Sự tích hoa Tiểu Tiên
Lâm Hải Phong

 
Chuyện thằng Sứt đưa vợ Tây về thăm làng làm náo động cả dân làng Kiết. Cứ như lời lão Thộp, người già nhất làng , thì ngoài việc "vinh qui bái tổ" của thằng cu Sứt, đời lão chỉ được chứng kiến một sự kiện lớn khác, đó là ngày bộ đội giải phóng qua làng. Khốn nỗi sự kiện này xảy ra đã quá lâu lão chỉ còn nhớ lang máng.

Làng Kiết xưa nay chưa ai học đến tú tài. Nghề cổ truyền của làng là nghề lấy đít trâu làm thước ngắm. Thằng Sứt , con nhà Đuột. Như mọi người dân trong làng, lão Đuột làm ruộng. Ngoài nghề làm ruộng , lão còn một nghề nữa, nghề đẻ. Vợ lão đẻ cả thẳy mười ba đứa con , giữ được chín, thằng Sứt là thứ ba. Thằng Sứt lành lặn "khoẻ như con trâu nhà lão Bổng " chả ốm đau bao giờ. Truyền rằng, khi đẻ thằng Sứt. Đúng vào lúc lão Đuột lỡ tay làm Sứt cái vòi ấm , vợ lão hỏi : "Đặt thằng cu tên gì? " Lão bảo : "Sứt mất cái ấm , thật tiếc của ! À , đặt nó tên Sứt. Cu Sứt ! " Sứt học đến lớp ba trường làng thì bỏ. Cô giáo đến nhà vận động nó quay lại trường. Cô giáo về , mẹ nó bảo : " Ông xem thế nào nạt thằng Sứt cho nó đi học hộ tôi." Lão Đuột bảo : "Ôi dào ! Học thì học, chả học thì đừng. Tôi có được học hành gì đâu mà cày vẫn thẳng tắp. Nó hơn tôi biết viết tên mình thế là nhà có phúc lắm rồi bà ạ !" Bỏ học , thằng Sứt trở thành lao đô.ng chính của gia đình. Chín, mười tuổi mà nó làm được ối việc. Nào mò cua bắt ốc, mót khoai mót lúa. Nào chăn trâu cắt cỏ , rồi thì hót cứt trâu về để ủ phân , nó làm tuốt tuột. Lão Đuột khoái chí : " Bà thấy không? Giỏ nhà ai , quai nhà ấy !" Bà Duột nguýt : " Đúng là rau nào sâu nấy !"

Mười sáu tuổi , thằng Sứt theo ông cậu lên thị xã làm phu hồ. Nó đi miết. Ba năm sau, nó trở về. Dẫn theo một toán thợ xây. Nó bảo : "Đập nhà đất đi , xây nhà gạch !" Lão Đuột hỏi :" Nhà mấy gian?" Nó bảo :" Nhà năm gian !" Lão Đuột lại hỏi :"Mái ngói?" Nó lắc đầu :" Mái bằng, đang mốt. Sau tiện cơi nới." Nhà xây xong. Bề thế nhất làng. Nó lại bỏ đi. Chuyện này đã một dạo xôn xao dân làng Kiết. Có người lấy thằng Sứt làm gương cho con cái :" Đấy chẳng phải học đâu xa , chúng mày cứ học ngay anh Sứt con nhà bác Đuột í !" Có người khen :" Cái thằng trông chân chỉ hạt bột mà đến là giỏi giang !" Có người lại còn đoán già đoán non :" Thánh nhân đãi khù khờ. Nghe bảo thằng Sứt nhặt được hũ vàng trong lúc đào thuê móng nhà cho gia đình ở mãi tận Hà nội."

Thằng Sứt bỏ đi biệt tăm. Một hôm, có người khách ăn bận sang trọng, đi xe ô tô con mới khự , đỗ xịch trước cửa nhà ông Đuột. Người khách hỏi :" Bác là bố của Sự , ở Ba lan?" Ông Đuột bảo :"Sự nào?" Người khách bảo :"Lê Thế Sự , nhà to nhất làng." Ông Đuột bảo :"Chắc bác nhầm , làng này không ai tên Sự !" Người khách cho ông Đuột xem tấm ảnh. Ông Đuột thốt lên :" Thằng Sứt ! Đúng nó rồi , thằng Sứt , con tôi !" Người khách đưa cho ông Đuột chiếc phong bì , bảo quà của Sự , cáo vội rồi đi. Bà Đuột đun xong ấm nước , chạy lên thì người khách đã đi mất. Bà hỏi :" Sao ông không giữ người ta lại uống miếng nước đã?" Ông bảo : " Chết thật ! Quýnh lên , quên mất." Bà hỏi :" Có thư à ! " Ông cầm chiếc phong bì , rút xấp giấy màu xanh lá cây giơ lên bảo :"Chẳng có thư có cái này , thằng Sứt gửi." Bà tò mò :" Cái gì thế?" Ông bảo :" Chịu ! Chờ chúng nó về khắc biết." Bà ca cẩm :" Cái thằng đến tệ , chả thư từ bao giờ sất !" Ông phân trần :" Nó nhớ đến mình là tốt rồi, chữ nghĩa có quên cũng chả sao."

