Bắt cá hai tay trên thiên đường
Jean Kim

 
Chương 3: HwanHee

Năm tôi bảy tuổi, gia đình HwanHee chuyển đến sống ở nhà bên.
"Mẹ ơi," tôi, một con bé 7 tuổi, thì thầm với mẹ - người bạn duy nhất lúc đó, "con ước gì có một người bạn đến cùng với cái xe chuyển đồ kia. Con muốn có một người bạn."
Và tôi đã có, thậm chí còn hơn cả những gì tôi ao ước.
HwanHee là "thằng đàn ông" duy nhất được nhìn thấy cái quần lót Thủy Thủ Mặt Trăng màu hồng của tôi. Cả hai đứa vẫn thường ngủ trưa với nhau trên sàn phòng khách. Năm tháng qua đi, những buổi ngủ trưa đó dần được chuyển vào phòng riêng của tôi. Tôi thì gối đầu lên cái gối bông mềm mại của mình, còn HwanHee dùng bụng của tôi vào mục đích tương tự.
Chẳng có gì là bất bình thường về việc tôi và HwanHee ngủ chung, tay trong tay như ngày xưa cả, bởi hai đứa đối với nhau, không chỉ đơn thuần là một chàng trai và một cô gái ngủ chung trên một chiếc giường. Mỗi người trong hai chúng tôi mang cùng một ý nghĩa đối với người còn lại: sự thoải mái và dễ chịu vô thời hạn.
Và bởi vì HwanHee là người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi ngoài cha mẹ, tôi sẽ còn nhớ như in cái ngày tôi biết được anh sắp ra đi. Tôi đang nằm vắt ngang trên giường, dán mắt vào cái màn hình TV 19 inches đang treo lộn ngược với tôi. HwanHee ngồi bên bàn học, anh cũng đang xem TV, thỉnh thoảng lại phải xì mũi vì cái bệnh cúm kinh niên đáng ghét.
"HwanHee," tôi gọi anh, mắt thì vẫn dính vào cái màn hình. "Mặt cái thằng cha kia là màu xanh hay màu tím vậy ta?". Ba cái vụ màu mè lởm khởm này là tại vì cái TV hàng rởm của tôi đấy mà, chỉnh ăng ten mãi rồi không được.
"Tím em à," giọng anh có chút gì khác lạ nhưng tôi không để ý lắm.
"Em nghĩ là máu đang dồn lên não em nhiều quá, em cứ tưởng nó là màu xanh chứ." Tôi ngồi thẳng dậy, hơi choáng váng vì máu đột ngột dồn ra khỏi não để dàn đều lại cơ thể.
HwanHee thôi không còn nhìn vào màn hình nữa. Anh quay lại nhìn tôi, cái kiểu nhìn hóm hỉnh đúng kiểu HwanHee. "Kaylin này, khi anh chết, anh muốn em giữ bộ sưu tập thẻ bóng chày của anh nhé."
"Được thôi," tôi thậm chí cũng chẳng để ý lắm những lời anh nói. Hình như HwanHee có sở thích di chúc bằng miệng các đồ vật của anh lại cho tôi hay sao. Đây đã là lần thứ ba anh muốn tôi nhận bộ sưu tập thẻ bóng chày của anh rồi.
"Và khi anh chết," HwanHee tiếp tục, "anh muốn em giữ tất cả những bộ phim của anh."
HwanHee là một con nghiện phim ảnh, cũng có nghĩa là, về sau, mãi về sau trong tương lai xa lắm, khi nào anh ra đi, tôi sẽ được thừa hưởng hàng nghìn bộ phim luôn. Và thế là tôi gật đầu. Dĩ nhiên, có sao đâu, khi nào anh chết, à, chắc chắn phải là một ông già móm mém rồi ý chứ.
"Và khi anh chết, anh muốn em giữ giùm tất cả những thứ trên bàn học của anh."
Di chúc lần này của anh có vẻ dài hơn mọi khi thì phải. Nhưng rồi tôi vẫn nghĩ nó chỉ là một trò đùa. Và thế là tôi lại gật đầu nhận lời. "Tất cả đồ trên bàn chứ gì, okie luôn."
Một phút im lặng, còn HwanHee thì cứ nhìn đau đáu vào mắt tôi. Và tôi sẽ không bao giờ quên được những lời anh nói tiếp sau đó.
"Vậy thì đến tuần sau vẫn phải nhớ tất cả những gì anh nói đấy nhé, bởi vì anh sắp chết rồi."
Miệng tôi đang chuẩn bị nói ra câu "đương nhiên" tại vì tôi cứ tưởng anh vẫn đang di chúc cho tôi. Nhưng tôi kịp kìm lại, và chợt cảm thấy nặng nề sao đó, như Trái Đất ngừng quay hay sao...
"Anh vừa nói gì cơ?"
Anh cười với tôi một nụ cười buồn. "Anh sắp chết, Kaylin à."
Một cơn giận bất chợt ào ào len lỏi vào từng mạch máu của tôi. Tôi lườm anh, người bạn thân nhất của tôi, và sẽ sớm trở thành "cố bạn thân nhất" nếu anh không chấm dứt ngay cái trò đùa ngu ngốc của mình đi.
"Anh là đồ con lừa, HwanHee", tôi nhảy xổ vào anh. "Anh nghĩ rằng trò đùa của anh buồn cười lắm sao?"
