Vĩnh biệt đảo hoang
Ngô Tự Lập

 
Tiếng hú mơ hồ làm nàng choàng dậy. Trong hang nhập nhoạng tối. Trên phiến đá, ngọn đèn mỡ cá đang cháy tí tách và bốc lên mùi khen khét dễ chịu. ánh sáng vàng vọt của nó yếu ớt, chỉ đủ hắt lên những giọt nước bám trên vách hang đen nhẫy, khiến chúng trở nên óng ánh và linh đọng, gợi nhớ đến những giọt mồ hôi lấm tấm trên tảng vai vạm vỡ để trần. Đôi mắt nàng rực sáng như lân tinh và ráo hoảnh. Chúng không bao giờ ngủ, kể cả khi nàng ngủ, bởi vì nàng ngủ mà rất thính - cách ngủ theo bản năng tự vệ của tổ tiên loài người mà nền văn minh đã xoá mất từ lâu.

Nàng dỏng tai nghe và rất đỗi ngạc nhiên nghe tiếng hú của cha mình. Tiếng hú là phương tiện giao tiếp của hai cha con, vì thế nàng hiểu từng sắc thái của nó chẳng khác gì chúng ta hiểu các ngôn từ. Nhưng chưa bao giờ nàng nghe cha hú gọi mình như thế. Trên cái nền là tiếng rì rầm của sóng, tiếng ù ù của gió, tiếng tí tách của ngọn đèn và cả tiếng trái tim nàng đang đập dồn thình thịch, những tiếng hú vang lên gấp gáp, lo âu nhưng lại run rẩy một nỗi vui mừng khôn xiết. Đó không phải là tiếng hú dài, trầm đục, ông vẫn thường ngày gọi nàng đi bắt cá, không phải những âm thanh thong thả như bước chân trên cát giục đi nhặt trứng rùa, cũng không phải những hồi réo rắt gọi đi gùi nước ngọt. Nó làm nàng nhớ lại một lần, lâu lắm rồi, khi nàng còn nhỏ, cha nàng đã hú gọi nàng đi cứu một chú cá voi con mắc cạn. Phải, bây giờ tiếng hú của ông cũng đầy lo âu và run rẩy yêu thương. Hay là lại có một chú cá voi mắc cạn nữa chăng? - Nàng tự hỏi nhưng lại lắc đầu. Không phải, tiếng hú lần này nghe lạ lắm. Nàng nhận thấy qua những âm thanh ấy nỗi xúc động mãnh liệt của cha và linh cảm rằng trong cuộc sống của cha con nàng đang xảy ra một điều gì đó vô cùng lớn lao, vô cùng mới mẻ.

Nàng với trên vách hang một chiếc áo rét tự tạo hình thù kì dị. Đó là một tấm da cá đã được sấy và hun khói, bên trong dùng keo rong biển dán lót một lớp rêu khô, mềm và ấm. Nàng chui đầu qua cái lỗ lớn khoét làm cổ áo, buộc sợi dây da ngang bụng rồi lao rút ra cửa hàng, thân hình trẻ trung uyển chuyển như một con cá nhồng hoa.

Cơn dông tố đêm qua dường như càng làm cho mùa đông thêm khắc nghiệt. Bầu trời cau có càng thấp hơn với những đám mây xám xịt nặng như chì. Mặt biển cũng xám xịt, căng đầy và sôi sục. Những đợt sóng ngầu bọt sầm sập dồn tới, xô vào bãi cát ẩm ướt, đây đó ngổn ngang những vỏ sò và đủ loại rác rưởi đại dương. Nàng thoăn thoắt nhảy qua những tảng đá màu gan cá, hướng về phía tiếng hú, nơi mặt trời đang nhô lên sau lớp mây dày, trông như một quầng sáng nhợt nhạt. Những tia nắng hiếm hoi ửng hồng lên trên khuôn mặt và bờ vai rám nắng lộ ra nơi cổ áo. Gió lạnh hun hút thổi làm làn tóc rối tung bay.

