Bắt cá hai tay trên thiên đường
Jean Kim

 
Chương 7: Khoá cửa

Mỗi khi tôi nhớ lại câu chuyện kì nghỉ hè trên núi năm đó, trái tim tôi lại nhói đau và nước mắt trào ra. Đó là khi tôi còn sống. Giờ thì tôi đã ở trên thiên đường, nhớ lại cái ngày tôi được biết về cái chết của HwanHee và chẳng cảm thấy đau đớn gì cả. Một chút cảm giác tội lỗi nhưng trái tim thì vô sự.
Dù sao thì nó vẫn không phải là những kí ức dễ chịu gì cho cam. Thế nên tôi rất ngạc nhiên khi nghe thấy tiếng HwanHee.
“Trông em có vẻ hạnh phúc lắm.”
Ý nghĩ đầu tiên của tôi, không thể tin được, lại là thở phào nhẹ nhõm vì Brian đã đi khỏi. Anh nói phải đi thăm một vài người bạn. Cuộc sống trên này mới cởi mở và phóng khoáng làm sao.
HwanHee nằm xuống bên tôi và cù vào bên hông tôi, anh vẫn luôn biết chính xác phải cù vào chỗ nào để làm tôi cười phá lên. Tôi bật cười khanh khách.
“Sao em lại nằm đây trong bóng tối thế này?” Anh tò mò hỏi khi tôi đã ngưng cười. Anh khẽ đưa một tay lên và vẫy vẫy trong gió. Bỗng ở đâu ra những đốm sáng nhỏ li ti tràn ngập cả không gian trước mắt.
“Ôi đom đóm.”
Tôi thốt lên ngạc nhiên và sung sướng. “Đẹp quá.”
“Em đang nghĩ gì vậy?”
Thêm một điều nữa về thiên đường. Cuộc sống ở đây quá thanh thản và êm ả đến mức thật khó mà có thể mở miệng ra nói dối. “Em đang nhớ lại cái kì nghỉ mùa hè trên núi năm đó. Anh còn nhớ không?”
“Sao anh có thể quên được chứ.”
Tôi chú tâm nhìn vào khuôn mặt anh khi anh trả lời, chờ đợi những rung động nhẹ mỗi khi người ta nhắc đến những kỉ niệm buồn. Nhưng trông anh vẫn ổn, khuôn mặt anh thật bình thản.
“Nhớ đến nó… không làm anh buồn chứ?”
Anh mỉm cười với tôi, nụ cười thật đẹp khiến trái tim tôi bỗng đập nhanh hơn. “Tất cả đã là quá khứ rồi, Kaylin. Kí ức không làm cho anh buồn ở đây, trên thiên đường này.”
Thiên đường quả là một miền ánh sáng. Tôi định nói tiếp nhưng HwanHee đã cướp lời tôi.
“Đó quả là một đêm tràn ngập kim cương.”
Tôi ngước nhìn anh. Gương mặt anh hiền hòa và trìu mến. “Anh đã rất muốn lấy được một viên cho em.”
HwanHee nằm xoay ngang ra, đầu gối lên bụng tôi, cái cách chúng tôi vẫn thường ngủ trưa cùng nhau ngày trước. “Em đã nói rằng con suối trông thật đẹp, em nói em muốn được chạm vào nó. Và vì vậy anh muốn được nắm lấy nó và mang đến cho em. Vậy thôi.”
Những lời anh nói làm tôi choáng váng. Cho tôi. Vẫn là tại tôi. Tất cả đã bắt đầu là vì tôi, và kết cục thì quá đau buồn.
“Đó đâu phải lỗi của em.”
HwanHee như đọc được suy nghĩ của tôi. Giọng anh trầm trầm, có vẻ ngái ngủ. Chưa đầy năm phút sau, anh đã ngáy khe khẽ và hơi thở anh phả vào bụng tôi nhột nhột.
Vậy là vẫn giống hệt ngày xưa. Chúng tôi là những kẻ trung thành với thói quen của mình. Nhiều người nghĩ rằng việc tuân thủ thói quen là không tốt, rằng một con người phải luôn luôn vận động, luôn luôn thay đổi và trải nghiệm những cái mới. Nhưng tôi lại thích thói quen. Thói quen cũng có nghĩa là sự ổn định, là cảm giác thoải mái dễ chịu.
Nằm đó với HwanHee gối đầu lên bụng mình, tôi vừa nghịch mớ tóc gáy rối bù của anh, vừa nhìn lên chùm sao hình con gấu Brian vừa làm cho tôi. Vậy ra đây chính là cảm giác tội lỗi trên thiên đường, thế giới hoàn hảo nhất. Đúng là chỉ có Thượng Đế mới biết trước được cái tình huống oái oăm này lại có thể xảy ra sau khi người ta chết. Trên Trái Đất, chuyện vướng vào những mối tình tay ba và rồi phải đau khổ với những quyết định khó khăn là chuyện xảy ra như cơm bữa, nhưng trên thiên đường thì đúng là không tưởng!
Và mặc dù rõ ràng là ích kỉ đến trắng trợn, tôi đã hiểu rằng hạnh phúc tuyệt đối của tôi là gì rồi.
Là Brian và HwanHee.
Ôi! Chúa ơi, con rắc rối to rồi.
Để lại HwanHee với giấc ngủ thiên thần, tôi chạy ngay tới chỗ bố mẹ. Hai người đang ném đi ném lại một quả bóng chuyền, nghịch ngợm, vui vẻ hệt một đôi vợ chồng son.
