hồ vây bọc chung quanh. Mái tóc cứng nặng như một trái núi. Rập rạp như một khu rừng. Ngủ mãi, mí mắt khép lại, hầu như không thể nào mở ra được nữa.

Phải bằng một can đảm và cố gắng phi thường Phủ mới đứng dậy được. Chàng loạng choạng tiến lại đứng trước tấm gương, nhíu mắt nhìn cái hình hài tiều tụy của chàng trong đó. Không, kẻ đứng ngả nghiêng kia không phải là ta nữa. Bộ râu lởm chởm. Gò má xâu trũng. Vầng trán hiện đầy những nếp nhăn ưu tư. Vành môi trễ ra, chán chường. Không, kẻ đứng ngả nghiêng kia không phải là mày đâu Phủ. Phải chỗi dậy.

Đời Phủ, một cuộc đời gió bão, làm bằng những biến chuyển không ngừng, những xe dịch bất thần và những gặp gỡ không bao giờ định trước, cuộc sống ấy thảng thốt như một cơn say, quay cuồng như một cơn lốc, lại cứ thỉnh thoảng rơi chìm vào một thức giả chết trống vắng hãi hùng như vậy. Một vài năm lại một lần. Mỗi lần vài ngày, một tuần lễ. Những lúc đó, Phủ như một con thú dữ bị thương lết những cái vuốt máu vào tận đáy cùng rừng thẳm, nằm phủ phục trong một hốc đá, sợ hết mọi thứ tiếng động, thù ghét mọi thứ ánh sáng, linh hồn mọc lông lá, và hình hài lưu đày trong một thứ quan tài vô hình úp chụp xuống, nghẹt thở và kín bưng.

"Nằm đây tưởng chuyện ngày sau
Lung linh nến cháy hai đầu áo quan
Gío lià cành lá không vang
Tin ta vĩnh quyết trần gian hững hờ
Bao nhiêu dáng ảnh tôn thờ
Xa nhau lâu lắm bây giờ lạnh nhau"

Trong mơ hồ tê liệt, qua hình ảnh một ngôi sao lạc ngôi rơi mãi, rơi mãi xuống một cái đáy không cùng, Phủ lại nhớ đến những câu thơ trên của Hồ Dzếnh.

Một đêm nào đã lâu lắm, Phủ không nhớ được chàng gặp Hỗ Dzếnh trên một chuyến tàu đêm ngược dòng Hồng Hà; nhà thơ Minh Hương ấy Phủ không biết bao giờ. Chàng lại rất ghét bọn thi sĩ. Nhưng có một người thiếu phụ thật đậm đà xinh đẹp ngồi cạnh Hồ Dzếnh đêm đó. nàng ngồi trên một đống bao tải cũ không có ghế ngồi vì con tàu cuối năm chật như nêm cối. Chàng Don Juan ở Phủ lập tức ra mặt. Phủ nhã nhặn nhường chỗ ngồi cho thiếu phu. Vì thế mà chàng quen Hồ Dzếnh. Đêm đó, trên một giòng sông nhạt nhoà bóng tối, mưa phùn lất phất, lạnh vô cùng, Dzếnh đã đọc cho chàng nghe bài thơ đó. Phủ yêu bài thơ nên còn nhớ được đến tận bây giờ.

"Ta nằm trong ván trông ra
Tủi thân vì thấy người hoa vẫn cười
Ta toan giận dỗi xa đời
Ngờ đâu khăn liệm bên người vẫn thơm"

Nước dội ào ào. Những đám bọt xà phòng trắng sốp trôi mau, trôi mau trên tay chân Phủ, và da thịt chàng cũng như vừa được thở phào nhẹ nhõm bằng muôn lỗ chân lông mở ngỏ. "Ta toan giận dỗi xa đời, ngờ đâu khăn liệm bên người vẫn thơm". Phủ vừa lau mình, vừa mỉm cười. Kiểm điểm lại giòng sống tình cảm của mình từ quá khứ, Phủ thấy chưa có người đàn bà nào có thể làm chàng đau khổ đến độ muốn giận dỗi xa đời như cái tâm trạng cửa người đã chết trong tâm hồn ở hai câu thơ trên. Lao đao vì đàn bà. Khốn khổ, tai tiếng vì đàn bà. Nhưng chưa bao giờ muốn chết cho họ. Thứ đàn bà như Ngà, chết thế nào được Phủ hừ một tiếng và mở cửa phòng tắm bước ra.

Chàng lững thững ngoài hàng lang nhìn ngắm tò mò và vui thích những cánh cửa buồng vừa mở ra đóng lai. Ở hành lang dưới, phiá bên kia khỏang sân rộng của khách sạn. Cửa mở cho một người đàn bà bước vào. Rồi cánh cửa đóng sập lại. Đèn tắt. Trong bóng tối đồn lõa, chăn gối lơi lả và giường chiếu nồng nàn. Chợ Lớn bao giờ cũng như thế. Người ta vui thú, về đêm.

Về tới buồng, Phủ bật đèn sáng choang.

Phủ nhấc ở đầu giường xuống bộ quần áo đẹp nhất. Chàng cạo râu, chải đầu mất đúng nửa giờ và lâu lắm mới lại thấy vui thích trong việc làm dáng ấy.

Khi Phủ từ cái khách sạn rẻ tiền bước xuống, chàng đã trở lại, là Phủ, chàng trẻ tuổi đẹp trai và ăn chơi lẫy lừng ngày trước. Và Chợ Lớn thì cũng đã rực rỡ ánh đèn.

Đường Đồng Khánh tấp nập người đi lại. Lũ xe cộ phóng loang loáng trên con đường một chiều. Néon nhẩy múa, nhấp nháy thành từng bức họa ánh sáng và màu sắc nổi bật lên nền trời thành phố ban đêm.

Còn sớm, Phủ tạt vào một tiệm ăn phía bên kia ngã tư Đồng Khánh - Tản Đà. Tiệm ăn cũ kỹ, không trang hoàng gì. Những cánh cửa phên mắt cáo cho nhìn thấy những dãy ban gế rẻ tiền, trên phủ những khăn ăn kẻ ô vuông đã bạc màu. Nhưng tiệm này nổi tiếng vì món chim quay.

Hồi trước, ngày Lân, một trong những người tình một thời kỳ của chàng, chưa sang Pháp. Lân thường đòi Phủ đưa nàng đến ăn chim quay ở đây. Lân chỉ ăn đúng một con chim quay rồi thôi. Bao giờ cũng vậy. Ngồi nhìn Lân ăn rất ngon lành một con chim quay là một cảnh tượng rất vui thú. Những ngón tay đỏ chói của Lân như một vũ vũ điệu vờn múa uyển chuyển, nàng vừa ăn vừa nháy nhó, làm những điệu bộ con nít thật tức cười.

Con nít ! Bề ngoài thôi. Thực ra Lân là người tình đạt nhất, "văn minh" nhất. Nghĩa là hiểu biết. Nghĩa là không rắc rối. không lắm chuyện, đúng là một người tình. Trong số những người đàn bà yêu chàng, từng ăn ở một thời kỳ với chàng, có người thành thực, có người giả dối, nhưng Phủ vẫn nghĩ Lân là người dễ chịu nhất.

- Em ăn ở với anh, chúng mình có thể lấy nhau, em không bao giờ thấy là cần thiết phải hỏi về quá khứ của nhau hay sao ? Một đêm Phủ đã hỏi Lân như thế.

Lân nheo mắt:

- Anh muốn em hỏi ư ?