Vượt qua mỏm đá phất phơ dăm ba chòm cỏ dại đã chết khô, nàng đứng sững lại vì kinh ngạc.
Trên bãi cát, triều rút vừa phơi ra một chiếc xuồng hình cá heo, màu đen thẫm (nhưng nàng không biết, bởi chưa nhìn thấy bao giờ). Bên cạnh chiếc xuồng, cha nàng đang quỳ gối, dùng đôi tay to lớn, xương xẩu của mình xoa bóp cho một người lạ mặc chiếc quần đen rách đến gối và chiếc áo vằn cũng rách tả tơi. Người lạ nằm bất động, đôi mắt nhắm nghiền như đã chết, mặt ông ta tóp lại, râu quai nón lởm chởm và da trắng bợt vì ngâm nước lâu ngày.
- ú... u... - Nàng kêu lên, không còn tin ở mắt mình. Lại có thêm một cha nữa sao? Ông ta ở đâu ra vậy?
Cha nàng ngẩng lên và trỏ tay ra biển, phía mặt trời mọc, để trả lời tiếng hú của nàng. Nàng nhìn theo tay ông nhưng chẳng thấy gì, chẳng hiểu gì. Bấy lâu nay thế giới của nàng chỉ là một hòn đảo nhỏ chơi vơi giữa bốn bề sóng gió. Đảo trần trụi, chỉ có rêu với vài loại cỏ dại nảy mầm, xanh tốt và đơm hoa trong mấy tháng mùa xuân. Nàng không hề biết (và cũng chẳng cần gì phải biết) rằng có những nơi khác đẹp hơn với trăm ngàn cây cỏ tốt tươi. Xung quanh nàng là đại dương vô tận và đối với nàng cũng là một sinh vật biết thở hít, biết yêu thương và căm giận. Đại dương tính tình hay thay đổi, lúc dữ dội, khi hiền từ, nhưng giầu có và hào phóng, ban cho nàng thức ăn, ru cho nàng ngủ, tắm hồng thân thể, tắm hồng cả cuộc đời nàng. Bạn bè của nàng là những đàn cá tung tăng vô tư lự, những con rùa cần mẫn, những đàn chim nhiều không kể xiết từ chân trời xa bay về cùng với mùa xuân, đậu đầy trên các mỏm đá, cất tiếng kêu vang động và khoan khoái giũ những đôi cánh mỏng manh đã rã rời sau chặng đường xa... Loài người đối với nàng chỉ gồm có nàng và cha nàng. Thực ra, ngay cả khái niệm “cha” ở nàng cũng không giống cách hiểu của chúng ta. Khái niệm ấy tự hình thành trong trí óc nàng từ lúc nào chính nàng cũng không hề biết.

Khi lần đầu tiên mở mắt và cảm nhận cái chói lọi của thế giới, nàng đã thấy mình trong một đôi tay thô ráp. Đôi bàn tay ấy đã bón cho nàng ăn, vuốt ve và đùa rỡn để làm nàng cười lên khanh khách rồi ngủ thiếp đi trong những âm thanh ngọng nghịu. Thứ ngôn ngữ méo mó nhưng trìu mến ấy đã tưới mát tuổi thơ nàng chẳng khác gì tiếng mẹ ru ngọt ngào tưới mát tuổi thơ của mỗi chúng ta. Cũng có lúc đôi bàn tay ấy chẳng có gì để bón cho nàng và nàng mút những ngón tay xù xì, đen đúa cho dịu đi cơn đói cồn cào. Đôi lần, trong giấc mơ, có những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt nàng. Nàng tỉnh dậy và nhìn thấy những giọt nước ứa ra từ một đôi mắt buồn nhưng kiêu hãnh. Khi đó, cũng như khi chập chững những bước đầu tiên nhờ sự nâng đỡ của đôi bàn tay ấy, và cả sau này nữa, khi đã lớn, lon ton theo ông đi nhặt trứng rùa, bắt cá, gùi nước ngọt bằng bao da cá hay cắt cỏ làm chất đốt dự trữ cho mùa đông rét mướt, chưa bao giờ nàng gọi ông bằng một từ nào cụ thể. Đối với nàng, ông là một sinh vật gần gũi, khoẻ mạnh, và tài giỏi. Nàng đã quen được ông yêu thương, dạy bảo và che chở. Nàng gắn bó với ông bằng một tình cảm đặc biệt, còn hơn cả máu thịt, dường như ông chính là một phần của cuộc đời nàng.