Lại một phút im lặng. Và vẫn những lời nói đó. "Anh sắp chết, Kaylin à."
Tôi cầm lấy cái gối - vật gần tay tôi nhất , và ném vào anh mạnh nhất có thể. "Anh ngậm cái miệng anh lại! Đồ ngốc! Anh nghĩ rằng như vậy là buồn cười lắm hả? Sao anh lại có thể đùa độc ác đến thế được chứ?"
Anh không tránh cái gối tôi ném, anh cứ để cho nó đập vào đầu mình rồi rơi xuống sàn. Và đó là khi tôi nhìn thấy trong mắt anh long lanh giọt nước mắt.
"Anh sắp chết, Kaylin."
Như có ai đang bóp nghẹt lấy cổ tôi, một người vô hình có sức mạnh không thể cưỡng lại được. "Ôi Chúa ơi," tôi nghẹn lời và trượt ngã xuống bên anh. Tôi vùi mặt vào đùi anh, "nói đi, hãy nói với em rằng anh chỉ đang đùa mà thôi."
Anh nâng cằm tôi và vuốt nhẹ mái tóc. "Khi anh đi rồi, em sẽ nhớ anh chứ?"
Tôi chẳng thể nói lên lời nữa, cổ họng tôi như bị thắt chặt lại. Tôi òa khóc, úp mặt lên đùi anh mà khóc, tự hỏi anh có biết rằng trái tim tôi đang vỡ tan ra từng mảnh? Anh thì vẫn im lặng, vuốt ve mái tóc tôi, âu yếm vỗ về tôi như thể tôi mới chính là kẻ vừa bị tuyên án tử hình vậy.
HwanHee không ra đi vào tuần sau đó. Thật ra anh chết sau ba tháng vật lộn với những phẫu thuật và thuốc thang, với niềm vô vọng và nước mắt. Và tôi mất đi người bạn mà tôi thương yêu nhất. Hằng đêm, tôi vẫn quỳ bên giường và cầu nguyện. "Chúa ơi, xin đừng bắt con phải xa rời anh ấy."
Nhưng HwanHee vẫn ra đi vào một buổi sáng Chúa Nhật tươi đẹp. Sáng hôm đó, tôi thức dậy, mở mắt ra và cảm thấy rằng HwanHee đã bỏ tôi ra đi mãi mãi. Và thay vì ra khỏi giường, tôi cứ nằm đó, qua cả 9 giờ, lúc bố mẹ gọi tôi để chuẩn bị đi nhà thờ, qua cả 10 giờ khi buổi cầu nguyện ở nhà thờ bắt đầu, và qua cả 12 giờ, khi những sợi dây gắn liền tôi với đạo và niềm tin nơi Chúa đã đứt cả, chẳng còn lại gì.
Ngày hôm đó, tôi chỉ ra khỏi giường đúng một lần, để được nhìn mặt HwanHee lần cuối. Yên nghỉ trong quan tài, trông anh đẹp lạ thường, đẹp hơn mọi ngày rất nhiều. Trông anh chẳng giống với một người đã mắc bệnh suy giảm hệ thống miễn dịch, cái hệ thống mắc dịch đã rời bỏ anh sau hàng tháng trời chữa chạy, để rồi chỉ một cơn cảm lạnh bình thường đã có thể cướp anh khỏi tôi mãi mãi.
Và vậy đấy, giờ thì tôi đang đứng trước mặt HwanHee, vẫn với cái vẻ đẹp rạng rỡ ngày nào, trong một thế giới được coi là hoàn hảo - thiên đường. Nhưng khi tôi nhìn ra cái thiên đường của riêng anh...
"Ôi HwanHee..." là những từ duy nhất tôi có thể thốt lên khi tôi nhận ra căn nhà sau lưng anh. Đó chính là căn nhà sinh đôi mà gia đình tôi và gia đình HwanHee đã sinh sống trước đây. Vẫn là hai căn nhà sát vách, chỉ cách nhau có một bờ dậu thấp tè. Trước khi tôi kịp lấy lại nhận thức, tôi đã nằm gọn trong vòng tay ấm áp của anh. "Không một giây phút nào," anh thì thầm vào tai tôi, "anh không nhớ tới em, Kaylin yêu quí."
Tôi đã định mở miệng ra nói với anh một câu tương tự, nhưng rồi đã nín lại. Tội lỗi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại có thể cảm thấy điều này ở một nơi chốn hoàn mỹ như thiên đường.
Anh nhẹ nhàng đẩy tôi ra, hai bàn tay ấm áp đặt lên hai vai tôi, đôi mắt như mỉm cười. "Để anh nhìn kĩ lại em xem nào, xem em thay đổi nhiều đến thế nào."
Đội mắt anh tỏ vẻ hiểu biết khi ngắm nhìn gương mặt tôi. "Em hay khóc hơn thì phải."
"Anh đã bỏ em đi quá sớm."
Trông anh bối rối mất một lúc, nhưng rồi anh lại mỉm cười rạng rỡ. "Nhưng giờ thì em đã ở đây và chúng ta lại bên nhau. Thiên đường không có nước mắt. Chúng ta sẽ hạnh phúc lắm mà."
Và anh kéo sát tôi lại bên anh, gần hơn với trái tim của anh. HwanHee vẫn là HwanHee của cái ngày anh rời bỏ tôi ở lại một mình.


Chương: ° 1 ° 2 ° 3 ° 4 ° 5 ° 6 ° 7 ° 8 ° 9 ° 10 ° 11 ° 12 ° 13 ° Cuối °
 
 
Nguồn: vnthuquan.net

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z