- Không. Nhưng người đàn bà nào cũng ưa lục tìm trở lại quá khứ người yêu và đánh gía người yêu mình bằng quá khứ.

- Em muốn hỏi lắm chứ. Nhưng em không hỏi.

- Tại sao.

Lân nhỏm dậy, trịnh trọng:

- Vì anh không hỏi, chưa từng hỏi trước kia em ra sao, em yêu người nào bao giờ. Em cũng muốn đối với anh như thế.

Câu nói làm Phủ qúy Lân vô tả. Lân là người duy nhất nói với chàng như vậy. Và điều đó ở người đàn ông thì là thường, nhưng ở người đàn bà thật hiếm có. Ngày Lân theo một người chủ đồn điền Pháp sang Paris, Phủ nhớ Lân có đến kiếm chàng một buổi chiều hai hôm trước khi nàng lên máy bay. Con người tươi cười, coi tình yêu như một trò đùa và sẵn sàng đùa nghịch với nó ở Lân không còn nữa. Lân thổn thức khóc. Phủ nói :

- Anh ghét nhìn thấy những giọt nước mắt lắm. Em nín đi. Hỏng quá, em mà cũng khóc ư ?

Lân đáp:

- Em cũng ghét khóc lắm. Nhưng anh phải để em khóc it' nhất là một lần chứ. Còn bao giờ em được khóc cho anh mắng em thế này nữa đâu.

Nhưng rồi sau đó Lân lau nước mắt và nàng lại cười nói như không muốn biết đến nỗi buồn chia tay vĩnh viễn với người tình trong chuyến giã từ quê hương chắc sẽ không bao giờ trở lại.

Ngày cuối cùng của Lân ở Sàigòn, Phủ dành tất cả cho nàng. Chàng chịu khó lái xe cho Lân đi chào tất cả các bạn hữu và bà con thân thuộc, đậu xe ngoài đường chờ Lân hết nơi này đến nơi khác, không hề có một nét nhăn nhó trên mặt.

- Anh làm thế này rồi sang Pháp làm sao em quên được anh ?

- Tại sao em đi ?

- Em ở đây làm gì. Ai cũng bảo yêu em nhưng có ai chịu lấy em đâu. Đến anh nữa cũng thế.

- Có bao giờ anh bảo anh yêu em đâu ?

- Đúng. Em nhận lời anh nói là đúng. Chưa từng bao giờ anh nói anh yêu em hết. Có lẽ vì thế mà em lại yêu anh đó. Anh không đánh bạc ăn gian, không lừa dối để lấy lòng em như những người đàn ông khác. Được em, anh đối xử với em có phần lại quý mến hơn trước kia chưa chiếm được em, và điều đó làm những người đàn bà hiểu đời và hiểu đàn ông như em rất cảm động. Nhưng chúng mình không thể đùa với cuộc đời được mãi. Nhất là em.

- Anh không hề bao giờ đùa với ai. Anh sống như anh muốn sống. Nhưng anh không đùa với ai bao giờ. Kể cả với em cũng vậy.

- Em biết. Nhưng với đàn bà chúng em, tuổi trẻ ngắn ngủi, nhan sắc rồi tàn tạ, sống như em là đùa. Nhiều đêm, em suy nghĩ và em bàng hoàng lo sợ vì biết rằng đến một ngày em không thể coi thường mọi sự thực nữa. Em phải lấy chồng. Lấy bất cứ ai thành thực muốn lấy mình. Thằng chủ đồn điền Pháp ấy, em có yêu nó đâu, nhưng nó thành thực muốn lấy em thì em lấy quách nó cho xong đi. Em đùa nghịch với cuộc đời như thế đã quá đủ. Anh Phủ à !

- Gì Lân ?

- Trước khi đi xa, xa đến không dám nghĩ tới sự xa cách ấy nữa, em muốn nói với anh một điều. Là nếu có người đàn ông nào em ân hận không chiếm giữ được mãi mãi thì người đó là anh mà thôi. Bây giờ anh chở em ra ngoài thành phố đi.

Phủ biết ngay Lân muốn chàng đưa Lân tới đâu.

- Lên thăm vợ chồng ông Tây già ?

Đó là một quán ăn rất mát mẻ sạch sẽ và yên tĩnh đ'ưng ngay trên bờ sông. Chủ quán là một người Pháp đã già, về hưu hai mươi năm rồi, và chọn ở lại Việt Nam chứ không về Pháp. Phủ và Lân cùng yêu cái quán ăn đó, cùng có cảm tình với vợ chồng người Tây già, và đứa con gái lúc nào cũng lặng lẽ như một cái bóng âm thầm và phiền muộn. Thấy Phủ mở cửa xe bước xuống, bà chủ nhà mừng rỡ chạy ra tận cổng bắt tay chàng, hỏi chàng làm gì để lại mỉm cười kêu "Ồ" khi Phủ trả lời nghịch ngơm là chàng vẫn thất nghiệp như thường.

Biết rõ ý thích của Phủ và Lân mỗi khi tới quán, người Tây già lại kê cho chàng một cái bàn ngoài khỏang lộ thiên lát gỗ vươn hẳn ra ngoài bờ sông. Phủ yêu tiếng nước róc rách chảy qua những chân cột ở dưới, lòng sông phẳng tắp với những lùm cây thấp thoáng xa xa, Lân thì bỏ luôn dép đi đất, và trong khi chờ đợi bà chủ nhà đích thân vào bếp chiên món cá đặc biệt, Lân ngồi xuống sàn gỗ, thả hai chân vào lòng nước chảy.

Nhìn Lân những lúc đó, Phủ ngậm ngùi nghĩ rằng người đàn bà có những dáng điệu trong sách rất trẻ thơ như thế kia không ngờ lại có một quá khứ đầy gió bão. Qúa khứ đó, Phủ không bao giờ hỏi tới, chàng hằng nghĩ quá khứ của người là một vùng riêng biệt không kẻ nào nên động chạm tới, nhưng quá khứ đó gió bão, ai cũng biết và Lân cũng không giấu giếm.

- Một người đàn bà không thèm sống che đậy ở một xã hội che đậy hết những thối nát nhơ bẩn của nó để khoác lên hình hài hôi thối cái áo đạo đức và luân lý rách nát, điều đó thật đáng mến, anh không thấy sao ?

Phủ bảo Lưu như thế một lần Lưu gặp chàng và Lân ở một quán nước trên đường Catinat. Lưu cười dễ dãi:

- Thấy. Nhưng anh vẫn quá khích lắm.

- Qúa khích thế nào ?

- Anh đưa cô ta đến đây, cử chỉ của anh lúc mở cửa xe cho cô ta xuống, mở cửa quán nước này, cho cô ta vào như đối với một bà hoàng vậy. Thiên hạ khó chịu và ghét anh vì anh coi những người đàn bà như cô ta như một bà hoàng.

Lưu lắc đầu cười:

- Cô ta không phải là một bà hoàng.

Phủ cũng cười:

- Anh cứ nói thẳng Lân nó là một con điếm có được không ? Mình không nên sợ những danh từ. Nhưng anh thử nhìn giúp tôi những kẻ đang ngồi chung quanh chúng ta xem họ là ai. Con nhỏ mặc áo hồng ngồi cùng bàn với lão bác sĩ P. kia kià... Nó nhìn Lân vào bằng cặp mắt khinh bỉ. Bây giờ nó không phải bán dâm nữa vì đã trở thành vợ bé của lão bác sĩ chuyên môn phá thai kia được ba tháng nay. Tôi biết nó quá. Cô đầu rượu quán Bà Màu ngoài Hải Phòng trước đó. Vào đây, xuống dốc, đứng gốc cây, bắt khách ngoại quốc một thời kỳ. Đói dài họng ra. Ấy thế mà mới qua cầu đoạn trường đã coi chị em cùng cảnh ngộ bằng nửa con mắt. Nó xách dép cho Lân cũng không đáng.