Chưa bao giờ nàng tự hỏi về mình, chưa bao giờ nàng biết rằng mình có mẹ. Cha nàng không hề nói cho nàng - ông không nói được. Một vết sẹo khủng khiếp cắt ngang lưỡi ông đã tước mất của ông (và của nàng) cái khả năng kì diệu ấy, nó cũng khép luôn bức màn bí mật về cuộc đời ông.

Ông là ai? Một tên tướng cướp bị cầm tù? Một người anh hùng lâm nạn? Hay một kẻ cuồng tín muốn cứu rỗi linh hồn bằng cách đoạ đầy thân thể? Những ai còn hiểu tục lệ của thổ dân Sơn Hạ có thể đoán ra Nếu trông thấy vết sẹo hình chữ “X” phồng rộp trên vầng trán to bè đầy những vết nhăn của ông.

Thổ dân ở đó đến nay vẫn còn sống trong tình trạng mông muội, họp thành từng bộ lạc dưới quyền cai quản khắc nghiệt của những tù trưởng được coi như thánh sống. Con cái của các tù trưởng cũng được coi như thần thánh. Dĩ nhiên thần thánh chỉ có thể kết duyên với thần thánh mà thôi. Tuy vậy thỉnh thoảng cũng xảy ra những hành vi phạm thượng: có những con quỷ nhập vào bọn thợ săn, thợ rèn hay đám dân đánh cá. Chúng dùng bùa ma mê hoặc các vị thánh con, khiến họ say mê chúng, thậm chí có con với chúng. Trong những trường hợp ấy người ta lùng bắt kẻ bị quỷ ám, tức là cái lốt của con quỷ, dùng con dấu bằng sắt nung đóng lên trán một chữ “X” - chữ viết tắt một từ thổ ngữ, nghĩa là con quỷ - sau đó cắt lưỡi rồi đày ra đảo hoang cùng đứa con tội lỗi và một ít đồ dùng. Những ông già thổ dân vuốt bộ râu trắng như cước, giải thích bằng những từ ấy đã từ lâu chẳng còn ai dùng, rằng cách ấy tốt hơn là đem hành hình, vì nó sẽ làm gương cho những con quỷ khác. Các hòn đảo được chọn với mục đích ấy không được có cây cối - để quỷ không thể đóng thuyền vượt biển. Tuy nhiên việc đề phòng như vậy là thừa. Những kẻ bị quỷ ám đều tự nguyện ở lại nơi đày ải suốt đời, một phần vị họ ý thức được tội lỗi của mình, phần khác họ chẳng biết đi đâu - khắp nơi quỷ đều bị người ta xua đuổi.

Nếu sự phỏng đoán ấy mà đúng thì cha con nàng chính là hai con quỷ. Có điều nàng không hề hay biết, không nghi ngờ về chuyện đó, vẫn sống hồn nhiên, hoà sự sống của mình vào sự sống của hòn đảo. Bằng một sợi dây vô hình nhưng bền chặt, nàng gắn bó với thế giới xung quanh và mơ hồ cảm thấy sức mạnh kì diệu của nó, quy luật vĩnh hằng của nó tàng ẩn đâu đó sâu xa trong chính bản thân nàng.

Sức mạnh ấy, quy luật ấy là gì, nàng chưa hiểu, chưa nắm bắt được, nhưng càng ngày càng cảm thấy rõ hơn là nó đang cựa quậy, đang chảy trong huyết quản, đang lớn lên và sinh sôi nảy nở trong tâm hồn nàng. Có lúc nàng dừng lại trên bãi biển, tay vẫn cầm quả trứng rùa, mắt nhìn ra xa, xa mãi, ngược những con sóng bạc đầu đến tận chân trời, nơi trời biển gặp nhau, và tự hỏi: “Có phải ở nơi ấy không”?

Có phải nơi ấy không?

Đôi chân đưa nàng men theo bờ cát. Sóng xô vào rồi lại tản ra. Câu trả lời cũng giống như con sóng, dường như đang chơi một trò chơi ú tim kì lạ trong tâm trí nàng.