“Chào Kaylin,” bố vẫy tay chào tôi ngay khi tôi hiện ra, và thế là “ăn” luôn một quả bóng vào đầu.
“Có cách nào để ngăn không cho mọi người đến thiên đường riêng của mình không một lời báo trước không ạ?” Tôi hấp tấp hỏi bố mà chẳng thèm chào lại ông.
“Tất nhiên là có chứ, con yêu”, mẹ nói với tôi, tay cầm lên một ly nước chanh mát lạnh. “Nhưng sao con lại cần nó? Đây là thiên đường. Tất cả các cánh cửa nên rộng mở để chào đón và làm quen với những người bạn mới chứ.”
“Để tránh những người bạn cũ ạ.” Tôi lầm bầm.
“Con nói cái gì?” Sao tai mẹ tôi lại thính thế cơ chứ.
“Không, chẳng có gì cả ạ.” Tôi trả lời, cố rặn ra một nụ cười tươi nhất có thể. “Thì con cũng chỉ muốn biết thôi, đề phòng trường hợp con cần đến thì sao ạ. Ai mà biết trước được chứ.”
“Bố thì nghĩ là không cần đâu.” Bố tôi lên tiếng, ông cũng đã lên bờ. Bố liếc mắt nhìn mẹ, “Con phải tự dựng lên một rào cản tinh thần.”
“Một rào cản tinh thần?” Tôi nhắc lại. “Con biết rồi. Nhưng làm sao con làm được?”
“Một cánh cửa,” bây giờ là mẹ nói, “trong tâm trí con. Hãy tưởng tượng ra một cánh cửa và đóng nó. Khóa nó lại.”
Im lặng một chút, tôi nín thở chờ bố mẹ nói tiếp. Nhưng chẳng ai nói gì nữa cả.
“Thế thôi ạ? Tất cả những gì con phải làm chỉ có thế thôi ạ?”
Cả hai bố mẹ cùng gật đầu.
Đơn giản quá nhỉ. Có vẻ Thượng Đế cũng là người không thích phức tạp hóa vấn đề. Ấy không, khoan đã, nếu đúng là như vậy thì Ngài đã không bao giờ sáng chế ra cái mối quan hệ nam nữ rồi.
“Và nếu con muốn bỏ cái rào cản đó đi, con chỉ cần tưởng tượng ra cánh cửa đó và mở khóa cho nó, đúng không ạ?”
Cả hai bố mẹ lại gật đầu lần nữa.
“Chỉ có điều,” bố tôi nói thêm, “cái rào cản này không có ngoại lệ. Tức là một khi con đã khóa cửa, không ai có thể vào được và nếu có ai đang ở trong thì cũng không thể ra được.”
Tôi gật đầu, “Con cảm ơn.”
Mẹ lộ rõ vẻ thất vọng. “Con lại đi ngay đấy à?”
Trí óc tôi lập tức hoạt động để đưa ra một lời giải thích. “Con đã để HwanHee ngủ lại một mình ở chỗ con, và giờ thì chắc anh ấy cũng dậy rồi. Con chào bố mẹ.” Và tôi lại ra đi như một làn gió.
HwanHee vẫn nằm đó, say sưa với giấc ngủ yên bình. Trông HwanHee dễ chịu quá, làm tôi chỉ muốn được quay về bên anh. Tôi lại nằm xuống, cẩn thận nhấc đầu anh đặt lại lên bụng tôi. Anh thở nhẹ ra và lại ngủ tiếp.
Đây chính là cuộc sống của tôi. Cả trên Trái Đất và cả trên thiên đường.
Tôi lại ngước nhìn lên bầu trời sao và cảm tưởng con gấu làm bằng sao đang nhìn lại tôi với cái nhìn trách móc.
“Em xin lỗi, Brian.” Tôi thì thầm. “Nhưng đêm nay thì sẽ phải như vậy.”
Nhắm mắt lại, tôi cố tưởng tượng ra một cánh cửa. Vì tất cả chỉ là trí tưởng tượng nên tôi có thể trang trí cánh cửa của mình tùy thích. Đó là một cánh cửa nhỏ làm bằng gỗ sồi và sơn đỏ đậm. Nó có một cái tay nắm bằng vàng nạm ngọc. Cũng điệu quá nhỉ!
Cánh cửa đang mở nhưng tôi cố tưởng tượng ra một làn gió, khá mạnh, thổi vào và đẩy cánh cửa đóng sập lại. Và rồi cái khóa từ từ chuyển động. “Cạch!” Ngay khi vừa đóng xong cánh cửa, một cảm giác mệt mỏi khó tả chầm chậm len vào từng mạch máu, từng thớ thịt trên cơ thể tôi. Tôi cố gắng mở mắt để rồi nhìn thấy con gấu vẫn chăm chú nhìn tôi trách cứ. Nhẹ nhàng, tôi vươn một cánh tay ra quét vào giữa trời từ bên trái sang bên phải. Vậy là xong, bức tranh con gấu đã không còn, thay vào đó, cứ như tôi vừa làm đổ một đĩa kim cương vương vãi khắp bầu trời vậy.
Hơi thở của HwanHee cứ phả vào da thịt tôi qua làn áo mỏng làm tôi nhột nhạt. Miệng nở một nụ cười thỏa mãn, tôi từ từ nhắm mắt, bàn tay đặt lên một bên má của HwanHee. Cảm giác sao mà ấm áp, dễ chịu quá.
Đúng rồi, đêm nay sẽ phải là như vậy.


Chương: ° 1 ° 2 ° 3 ° 4 ° 5 ° 6 ° 7 ° 8 ° 9 ° 10 ° 11 ° 12 ° 13 ° Cuối °
 
 
Nguồn: vnthuquan.net

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z