Phủ sỗ sàng chỉ tay vào một gã đàn ông khác ngồi ở một cái bàn gần quầy:

- Thằng kia nữa. Nó vừa nhếch mép hỗn sược khi nhìn thấy tôi đưa Lân đi qua. So về sự bẩn thỉu trong tâm hồn và sa đoa. trong đầu óc, nó còn đáng tởm hơn một con điếm đáng tởm nhất. Trước kia, tôi có giao du với nó một dạo. Coi vợ như con vật, đánh đập chửi mắng tối ngày. Lừa thầy phản bạn, hống hách với kẻ dưới, nịnh nọt cấp trên, làm một thứ ma cô dẫn gái cho quan thầy, bây giờ có hàng triệu bạc gửi ngân hàng. Ngữ ấy thì còn có quyền được khinh bỉ ai. Cho nên tôi đối xử với bọn gái chơi nhiều khi cố tình tôn họ lên như một bà hoàng chỉ để trêu tức thứ thiên hạ ăm mày ăn xin ấy cho bỏ ghét. Làm cho chúng nó tức nổ ruột ra, như thế kể cũng hẹp hòi thật, nhưng nhiều khi không đừng được. Tôi không phải là thứ thánh sống như anh được

Lưu mỉm cười không nói gì. Nhiều lần Phủ vẫn chịu Lưu hơn hẳn chàng ở điể đó. Những lúc bực bội trước đời sống và kẻ khác, Phủ thèm muốn có được cái thái độ thư thái và đầy khoan dung của Lưu.

Vậy buổi chiều hôm đó, trước ngày Lân sang Pháp, Phủ đã đưa ngày tới cái quán ăn bên bờ sông ở Thủ Dầu Một ấy. Bữa ăn từ biệt vừa vui vừa buồn. Chàng gọi rượu cho Lân uống.

- Hôm nay anh đừng cấm em, anh cho em uống thật say nghe không anh ?

- Uống thật say đi Lân, anh không cấm em đâu.

- Nhưng em uống say thế nào em cũng khóc.

Lân nói và nâng ly rượu mà ánh mắt đã rưng rưng tuy miệng Lân vẫn cười.

- Đừng khóc. Khóc tầm thường lắm. Chúng mình đối xử với nhau khác những người khác. Khóc không hẳn là một cử chỉ biểu tỏ sự yếu đuối. Nhưng anh không muốn em khóc.

- Em sang Pháp, em viết thư về cho anh, anh có trả lời không ?

- Không, đừng viết. Anh không trả lời đâu. Quên anh đi.Qúy anh thì nhớ lời anh dặn. Quên anh đi. Em đi, em đã bỏ lại những cái không có gì đáng nhớ và đáng lưu luyến. Kể cả anh nữa. Không đáng nhớ và không xứng đáng cho em lưu luyến.

Người bồi bàn đưa ra một đĩa cá cơm chiên nóng hổi, món ăn đặc biệt của quán ăn này. Lân gượng cười, nước mắt đã chạy vào, và Lân lại uống rượu. Buổi chiều thẩm xuống. Bờ sông bên kia đã lên đầu bóng tối. Và ở trong quán, những ánh đèn đã được thắp lên.

- Em đi là em chết rồi phải không anh Phủ ?

Lân bất ngờ nhìn chàng:

- Hay là em ở lại.

- Tùy em. Nhưng anh không giữ em ở lại đâu. Em đi là tốt hơn cho em.

- Thật đấy, tự nhiên em muốn ở lại. Em ân hận đã nhận lời thằng Tây già sang Pháp với nó.

- Đừng bao giờ nên ân hận. Người ta chỉ ân hận về những điều muốn mà không dám làm. Không nên ân hận vì những điều đã làm. Thôi uống nốt ly rượu đi, rồi anh đưa em về.

Chiếc xe trở lại con đường phủ đầy bóng tối. Gần tới Sàigòn, Lân đòi Phủ đậu xe lại. Nàng ôm chặt lấy Phủ, hôn chàng thật lâu. Đoạn, nàng gục đầu lên vai Phủ, và cứ nằm yên như thế, không nói. Tiếng côn trùng rì rào bốc lên từ những thửa ruộng ven đường. Một giòng sông nhỏ, mặt nước óng ánh dưới thấp. Sàigòn sáng ở trước mặt, xa xa.

- Rồi anh sẽ quên em, anh Phủ.

- Nhưng anh sẽ không bao giờ gặp được một người tình nào như em nữa.

° ° °

Ở tiệm ăn đi ra, Phủ lững thững bước sang hè đường bên kia. Chàng mua một gói thuốc lá, lắng nghe tiếng âm nhạc từ những khung cửa sáng dịu dàng trong ánh đèn màu hồng nhạt vọng xuống của tiệm khiêu vũ trước mặt.

Chiếc cầu thang rộng, trải thảm, tường lát gương đón bước Phủ khoan thai đi lên. Lâu lắm, chàng không lui tới tiệm nhẩy này nhưng người chủ Trung Hoa đứng trên đầu cầu thang đã nhận ra chàng tức khắc.

- Chà, ông Phủ, lâu quá mà. Lâu quá mà.

Phủ mỉm cười:

- Phải, lâu quá. Phát tài chứ.

- Chết cả. Đâu bằng này xưa ông ơi ! Nhưng ông đến chơi là qúy hoá lắm. Mời ông Phủ vào cái bàn trong kia. Chỗ ấy tốt lắm.

Phủ ngồi xuống ghế, yên lặng nhìn ngắm chung quanh. Những khuôn mặt lạ. Những khuôn mặt trẻ tuổi, ồn ào cười nói, chàng chưa từng nhìn thấy ở vũ trường. Sân nhẩy trước mặt Phủ bóng nhẫy hắt lên thứ ánh sáng xanh đỏ nhiều bóng tối. Một bài cặp đi lại hững hờ trong những bước slow chậm chạp. Một sự Ồn ào phiền muộn, thứ vui vẻ gượng gạo, Phủ nghĩ thầm. Chàng uống hết một ly rượu, vừa toan đứng dậy thì có tiếng gọi thân mật mừng rỡ ở một bàn cách đó.

- Anh Phủ. Đừng về vội. Chờ em một chút. Một chút thôi.

Phủ vừa nhìn thấy người gọi chàng là Phấn. Chàng nhìn theo người đàn bà đi lại lanh lẹn giữa những dẫy bàn cho đến khi Phấn tười cười ngồi xuống cạnh chàng. Với sự có mặt của Phấn, cả một lịch sử khiêu vũ trong khoảng hai mươi năm trở lại đây như đang sống lại trước mắt Phủ. Phấn xinh đẹp duyên dáng nổi tiếng một thời ở Hànội trước đây. Hồi đó, Phủ còn đi học nhưng chàng có một người bạn rất thân là Kiên. Kiên con nhà giầu, ở một mình một tòa biệt thự gần ga Hàng Cỏ và là người tình thứ nhất của Phấn. Bấy giờ Phấn đã là một vũ nữ hoa khôi của Hà nội ban đêm. Loại vũ nữ mà khách chơi gọi là có kép đưa và kép đón đó. Đi làm, một "cây si" đưa đến tận tiệm nhẩy. Nhẩy xong, một "cây si" khác đưa về. Nghĩa là không một ai được chiếm giữ Phấn cho riêng mình trong một buổi tối.