Cho đến một hôm, nàng xách ống ra sau hang lấy nước. Tiếng chim hót vui vẻ, lạ lẫm làm nàng ngạc nhiên dừng lại. Ô kìa, mùa xuân đến tự khi nào. Nắng đang rộn ràng trên những ngọn cỏ non xanh mướt, trên những nụ hoa nhỏ xíu rung rinh và trên cả những ngọn sóng trắng muốt như sương sớm. Nước biển trong vắt. Cá từng đôi, từng đôi đùa rỡn, chốc chốc lại tung mình lên khỏi mặt nước, phơi những vảy vàng lóng lánh, những cườm vây ửng hồng vào độ ái ân. Nàng đặt ống nước xuống cỏ, chợt thấy lòng xao xuyến, tim đập rộn rã và hai má ửng hồng. Một giai điệu vui vẻ đâu đây làm nàng mỉm cười, một hương thơm dịu dàng khiến nàng ngây ngất. Nàng ngã vật ra bãi cỏ, dang chân tay nhìn lên bầu trời xanh cao vút và mặt trời chói lọi. Một đôi chim mê mải rơi cả xuống chân nàng. Đột nhiên nàng vùng dậy, nâng ống nước lên và chạy như bay về hang.

Cha nàng đánh rơi con dao nhỏ, thứ báu vật mà ông hết sức nâng niu và chỉ đem ra mài mỗi năm một lần vào độ đầu xuân. Khuôn mặt rạng rỡ, đôi mắt long lanh và nụ cười khao khát trên môi đang hướng về ông với vẻ đẹp lộng lẫy và thanh khiết của bông hoa vừa hé nở khiến ông bàng hoàng. Ông hiểu điều gì đã đến với nàng. Nó đã từ lâu bắt ông không nguôi dằn vặt và sợ hãi, chỉ biết rằng không thể nào lẩn tránh. Ông cố quên đi, nhưng nỗi dằn vặt ấy cứ lớn dần cùng với thời gian, cùng thân thể và sắc đẹp của giọt máu mà ông yêu thương hơn chính bản thân mình. Và bây giờ, điều ấy cuối cùng đã đến. Nó hiện ra với sức sống cuồng say, rạo rực trong thân thể trẻ trung đang run rẩy trước mắt ông. Hơn nữa, ông cảm thấy nó ở ngay chính bản thân mình. Sắc đẹp của nàng hay mùa xuân sinh sôi đã truyền vào tim ông cái sức mạnh kì diệu kia, cái quy luật vĩnh hằng kia, để đến lượt mình, chúng lại đánh thức người đàn ông trong cái thân thể không còn trẻ trung ấy. Trong lòng ông bâng khuâng những cảm xúc tưởng chừng đã lãng quên.

Ngay cả lúc đó đầu óc ông vẫn hoàn toàn minh mẫn, mà một đầu óc minh mẫn chẳng bao giờ cho phép con người phá vỡ sự ràng buộc của luân lí, nhất là sự ràng buộc hoàn toàn tự nguyện. Dĩ nhiên, trên hòn đảo hoang vu này chẳng có luân lí, cũng như chẳng có một thứ quy luật gì ràng buộc, một khi đã không có xã hội loài người. Nhưng những thứ luân lí và luật lệ ấy lại tồn tại trong con người ông, chúng đã hoà vào máu tim ông. Không, không bao giờ ông lại trở thành một kẻ loạn luân. Không một sức mạnh nào bắt ông bước xuống vũng bùn nhơ bẩn ấy.

Thế những khuôn mặt rạng rỡ kia, cặp mắt long lanh đắm đuối và đôi môi khao khát kia - chúng có quyền của chúng. Chúng đòi hỏi những quyền ấy và đâu có chịu trói buộc bởi những thứ luân lí đang trói buộc ông. Hai bàn tay thô kệch của ông run rẩy ấp lên lồng ngực không còn vạm vỡ đang phập phồng trong cơn xúc động. Ông biết mình, biết rằng chẳng có sức mạnh nào thắng nổi ông, nhưng ông còn biết rằng vì tình thương ông sẽ làm tất cả. Và đó chính là điều khiến ông dằn vặt và sợ hãi.