*

Sứt tính vẫn thế, về đường đột rồi ra đi cũng đường đột. Chỉ khác là lần này về với cô Tây. Cô Tây tóc vàng , mắt xanh , da trắng như trứng gà bóc , dáng người thon thả , thắt đáy lưng ong. Cô Tây mặc quần cộc bó , áo chít hở bụng,đẹp như cô tiên trong truyện cổ tích. Trẻ con người lớn trong làng bu đến xem. Cô Tây xì xồ gì đấy với anh Sứt, anh cũng xì xồ lại , trẻ con khoái trá cười khúc khích. Mọi người kéo đến hiên nhà anh Sứt thì bị chặn lại. Thằng Súng , thằng Sính em anh Sứt mỗi thằng cầm một cái gậy đứng hai đầu nhà làm trật tự viên. Thằng Chấp con nhà Ngạnh nổi tiếng bặm trợn , rẽ đám đông lao như con thiêu thân thẳng tới chỗ cô Tây. Thằng Súng lao theo nhưng không kịp , thằng Chấp lấy ngón tay trỏ quẹt mạnh vào cái rốn hở của cô Tây rồi lại rẽ đám đông toan bỏ chạy. Thằng Sính xoải gậy vụt cho thằng Chấp một cái quắn đít. Kệ ! Thằng Chấp một tay vừa ôm vừa xoa đít , còn tay kia vẫn giơ cao ngón tay trỏ chạy thẳng về nhà. Mãi đến tận khuya phần do chen nhau mệt quá , phần do muỗi cứ vo ve như ong vỡ tổ mọi người mới túc tắc tản về.

Sáng hôm sau dân làng Kiết dậy rõ sớm nhưng không thấy cô Tây và anh Sứt nữa. Lão Đuột bảo anh Sứt chê làng bẩn thỉu lạc hậu nên đưa cô Tây lên Hà nội thuê khách sạn ở. Anh Sứt và cô Tây đi rồi thì tin đồn mới lan sang làng bên, rồi lên huyện. Dân làng bên , rồi thì dân trên huyện đổ về làng Kiết đông nghìn nghịt. Không gặp anh Sứt và cô Tây nữa họ xúm vào bàn tán. Cha con tay Lục nhanh ý căng dây quanh mấy cây bạch đàn mở dịch vụ trông xe đạp xe máy. Nhà mẹ Toan mở ngay quán bán nước chè , nước đun bằng lá cây đi vun khói um cả làng. Thế mà khách khứa cứ tấp nập. Họ uống nước rôm rả kể chuyện về anh Sứt và cô Tây. Thuốc lào kéo sòng sọc , koẹ lạc cắn rôm rốp , nước bọt bắn tung tóe từ miệng người này sang mặt người kia. Mặc ! Ai hơi đâu mà để ý nước bọt thối hay thơm lúc này , việc người ta để ý lúc này là việc cô Tây và anh Sứt. Mới hay khi con người có những mối quan tâm khác lớn hơn , người ta dễ dàng bỏ quá cho nhau những chuyện nhỏ nhặt (Mà ngày thường thậm chí có thể giết nhau).

Hai tuần sau khi anh Sứt và cô Tây đi khỏi làng. Làng Kiết , một làng nghèo nhất huyện nay trở lên quá đỗi sầm uất. Ngoài điểm trông xe của cha con nhà Lục bây giờ cả làng thêm bốn điểm nữa , bảy quán nước chè và ba quán cơm bụi. Người ta đua nhau san bằng ruộng khoán, tất cả cho dịch vụ ,dịch vụ là trên hết , dịch vụ bây giờ là ưu tiên số một.

Xoay quanh chuyện anh Sứt và cô Tây người ta còn bàn tán đủ điều nữa. Nào là cô Tây đẹp, đẹp vô cùng , đẹp quá thể, đẹp "nước đái chan canh". Nào là đẹp chấp Kiều một mắt, đẹp hơn Kiều chổng mông..vv... Có người còn thề thốt là nhìn thấy anh Sứt múc nước cho cô Tây tắm ở giếng , trăng mười tư sáng vằng vặc nhưng thấy da thịt nõn nà của cô Tây cũng phải xấu hổ rúc vào mây mà trốn. Chuyện bất tận. Thật có , bịa có...

*

Cách đây hai tháng tôi có dịp trở lại thăm làng Kiết. Làng Kiết bây giờ giàu có , khang trang. Dân làng Kiết phần lớn sống nhờ vào một dịch vụ mới : Dịch vụ ươm và bán cây giống cảnh. Đời sống người dân nước ta giờ đã khá giả hơn thành thử họ cũng chăm lo nhiều tới nội thất gia đình cũng như môi trường xung quanh. Người ta đổ xô về làng Kiết để mua cây giống , đồn rằng có một giống cây phải được ươm ra từ làng Kiết và chỉ có giống ở đây cây mới lên xanh tốt lạ thường. Thằng Chấp mặc áo veston , quần pigiama , đi giầy adidas dựng xe Dream , bê từ giỏ xe một bình cây cảnh , nở nụ cười vàng két thuốc lào tiến lại phía tôi. Nó vẫn thế vẫn hềnh hệch như xưa. Tôi đỡ bình hoa từ tay nó đúng là cây hoa đẹp lạ thường. Lá cây xanh pha màu nước biển , cánh hoa cong cong trắng nõn nà , trắng như tuyết , nhụy hoa vàng phơn phớt râu ngô. Tôi bảo Chấp : "Kiếm quán nước chè anh em ta uống nước nói chuyện !"

Chấp bảo :

"Anh lạc hậu quá ! Anh đi cà fê ôm hay bia ôm? Làng này bây giờ bán nứơc chè có mà chết đói à? " Sau đó Chấp kể cho tôi nghe khi cô Tây đi rồi , từ chỗ cô Tây ngồi đái ( giữa hai ụ đất mà dân làng có thói quen dùng để đánh chịn ) đã mọc lên loài hoa lạ này , dân làng Kiết gọi đó là Hoa Tiểu Tiên.

Lâm Hải Phong, Balan 2001
 
 
Nguồn: vn.net

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z