Trong không khí thõa thuê của một Hà nội thái bình yên vui, Phấn như một bông hoa nở hết mọi cánh, nhan sắc kiều diễm, toa? hết làn hương mê hoặc, treo thật cao giá ngọc, làm đảo điên rất nhiều người. Trong số có Kiên. Phải một thời gian đeo đuổi kéo dài hơn một năm, Kiên mới chiếm được Phấn và chiếm được bằng một giá quá đắt. Căn biệt thự bán cho người khác. Hai trăm mẫu ruộng, toàn là nhất đẳng điền, là phần gia tài bố mẹ Kiên chia cho, cũng tiêu tan. Đã thế Kiên còn bị gia đình từ bỏ.

Để đáp lại mối tình điên cuồng của Kiên, Phấn chịu ăn ở với Kiên. Nhưng chỉ trong một thời kỳ là sáu tháng. Kiên không còn một xu dính túi.

Một buổi sáng Kiên trở dậy để thấy hắn nằm trong căn buồng tiều tụy. Phấn đã bỏ đi. Sơ. Kiên làm lôi thôi, Phấn xuống Hải Phòng và dấu kín không cho Kiên biết. Ít lâu sau, Phủ xuống Hải Phòng, tình cờ gặp Phấn đi với một người Trung Hoa mới ở Hong Kong sang. Phấn hẹn gặp chàng ở một tiệm nước. Khi Phủ, vì xót thương cho bạn, lên tiếng trách mắng, Phấn buồn rầu trả lời :

- Anh cứ chửi em đi, em nghe hết. Nhưng anh thấy không, em ở lại ngày nào chỉ làm khổ thêm cho anh Kien ngày ấy mà thôi. Anh ấy theo đuổi em, em có cự tuyệt cũng không thay đổi gì được cơ mà. Cái thứ đàn bà như em, không ở lâu với người đàn ông nào được. Khốn nạn như thế ấy. Thà bỏ anh ấy còn hơn là vừa cứ ở với anh ấy vừa đi lại với người khác. Em phải sống, phải ăn diện, phải có tiền và em cũng con` kính trọng anh Kiên nhiều lắm nên mới không muốn bắt anh ấy phải sống mãi trong cái tình trạng ê chề như vậy. Em cũng buồn ghê lắm. Em vẫn chưa quên được Kiên đâu.

Phủ nhếch mép, cười gằn :

- Phấn cũng tình cảm được như thế kia ư ?

- Anh tưởng chúng em là xúc vật cả sao. Em không buồn, em cứ ở Hà Nội phải trốn xuống Hải Phòng như thế này làm gì.

Khi Phủ lạnh lùng đứng dậy. Phấn nắm chặt lấy tay chàng, năn nỉ :

- Em lạy anh, đừng cho Kiên biết em ở dưới này nhé. Để cho anh ấy quên em đi, rồi anh ấy sẽ lấy vợ, lập gia đình, có con cái, không ai chết đâu.

Ngẫm nghĩ rồi Phủ cũng đành công nhận những lờI Phấn nói là đúng. Từ đó, chàng đã không xem khinh mà còn qúy mến Phấn là đằng khác. Qúy mến như qúy mến tất cả những người dám nói thắng ra sự thật, dù là sự thật bẩn thỉu và tàn nhẫn.

Bẵng đi một dạo, không gặp Phấn, Phủ không ngờ Phấn đã làm tài bán ở tiệm nhẩy này. Bây giờ Phấn mập hơn trước. Đuôi mắt, đuôi miệng đã có những nếp nhăn. Nhưng vẫn đậm đà và vẫn giữ cái cốt cách của nàng.

Phấn ngắm Phủ:

- Anh hơi gầy đấy nhé. Sao lâu lắm em không trông thấy anh ?

- Nằm trong khám Chí Hoà, em trông thấy làm sao được.

- Ừ em quên mất đấy nhỉ ? Con Ngà khốn nạn thật. Nhưng anh cũng đừng ghét nó tội nghiệp. Hôm nọ cô ả vào đây chơi. Hối hận lắm. Tâm sự với em mãi đấy. Nó yêu anh lắm. Ngà nó còn đẹp lâu nhỉ ?

- Em cũng thế, em cũng vẫn đẹp như ngày nào. Thời gian không làm gì nổi những người như em hết.

- Em lậy anh,đừng cho em lên tàu bay. Em già rồi mà.

Phủ nghiêm trang:

- Có thể như vậy, nhưng biết ai anh vẫn chỉ nhìn người đó bằng cái nhìn lúc gặp lần thứ nhất. Anh nhìn thấy sự đổi thay của chính mình, nhưng anh không nhìn thấy sự đổi thay của người khác bao giờ.

- Có lẽ như thế thật. Anh thủy chung thật đấy. Chơi bời như anh mà thuỷ chung như thế hiếm lắm anh ạ Thiên hạ người ta cứ bảo anh đểu giả thế này thế nọ, chỉ có chúng em hiểu anh thôi. Bây giờ anh có mời ai không ? Em đưa lại cho anh con nhỏ đẹp nhất đây nhé.

Phủ giữ Phấn lại nói đùa :

- Chỉ còn vừa đủ tiền trả ly rượu. Em ngồi chơi với anh một lát, không mời ai hết.

Phấn thật thà :

- Tưởng chuyện gì. Cứ nhẩy bằng thích đi, khỏi lo trả tích kê. Đã có em. Em làm tài bán ở đây mà anh còn phải sợ chuyện ấy ư ?

Phủ nhìn Phấn âu yếm:

- Em tử tế lắm. Không, anh không thích nhẩy thật mà.

- Đi nhẩy thì phải nhẩy chứ.

Ngoài sàn nhẩy, từng cặp một dắt tay nhau trở lại chỗ ngồi. Vũ trường im lằng trong khoảng khắc. Khách từng bàn yên lặng ngó nhau. Rồi người nhạc trưỞng bước trở lại dàn nhạc và một điệu Boston khoan thai từng nhịp nổi lên.

- Anh thích Boston lắm phải không ?

Phủ cười:

- Trí nhớ Phấn khá lắm.

- Boston đấy. Nhẩy với gái già này một bản vậy.

- Em già nhưng cái em trẻ bây giờ vẫn phải xách dép cho em như thường.

Lời khen làm cho Phấn mỉm cười sung sướng. Hai người sánh vai nhau bước xuống mặt gỗ bóng nhoáng. Phủ vòng tay ôm lấy vai Phấn. Phấn đẫy đà hơn trước, nhưng vẫn còn nguyên dáng điệu nhẹ nhõm thanh lịch và nụ cười bằng khóe mắt nồng nàn đã từng làm Phấn nổi tiếng một thời. Mái tóc Phấn thơm ngát. Ôm nhau thật chặt, Phủ và Phấn cùng yên lặng nhẩy một vòng quanh "pít", những bước chân song song gối lên nhịp nhạc, chuyển đi, bước đi của Phủ khoẻ mạnh, bước đi của Phấn thướt tha, lồng vào nhau, tạo thành một cảnh tượng uyển chuyển rất ngoạn mục.