Ông từ từ tiến gần nàng, đôi tay đặt lên vai nàng, còn trí não minh mẫn gầm thét rằng ông đang bước xuống bùn. Ông nghĩ gì lúc đó? Dĩ nhiên không thể nghĩ đến những bông sen đẹp nhất nở trên đống bùn nhơ.

Nàng thấy đôi tay nóng bỏng mơn man, thiêu đốt da thịt mình, thấy hơi thở gấp gáp, nồng say và thấy mình bồng bềnh trên sóng. Cả vũ trụ bỗng chốc nhẹ tênh.
Đó là lúc nàng tìm được câu trả lời. Đó là lúc nàng nắm bắt được cái sức mạnh diệu kì, cái quy luật vĩnh hằng kia.

Quan hệ giữa cha con nàng đã thay đổi hẳn và bản thân nàng cũng trải qua một bước ngoặt lớn lao. Nàng hân hoan khám phá ra cái bí mật lớn lao của cuộc sống, say sưa tận hưởng nó và tưởng như cả vũ trụ đã mở ra trọn vẹn trong tầm mắt mình.

Chính vì thế mà nàng không thể hiểu được sự xuất hiện của người đàn ông lạ mặt kia. Những câu hỏi nối nhau liên tiếp trong tâm trí nàng khi hai cha con hì hục đưa người lạ mặt về hang. Họ đặt anh ta vào một ổ cỏ khô bên bếp lửa. Hơi ấm cùng việc xoa bóp đã tỏ ra hiệu nghiệm. Lát sau người lạ từ từ mở mắt. Nhưng anh ta còn yếu lắm, chẳng nhận biết được gì. Nàng đem đến cái bát đất nung dày cục mịch đựng canh cá nóng và chiếc thìa nhỏ bằng xương cá.

Bát canh làm người lạ tỉnh hẳn. Anh ta chớp chớp mắt và mấp máy môi, phát ra những âm thanh yếu ớt, lạ tai. Nàng chẳng hiểu gì cả, chỉ tròn mắt ngạc nhiên và ú ớ bằng thứ ngôn ngữ đặc biệt của mình. Cha nàng ghé tai nghe nhưng cũng không hiểu nốt - đó không phải là thứ tiếng thổ dân mà ông còn nhớ lõm bõm.

Mãi sau họ mới đoán được ý muốn của người lạ và vòng tay đỡ anh ta ngồi dậy dựa lưng vào vách đá. Anh ta gật đầu cảm ơn bằng những tiếng ngọng nghịu (đối với cha con nàng anh ta cũng ngọng). Ba người ngọng cố nói chuyện với nhau hồi lâu, nhưng càng nói càng không hiểu. Người lạ bèn dùng ngón tay vẽ những hình thù gì đó ngoằn ngoèo lên bàn tay cha nàng. Anh ta viết, có lẽ thế. Nhưng cả thứ chữ ấy cũng vô tích sự. Sự thất vọng đến kinh hoàng làm người lạ cố chồm dậy. Anh ta muốn vùng chạy nhưng vì yếu sức nên ngã vật xuống, nhắm nghiền mắt lại và thở hổn hển hồi lâu.

Anh ta ngủ một giấc dài nhưng luôn mê sảng gần như liên tục hai ngày đêm. Cả lúc uống những thìa cháo cá từ tay nàng bón anh ta vẫn ở trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh. Suốt thời gian ấy nàng ngồi chong chong bên người ốm.

Thật kì lạ, công việc ấy chẳng những không làm nàng mệt mỏi, mà trái lại nó chỉ khiến nàng thêm tỉnh táo và vui sướng. Thì ra ngoài nhu cầu được yêu thương thì yêu thương và chăm sóc cho đồng loại cũng là một thứ bản năng của sinh vật. Bản năng ấy đã khiến nàng say mê và tiếp thêm sức lực cho nàng. Còn cha nàng thì biến đi đâu đó suốt cả ngày, chỉ trở về hang khi trời đã tối, đem theo mấy con cá tươi hết sức hiếm hoi trong mùa đông rét mướt như thế này. Ông lầm lũi mổ cá, cho vào chiếc nồi đất rồi bắc lên bếp lửa. ánh lửa chập chờn hắt lên khuôn mặt gầy và vầng trán to bè, soi rõ những vết nhăn chằng chịt và vết sẹo phồng rộp. Ông đã già - nàng ngạc nhiên tại sao lúc này nàng mới để ý đến điều đó, bất giác ngoảnh lại nhìn người lạ. Khả năng bình phục của anh ta thật kì diệu. Khuôn mặt tuy vẫn gầy nhưng không còn hốc hác, để lộ ra những nét trẻ trung mà cương nghị. Nàng nhìn đôi tay trần rắn chắc của anh ta trên lồng ngực vạm vỡ và nhận thấy da dẻ anh ta đã có sắc hồng.

Người lạ mở mắt và chăm chú nhìn nàng. Cái nhìn mạnh mẽ và sâu thẳm, vẻ thất vọng hôm trước chẳng còn để lại dấu tích gì. Nàng cũng nhìn vào đôi mắt ấy và thích thú thấy mình nhỏ xíu đang khanh khách cười trong đó. Một cảm xúc mới lạ chợt ùa đến trong lòng nàng khiến tim nàng xao xuyến.

Lúc ấy cha nàng đứng dậy. Chẳng có ai biết rằng mặt ông đầm đìa nước mắt - những giọt nước mắt vui mừng và đau khổ ghen tuông.

Sức khoẻ của người lạ khá hẳn, không cần phải túc trực nữa, nhưng một sức hút huyền bí nào đó cứ chốc chốc lại kéo nàng đến bên đống lửa. Có lẽ đó là do bản năng chăm lo cho đồng loại, cũng có lẽ đơn giản vì nàng muốn lại thấy mình trong đôi mắt kia.
Có lúc nàng giật mình nhớ ra mình đã ngồi thừ hồi lâu nghĩ đến khuôn mặt gầy rắn rỏi và tấm thân cường tráng trẻ trung.

Có lúc nàng nhận ra mình xách ống về hang mà vẫn chưa kín nước. Tiếng chim lại thánh thót trong lòng nàng, giai điệu vui tươi lại du dương bên tai nàng và hương thơm dịu dàng lại làm nàng ngây ngất. Nàng ngờ mùa xuân đã trở về và chạy ra bãi biển. Nhưng không, mùa đông vẫn còn đang ngự trị với vẻ cau có của bầu trời xám xịt nặng như chì và mặt biển sôi réo, giận dữ xô những đợt sóng ngầu bọt vào bãi cát. Chẳng có bóng dáng một con chim, một con cá nào. Cỏ non chưa mọc. Hòn đảo im lìm, trơ trọi với những tảng đá đen ngòm, bóng nhẫy như lưng hải cẩu.

° ° °

Một mình trong hang, người thủy thủ vừa gượng dậy đã nghĩ ngay đến chiếc xuồng. Anh lao ra cửa hang, nhưng gió lạnh hất anh trở lại. Trong ánh sáng mờ đục của ngọn đèn mỡ cá, anh tìm thấy trên tường mấy chiếc áo bằng da cá như của người đàn ông thường mặc, bèn khoác lên người. Chiếc áo dài đến đầu gối, khá ấm tuy có mùi khăm khẳm khó chịu.

Gió mạnh nên anh không thể đi nhanh được. Vừa chệnh choạng trên những mô đá lởm chởm anh vừa đưa mắt nhìn lên sườn đảo với dãy núi thấp gù gù như lưng lạc đà. Vẻ trơ trọi, hoang vắng của hòn đảo giữa thiên nhiên dữ dội khiến lòng anh ghê sợ và rầu rĩ. Càng đi cảm giác ấy càng tăng lên và đôi lúc anh có cảm giác mình như sắp phát điên.

Hòn đảo quá nhỏ bé và chỉ lát sau anh đã đi hết một vòng quanh đảo. Và đúng vào lúc gần như tuyệt vọng thì anh bỗng trông thấy chiếc xuồng của mình trên một doi cát chạy dài ra biển. Anh băng tới, ngã khuỵu bên chiếc xuồng. Những chủ nhân của hòn đảo đã kéo nó lên bờ và lấp cát vào trong lòng nó. Làm như thế để khi trời dông tố cát sẽ thấm nước, kết thành một khối, giữ cho chiếc xuồng khỏi bị sóng biển cuốn đi.