Phủ sống lại một cảm giác, một không khí quen thuộc. Ôm Phấn trong tay, mùi hương toát ra ở thân thể Phấn là mùi hương cũ, và bản Boston nhẩy lại với người vũ nữ đã có hơn mười năm tuổi nghề này đang đẩy lui trí nhớ Phủ trở lại với một thời kỳ mê nhẩy mà mỗi khi hồi tưởng Phủ vẫn mỉm cười. Đó là thời kỳ ồn ào và cuồng nhiệt nhất của đời chàng. Không đêm nào Phủ không có mặt ở vũ trường. Sàn nhẩy suốt mấy năm liền là cái thế giới ban đêm của Phủ và một đám bạn hữu cũng mê nhẩy không kém gì chàng.

Hồi đó đêm là ngày và ngày là đêm, và đêm đêm ngày ngày chỉ là sự nối tiếp choáng váng, chập chờn của âm nhạc, đàn bà, rượu mạnh lẫn độn trong những cuộc vui đến sượng sần tâm trí và rã rời thể xác. Đêm suống, Phủ cũng xuống đường. Chàng ăn mặc thật bảnh bao, chiếc xe Vedette mày tím của chàng lao đi trên những lòng phố thấp thoáng ánh đèn, và chỉ trở về nằm ở garage khi vòm trời đêm sao đã rụng, và ánh sáng nhợt nhạt báo hiệu ngày tới đã dấy lên. Phủ vào nhà, đóng chặt của lại, thay quần áo, uống một ly sữa, rồi treò lên giường và thiếp chìm vào giấc ngủ trong khi ở ngoài cuộc sống ồn ào bắt đầu với giờ lên sở của mọi người. Trong lúc mọi người thức thì thằng Phủ nó ngủ. Trong lúc mọi người ngủ thì thằng Phủ nó thức. Nhất nó. Bạn hữu thường vẫn nhận xét về đời sống phóng đãng của chàng hồi đó bằng chữ "nhất nó" như vậy, vừa như ghen tức không được sống buông thả đến cùng độ, bất chắt chung quanh và coi thường tất cả như chàng. Phủ ngủ suốt ngày, nhiều khi bỏ luôn bữa ăn trưa, ngủ một mạch đến khi buổi chiều đã xuống. Trong người chàng men rượu của đêm trước chưa tan loãng, men rượu đêm sau đã bừng bừng. Đến vũ trường này một lát, rồi sang vũ trường khác, khuôn mặt Phủ là sự xuất hiện thường trực ở mọi nơi chốn ăn chơi đàng điếm, có mặt ở khắp nơi có ánh đèn của thành phố ban đêm. Phủ yêu nhất cái không khí vũ trường lúc sắp tàn nên bao giờ chàng cũng nán lại cho đến giờ bản kèn tạm biệt nổi lên, xua đuổi những người khách chơi cuối cùng ra khỏi một sàn nhẩy chỉ còn lác đác những bóng người mỏi mệt. Bấy giờ, đêm như phủ kín dưới một màn sương mỏng và đục làm bằng khói thuốc lá và cái nhìn chập chờn của một cặp mắt đã nặng chĩu giấc ngủ. Ngồi ở một góc bàn, nhìn ra cảnh tượng của cuộc vui đang nhuốm màu tàn tạ, thần trí lênh đênh trôi đi trên một giòng chảy bồng bềnh, cuộc đời với những hệ lụy và phiền muộn của nó đã ném đi thật xa vào một xó góc của lãng quên nào đó là một cái thú kỳ lạ, một cái thú rất buồn và rất chán chường mà Phủ luôn luôn tìm kiếm, bởi thấy nó hợp với tâm hồn và bản chất chàng, tâm hồn đó hoang vu và bản chất đó lãng mạn.

Những đêm đi chơi thâu đêm suốt sáng như thế, một cái thú đặc biệt nữa ở Phủ là lái xe. Cái xe Vedette màu tím là một phương tiện chuyển vận đồng thời nó cũng là một người tình ban đêm của chàng. Bàn tay đặt thờ ơ trên bánh lái, một điếu thuốc ngậm trễ nài trên môi, ngả hẳn lưng vào thành ghế, Phủ lái từ từ trên những con đường vắng bỗng thấy rộng hẳn ra và chạy dài thăm thẳm. Vừa lái vừa nhìn thành phố yên ngủ. Những bóng cây, những cột điện chỉ trong vùng yên tĩnh hoàn toàn ấy mới như có chứa đựng một đời sống, một linh hồn. Một đời sống huyền bí, một linh hồn cô độc, nín thinh trong sự khép kín khoan thai và cách biệt kiêu hãnh.

Nhiều đêm, Phủ bỏ vũ trường, bỏ bạn hữu, một xe một mình lang thang không chủ định cho đến tảng sáng. Buồn ngủ, chàng đậu xe lại dười một bóng cây tối khuất, tắt máy, lên kính, cởi áo làm gối, ngủ luôn một giấc trên xe. Chàng yêu ban đêm. Chàng yêu bóng tối. Chàng yêu sự yên lặng. Tâm hồn Phủ cực kỳ mâu thuẫn. Và chàng nghĩ tâm hồn chàng sẽ mãi mãi như thế. với những điều của chính chàng nhưng chàng không bao giờ hiểu được.

- Anh nghĩ gì thế ?

Phủ giật mình đẩy Phấn xa hơn để nhìn thấy đôi mắt Phấn ngươc' lên. Chàng cười:

- Không.

- Anh buồn ngủ phải không ?

- Nhảy với Phấn mà buồn ngủ ? Anh đang mơ mộng. Bản nhạc nhiều hình ảnh của mùa thu và kỷ niệm này dễ làm cho người ta mơ mộng.

Bản Boston dứt, Phủ dắt Phấn trở lại chỗ ngồi. Đôi bạn cũ ngó nhau, mỉm cười. Phủ khen:

- Anh vẫn chưa thấy ai nhảy hay hơn em đấy. Nhưng cứ đi làm như thế này mãi sao ? Chồng con không cấm đoán ư ?

Phấn chép miệng:

- Thôi đừng hỏi chuyện chồng con em làm gì mất vui đi anh. Anh tính em bây giờ thì còn chồng con gì nữa. Năm ngoái, em có ăn ở với một người Hoa Kiều một dạo. Cũng tưởng lần này thì được yên thân, không đến nỗi phải trở lại chốn này nữa. Hình như cái số kiếp chúng em nó khốn nạn như thế. Muốn tử tế cũng không được. Đoạn tuyệt với quá khứ, làm lại cuộc đời, nói thì dễ mà sao khó quá đi anh. Người ta bảo trời không đóng cửa ai bao giờ nhưng trời đóng cửa chúng em. Vũ nữ rồi lại hòan là vũ nữ, có muốn khác cũng không được.

Phủ duỗi dài chân dưới gầm bàn,thở một hơi thuốc thật dài.

- Em cũng tin là có trời ư ?

Phấn tròn mắt ngạc nhiên:

- Tin chứ. Không có trời mình ở với ai anh ?

Phủ gật đầu :

- Còn tin có trời trên đầu là tốt lắm. Nhưng phải tin ở mình trước đã.

- Nói như anh thì dễ lắm. Nhưng bọn chúng em thì còn có gì để tin ở mình.

Còn có gì để tin ở mình ? Câu nói của Phấn nhắc nhở cho Phủ một sự thực. Một sự thực tàn nhẫn, chán ngán đối với những người đàn bà như Phấn. Đúng. Phấn không còn gì để nàng có thể tự tin ở mình. Một chút nhan sắc cuối muà, với những nét lộng lẫy đã chớm màu tàn tạ. Những cuộc tình chốc lát, những người tình hờ, và một thứ nghề nghiệp bán vui tước đoạt mọi kiêu hãnh cùng là sự buông thả phó mặc không biết đến ngày mai. Lát nữa, nhạc tắt, vũ trường đóng cửa, bóng tôi sẽ tràn ngập căn buồng này, và những người đàn bà như Phấn lại bị ném xuống hè đường đêm, lạc lõng, cô đơn không một nơi chốn nương tưa. nào, như những cánh bướm mỏi bay vật vờ trên một hướng đời vô định.

Phủ định tìm một lời an ủi Phấn. Nhưng lời an ủi nào cũng là thừa. Thêm một đêm nữa. Phấn sẽ lại xuống xe ở đầu một ngõ hẻm nào đó, và lặng lẽ đi vào. Đón Phấn ở cuối ngõ là một căn buồng trống trải, với lũ chăn đệm lạnh lẽo, với tấm gương lớn nơi Phấn đến ngồi đối diện để nhìn thấy cuộc đời heó hon lại hiện hình trên một khuôn mặt mỗi đêm trở vễ như lại in hằn thêm một nét nhăn. Thảm thương nhất là một đời vũ nữ về già. đó là hình ảnh một vực thẳm rơi lần xuống, rơi lần xuống, cho thới khi chạm tới đáy. Đó là hình ảnh một ngõ cụt không có lối thoát, một khuôn mặt nghiêng chìm vào tối tăm, một vụ tự tử chậm, một vụ chết đuối chắc chắn vì chắc chắn chẳng còn một bàn tay nào đưa ra cho kẻ chết đuối để tạo cho kẻ đó cơ hội và niềm hy vọng cuối cùng. Ấy thế nhưng mà vẫn phải sống, dù sống chỉ là chết. Ấy thế mà vẫn phải cười dù đầu óc não nề và tâm tư phiền muộn.

Vũ trường là nơi cho những người như Phấn diễn mãi một tấn kịch bi thảm. Cho đến khi không diễn được nữa, để tan biến hoàn toàn vào lãng quên.

Những ý nghĩ buồn rầu về hình ảnh một người vũ nữ về già thoắt làm Phủ liên tưởng đến đời chàng. Mình cũng thế. Phủ nghĩ thầm. Mình cũng không biết ngày mai cuộc đời sẽ ra sao, lòng không đợi chờ, không hy vọng, đã hết ngạc nhiên bởi không con` tin tưởng. Lát nữa, trở về con đường đêm, những bước chân nặng lết đi, kéo theo sự phiền muộn như một sợi giây xích sắt vô hình quấn từng vòng thật chặt lấy số kiếp. Một căn buồng khách sạn rẻ tiền. Những vì tường trần trụi. Ánh sáng lạnh lẽo ngoài hàng lang. Ánh sáng mờ đục dưới cái chao đèn cáu bẩn ở đầu giường. Một giấc ngủ nặng, có mồ hôi nhớp nhúa ở cổ áo, một giấc ngủ vật vã như một chạy trốn tuyệt vọng vào lãng quên.

- Thôi đi về nhé Phấn

- Còn sớm, anh ở lại đã. Chờ em rồi đưa em về. Lát nữa anh còn đưa em đi ăn chứ. Em mời anh đó.

Phủ mỉm cười, lắc đầu đứng dậy:

- Để anh về. Lần khác.

Phấn làm bộ hờn giận :

- Bộ anh không muốn đi với em sao ?

- Không phải thế. Nhưng lâu không đi chơi, mới thức thế này đã thấy mệt và buồn ngủ rồi. Vả lại anh cũng không có xe nữa. Đi chơi với em mà không có xe thì chán chết. Lần sau, anh mượn xe rồi chúng mình sẽ lại đi chới với nhau suốt đêm. Chịu không ?

- Chịu.

Bỗng Phấn nhìn ra phía cầu thang đi lên, rồi nắm tay Phủ dìu chàng ngồi xuống :

- Ngà nó đến kia kìa. Nó đi kiếm anh đó.

- Mặc. Anh không biết.

- Anh làm gì mà cố chấp thế.

Phủ chưa kịp phản ứng gì, Phấn đã bắc tay lên miệng làm loa gọi lớn :

- Ngà, Ngà. Lại đây.

Thấy nhiều người quay lại nhìn, Phủ ngượng và thấy đứng lên đã lỡ nên chàng đành ngồi yên nhìn Ngà tiến lại. Tuy vẫn còn giận Ngà vô tả nhưng Phủ cũng phải thầm khen là Ngà thật lộng lẫy. Đêm nay, Ngà phục sức theo kiểu Tây Phương, và tất cả những nét đẹp quyến rũ của thân hình và mặt mũi đều rờ rỡ dưới ánh đèn. Một sợi giây chuyền vàng nằm trên một phần ngực nở nang và trắng muốt. Tóc búi cao, làm tăng sự bầu bĩnh rất đáng yêu của khuôn mặt. Cánh tay dài chạy vút đến những đầu ngón thon. Mùi nước hoa đắt tiền ngào ngạt sộc thẳng vào mũi Phủ khi Ngà yểu điệu bước tắt qua sàn nhẩy và ngồi xuống. Ngà và Phấn là hai người bạn thân. Họ mày mày tao tao với nhau, và hỏi thăm nhau về một canh chắn đánh chiều hôm trước.

- Hôm nào anh Phủ đưa Ngà đến nhà em đánh chắn, anh Phủ nhé !

- Tôi không biết đánh chắn.

- Thì đánh mạt chược vậy.

- Tôi cũng không biết đánh mạt chược.

Phấn nhìn Ngà rồi cười ròn rã:

- Anh Phủ ăn nói hay nhỉ. Thôi, để cho hai ông bà làm lành với nhau. Ngà,liệu mà xin lỗi đi, anh Phủ anh ấy còn giận mày lắm đó.

Phủ mím môi, mắt giận dữ nhìn theo Phấn vừa bỏ đi vừa quay đầu ném một nụ cười tinh quái trở lại.

Chàng tức giận Phấn một phần vì cái lối "đẩy" người ta phải làm lành với nhau của Phấn. Một phần vì Phủ nghĩ Ngà đã làm hỏng niềm vui buổi tối của chàng, dù niềm vui gượng gạo và rất mong manh. Chàng tức giận chính chàng nữa, vì sự tức giận ở những nơi chốn ăn chơi không có một điều gì đáng xem là quan trọng này là một thái độ buồn cười và con nít. Phủ có cảm tưởng chàng đang đóng một vở kịch lố lăng, đang cứng chết trong một thái độ rất "tuồng". Và chàng cố trấn tĩnh lại bằng cánh quay sang nhìn Ngà, sỗ sàng, từ đầu đến chân, rồi châm lửa hút thuốc là.

Một người bồi đến đứng trước mật Phủ, chờ đợi. Chàng đành hỏi, nhưng hỏi rất vô lễ:

- Cô uống gì thì bảo người ta đi chứ.

- Em không uống gì hết.

- Tôi không muốn thấy mặt cô, cô cứ đi theo. Tôi không muốn ngồi cùng bàn với cô, cô cứ đến ngồi. Hỏi cô uống gì, cô không uống, cô định làm tôi thành một thứ trò cười cho thiên hạ coi sao ?

- Anh cứ nói thế. Ai dám cười anh.

- Bộ họ sợ tôi sao ? Bồi.

Phủ gọi giật giọng. Người bồi đứng gần đó vội vã tiếng lại :

- Ly nữa.

Phủ dằn mạnh cái ly không trên mặt bàn. Nhiều cặp mắt quay lại. Phủ càng bực bôi. thêm. Chàng nâng ly uống thẳng một hơi khi người bồi vừa đặt xuống mặt bàn. Rượu chảy ùa vào cổ họng, nóng bỏng. Không nhìn thấy, nhưng Phủ biết mắt chàng đỏ ngầu, sáng quắc. Phiá Ngà, nàng đã bắt đầu sợ hãi. Nàng thấy Phủ tức giận thực sự, chứ không phải chàng vờ đóng kịch với nàng. Một vùng không khí thu nhỏ rất nặng nề bao trùm lên hai người giữa bầu không khí thản nhiên chung quanh. Ngà thấy nàng nên bỏ đi là hơn trước khi sự tức giận ở Phủ nổ bùng thàng một phản ứng đáng tiếc. Ngà nhẹ nhàng đẩy lui ghế, đứng dậy.

Phủ nhìn thấy Ngà đi về phiá quầy rượu lại với Phấn. Tựa vào cái quầy cao, Ngà và Phấn vừa xi xào to nhỏ với nhau vừa nhìn về phiá chàng. Phủ quay mặt đi chỗ khác. Rồi chợt chàng cảm thấy sự tức giận ở chàng cực kỳ lẩm cẩm và vô lý. Đàn bà là cái giống người không hiểu được, nhưng hiểu để làm gì ? Cử chỉ lạnh nhạt thờ ơ, thái độ nóng nẩy giận giữ của chàng đối với Ngà, làm chàng bất nhẫn. Vừa lúc đó, một bàn tay đặt nhẹ lên vai Phủ. Quay lại. Phấn. Nhưng một Phấn thản nhiên và không tươi cười nữa.

- Anh chưa về ư ?

- Sắp rồi đây. Ngồi xuống anh hỏi.

- Anh nhẩy với ai để Phấn gọi.

- Không nhẩy với ai hế. Ngà nó đâu rồi ?

- Anh đuổi nó đi anh còn hỏi làm gì ?

Phủ mỉm cười nhìn nét mắt làm bộ lạnh lùng của Phấn :

- Không đuổi đi để vào khám Chí Hoà nằm với muỗi mấy tháng nữa sao ?

- Em như anh thì lần này gía có vào khám lần nữa em cũng bằng lòng.

Phủ trợn mắt:

- Lạ nhỉ ? Sao thế ?

- Vào tù vì người yêu mình. Vào tù vì tình yêu. Vào tù như thế mới hay chứ.

- Hồi này em đọc tiểu thuyết hơi nhiều đấy nhé.

Phấn bĩu môi:

- Bộ đọc tiểu thuyết mới nói được thế sao ? Em nói như thế là tiểu thuyết ư ? Các anh bây giờ đi chơi thua những bọn trẻ tuổi nhiều lắm. Anh biết thằng Ban em anh Thịnh không ?

- Biết.

- Nó yêu một con điếm.

Phủ cả cười :

- Anh cũng yêu điếm. Hàng nghìn người đàn ông chơi lão luyện nhất cũng một vài lần thất điên thất đảo vì điếm. Tưởng chuyện gì.

Phấn đập mạnh vào cánh tay Phủ, giọng gắt gỏng:

- Để im em kể hết đã. Yêu như thứ yêu của các anh thì nói làm gì. Yêu mà vẫn sợ, vẫn lo tai tiếng, vẫn coi quý đời sống tự do của mình như vàng, yêu như mua bán, sao gọi là yêu ? Các anh tưởng các anh sống một thời kỳ với những đứa con gái chơi bời như chúng em, rồi sang cho một cái nhà, mua cho một cái nhẫn kim cương, để có quyền chửi vào mặt : "Chúng mày còn muốn gì nữa, bước đi", là được hay sao? Những lúc ngất ngưỡng say, các anh vẫn lớn tiếng chửi rủa cái xã hội thành kiến, cái xã hội đạo đức giả, cái xã hội nó cấm cửa những hạng người như chúng em được trở lại làm người, nhưng các anh sống cũng chẳng hơn gì cái xã hội mà các anh chửi rủa. Các anh ích kỷ. Các anh tàn nhẫn. Các anh vô nhân đạo. Nói thì ghê lắm, kỳ thực thâm tâm các anh cũng như bọn trọc phú tưởng có tiền là mua được hết mọi sự Ở đời. Nhầm lắm. Chúng em cũng là người, cũng biết nghĩ chứ ? Con Ngà nó ngu mới đâm đầu yêu thứ đàn ông như anh. Em quý anh thật, nhưng nói thật anh đừng giận, anh có giám làm cái việc thằng Ban đã làm cho người yêu của nó hay không ?

- Việc gì mà ghê gớm thế ?

- Chẳng ghê gớm gì hết. Nhưng cao đẹp lắm. Và các anh thì không bao giờ dám làm. Nó lấy con Niết, lấy đường hoàng, có giá thú cẩn thận. Gia đình không bằng lòng, hai vợ chồng nó đưa nhau lên ĐàLạt. Chồng dậy học tư, vợ Ở nhà giặt dũ, làm bếp nước. Hạnh phúc đáo để. Hôm nọ vợ chồng nó về đây chơi. Chúng em trông cái cảnh chúng nó mà thèm. Chờ các anh ấy à ! Các anh khôn lắm, lịch sự lắm, nhưng các anh đểu bỏ mẹ đi ấy. Chờ các anh thì có đến muôn nghìn kiếp sau. Cho nên chúng em đã lầm lỡ đã hư hỏng thì cứ đàn lầm lỡ hư hỏng suốt đời. Có ai thương yêu mình thật tình đâu mà thoát được cái cảnh ngộ khốn nạn.

Đến lượt Phấn giận dữ thật sư. Mắt Phấn long lanh. Phấn nói một thôi một hồi như thế, và Phủ cứ đành yên lặng ngồi nghe. Chờ cho Phấn nói xong, Phủ hỏi đùa :

- Diễn thuyết hết chưa ?

- Chưa. Nhưng không nói nữa. Thôi anh đi về đi. Không giữ anh nữa đâu. Báu lắm đấy. Địa vị em thì còn lâu lắm nhé.

- Biết rồi, nhưng anh hỏi em vẫn không trả lời. Ngà đâu ?

- Anh hỏi làm gì. Nó làm sao, ở đâu, anh mặc sác nó có được không ?

Phủ cười xoà :

- Hết giận rồi. Ừ, vào khám Chí Hoà một lần nữa cũng được. Ngà lại đây với anh. Định rủ các cô đi ăn nhưng hôm nay không đủ tiền. Để hôm khác vậy.

Phấn mở ví, lấy ra hai tờ giấy năm trăm, dúi vào tay Phủ :

- Cho anh mượn. Đưa các em đi ăn đi.

Phủ dơ cao hai tời giấy năm trăm trước ánh sáng:

- Tiền gì đây ? Ai cho ?

- Tiền gì và ai cho thì anh hỏi làm quái gì ? Để trả tiền nhà đấy, nhưng cứ cho anh mượn, bà chủ nhà lấy chậm một vài ngày cũng chưa chết ai hết.

Phủ nhìn Phấn, buồn buồn:

- Hồi này anh thảm quá đi. Lần thứ nhất phải mượn tiền em đấy nhé.

Phấn cau mặt âu yếm:

- Sao anh cứ để ý đến những chuyện lẩn thẩn ấy nhỉ ? Bao nhiêu năm nay, anh cho chúng em bao nhiêu tiền rồi, anh có biết không ? Mà anh có lấy của em đâu, cho anh mượn tạm thôi mà. Bộ anh chưa mượn ai bao giờ sao ? Chờ em gọi con Ngà nhé. Nó đứng sau quầy rượu kia kià. Chúng em lấy sắc rồi ra ngay.

- Đợi tan đã cũng được Phải để cho em làm ăn xong đã chứ ?

- Dẹp chuyện làm ăn đi. Mấy ông tướng còn lại kia cũng ngồi ỳ ra đấy thôi chứ không chịu gọi thêm ai đâu. Vả lại, em đói lắm rồi, đi mau không có các tiệm nó đóng cửa hết thì khốn.

Chiếc xe taxi chạy băng băng trên mặt đường khuya. Thành phố mát rượi, trải rộng chung quanh. Những bóng cây thấp thoáng lả lay theo chiều gió. Phủ ngồi ở giữa Ngà và Phấn. Trước nụ cười tủm tỉm cửa Phấn, Phủ vòng tay ôm lấy lưng Ngà, keó Ngà lại gần. Thường ngày, Ngà bao. dạn, cười nói tự nhiên lơi lả, nhưng vừa được Phủ làm lành trở lại, nàng ngồi yên, lúng túng và hơi cảm động một chút, nên đã lấy lại đựơc một cái gì duyên dáng tươi trẻ rất đáng yêu.

- Ngà, mày ngủ đấy à ! Nói như thánh phán sao bây giờ câm như thóc ấy !

Phấn nói đùa rồi thích nẹ tay vào sười Phủ, cười khúc khích:

- Hay là tôi đi xuống để hai ông bà được tự do vậy.

Phủ ngồi sát lại gần Ngà hơn. Mọi sự giận dữ ở chàng đã tiêu tan. Chàng có cảm tưởng vừa trở lại với một nếp sống, một thế giới lâu ngày không gặp. Đó là cái thế giới ban đêm của Sàigòn với những người đàn bà như Ngà và Phấn, những bông hoa của đêm tối lơi lả suồng sã, và chàng thì vẫn chỉ tìm thấy sự lãng quên chốc lát ở đó, và chỉ ở đó mà thôi. Bàn tay Ngà, trong tay chàng, đầy và ấm áp lạ thường. Qua một khoảng thời gian cánh biệt, cô độc, thế là chàng lại rơi vào một vùng quen thuộc cũ, sống với đàn bà, xem thường cuộc đời. Mãi mãi như thế ? Đã sao. Nghĩ ngợi để làm gì. Phủ không muống nghĩ nữa. Cuộc đời không có hạnh phúc, không có tình yêu lớn, chàng cũng chẳng còn đem lại được gì cho ai, suy nghĩ băn khoăn để làm gì ? Phủ xoay người lại, và mặc cho Phấn kêu lên : "A, xem như không có ai hết, ghê không ?", chàng cúi xuống hôn vào miệng Ngà, thật lâu. Cái hôn lặng lẽ, bằn bặt, thoang thoáng trong bóng lá chạy lùi làm cho khoang xe lúc tối đen, lúc sáng bừng lên, và chiếc xe thì vẫn chạy băng băng giữa con đường rộng.

Đó là một tiệm ăn ở giữa vùng ngoại ô Chợ Lớn. Cả một khu phố chạy dài, riêng tiệm ăn này là còn sáng đèn. Phấn bảo người tài xế tốp lại, lanh lẹn sách sắc mở cửa bước xuống. Phủ bỡ ngỡ nhìn vào cái tiệm ăn chàng tưởng sẽ vắng vẻ nhưng đầu chật người ngồi xúm xít chung quanh những cái bàn tròn. Phấn hỏi Phủ :

- Anh còn nhớ đây không ?

- Hơi thôi. Lâu lắm anh không đến đây.

- Chúng em thì tối nào cũng lại đây vì đây mở cửa khuya nhất. Anh đi đánh bạc, có đói, bốn năm giờ sáng đến vẫn có thức ăn như thường.

Phía bên trái cửa ra vào của tiệm ăn là một cái bàn dài, trên để la liệt các đồ ăn đã dọn sẵn. Bánh cuốn xếp từng chồng trên đĩa. Những khoanh giò chả đã thái sẵn trông thật ngon mắt. Cạnh bàn, một cái bếp than đỏ hồng. Người con gái ngồi xổm quay lưng lại, luôn tay tráng bánh. Hơi nước bốc lên.

Những tiếng tàn than nổ tí tách. Phủ đưa Ngà và Phấn vào một cái bàn sá tận phía trong. Chàng đón lấy sắc ở tay hai người xếp chung vào một góc bàn. Đảo mắt nhìn quanh, Phủ nhận ra một vài khuôn mặt quen thuộc. Nhiều người mỉm cười, nháy mắt với Phủ. Đó là những nhạc công của các dàn nhạc vũ trường đã tan rồi, đều kéo về đây trong bữa ăn đêm. Họ cười đùa ầm ỹ, lũ nhạc khí cồng kềnh dựng chung quanh các chân bàn. Bộ mặt ban đêm của Sàigòn vẫn vậy, Phủ nghĩ thầm. Và mình thì cũng cứ thế, cho xong.

- Anh ngồi nghĩ gì mà thần người ra thế. Gọi cho chúng em ăn đi chứ. Đói thấy bà rồi.

Phủ giật mình, bảo Phấn :

- Em gọi hộ anh đi. Ở đây có gì ngon nhất ?

- Cái gì cũng ngon nhất. Anh này lâu không đi chơi, chẳng biết gì cả, hỏng quá. Ngà, gọi đi mày, hay lại phải đến gái già này.

Nói thế nhưng không đợi Ngà trả lời, Phấn đã lanh lẹn gọi hai đĩa bánh cuốn và ba tô cháo gà. Đồ ăn đưa đến. Phấn ăn liền, vừa ăn vừa giục Phủ phải ăn nhanh "không có chúng em ăn mất". Phủ hơi cảm thấy kiêu hãnh khi thấy một vài cặp mắt thán phục không dấu được trước vẻ đẹp ban đêm lộng lẫy của Ngà từ bàn khác ném sang. Dưới gầm bàn, một bàn chân của Ngà đã êm ái đặt lên chân Phủ và để yên trên đó. Phủ mỉm cười nhìn Ngà. Phút đó chàng vẫn còn nghĩ vì sự hèn nhát của Ngà, chàng đã bị tai tiếng, chàng đã phải vào nằm trong khám Chí Hoà hai tháng, nhưng chàng đã tha thứ, vì chàng nghĩ đàn bà là như thế, muôn thuở họ là những sinh vật kiều diễm, bé nhỏ, tầm thường, nhưng cần thiết cho những cuộc vui, một không khí, một khung cảnh ban đêm.

Trả tiền đứng dậy đi ra, trời đã khuya lắm.

Phủ nói:

- Tôi đưa hai người về. Ai về trước đây.

Phấn nhanh nhẩu nói ngay:

- Em ở gần cho em về trước.

Ngà nói, yếu ớt, chiếu lệ :

- Thôi để anh Phủ đưa tao về trước.

- Mày về sau. Tao bảo mày về sau, nghe thấy gì không ? Thíc bỏ sừ còn điệu. Ngà, đền ơn tao gì nào ?

Ngà cười:

- Chẳng đền ơn gì hết.

Phấn dơ tay lên trời:

- Đấy anh xem, nó mở mồm ra nói toàn giọng vô ơn bạc nghĩa thi đời nó khá làm sao được chứ ? Lần sau thì đừng có nhờ tao làm trung gian cho mày nữa nhé. Rồi lại khóc chán con ạ.


Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương 10 | Chương 11 | Chương 12 | Chương 13 | Chương 14 | Chương 15 | Chương kết |
 
 
Nguồn: nguyenxua

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z