Nước mắt giàn giụa, người thủy thủ cúi xuống hôn tới tấp lên chiếc xuồng.

Nó sẽ cứu anh, sẽ giúp anh trở về với đất liền và xã hội loài người. Anh hối hả bới cát ra khỏi xuồng. Anh phải mau mau rời khỏi nơi này. Những chủ nhân của hòn đảo đã cứu sống anh, đã đối xử với anh rất tốt. Anh biết ơn họ, nhưng cuộc sống cầm tù ở đây đối với anh quả là một cơn ác mộng. Cuộc sống cô đơn và tật nguyền khủng khiếp của họ đè nặng lên trái tim anh. Anh thấy thương xót họ. Mặc dù không hiểu cảnh ngộ nào đã xô đẩy họ đến đây, nhưng anh linh cảm rằng họ là những con người cao thượng. Chỉ có những người cao thượng mới có cái nhìn kiêu hãnh mà anh bắt gặp trong đôi mắt mệt mỏi vì đau khổ của người đàn ông và đôi mắt ngây thơ trong sáng của cô gái. Vẻ đẹp thanh khiết của nàng khiến lòng anh xao xuyến ngay từ phút đầu thấy nàng, khi anh cảm nhận hơi thở, ánh mắt và hớp những ngụm cháo nóng từ tay nàng bón. Thậm chí anh đã dám phạm thượng cả tới Thượng đế khi oán trách Người về những nỗi bất công mà Người đã bắt nàng phải chịu. Nhiều lúc anh băn khoăn về quan hệ giữa nàng với người đàn ông. Họ là hai vợ chồng hay hai cha con? Anh muốn hỏi (và chắc là có thể hỏi được bằng cách này hay cách khác) nhưng không dám, sợ lại chạm vào một vết thương nào đó vẫn còn nhức nhối trong trái tim ông. Một lần anh đã ra hiệu đề nghị họ cùng trở lại đất liền. Ông hiểu nhưng tối sầm mặt lại, lặng lẽ đứng dậy, bỏ đi. Điều gì giữ chân họ lại? Anh không dám hỏi nữa, nhưng anh, anh phải đi, chỉ cầu mong cho chiếc xuồng còn lành lặn.
Thật may mắn, chiếc xuồng không bị hư hại mấy - nó chỉ bị sóng lật úp rồi ném lên vào bờ. Người thuỷ thủ bắt tay ngay vào việc sửa chữa chiếc xuồng. Hai cha con cũng xúm vào giúp anh, cho anh mượn rìu và dao, những đồ vật quý nhất trong gia tài của họ. Để củng cố mấy miếng ván bên mạn thuyền, người đàn ông cho anh một bộ xương cá đen như bồ hóng - đó là những chiếc đinh tuyệt vời. Ông còn tặng cho anh chiếc túi đựng nước ngọt bằng da cá và rất nhiều cá muối. Việc ra đi phải đợi đến mùa xuân, khi thời tiết tốt, lúc đó còn có thể đem theo vô số trứng rùa.

Càng gần đến mùa xuân, thời gian càng như trôi chậm lại. Sáng nào người thủy thủ cũng dậy thật sớm, không khoác áo, chạy ra cửa hang, hy vọng gặp những luồng gió ấm. Nhưng mùa đông vẫn ngoan cố, dai dẳng, trời vẫn xám đen, nặng trĩu, biển mỗi ngày một thêm sôi sục và gió vẫn không ngừng rên rỉ.

Cô gái cũng dậy sớm, cũng phấp phỏng chờ đợi. Nàng chưa có khái niệm về sự mất mát, chia li, nhưng bằng bản năng nàng linh cảm thấy nó như một điều gì khủng khiếp. Nàng chờ đợi điều đó, còn trong lòng nàng mùa xuân mỗi ngày một thêm rộn rã. Đôi mắt nàng nồng cháy đến nỗi người thủy thủ không dám nhìn vào đó.

- Không, mình không thể là con người phụ bạc! - Anh buột miệng kêu lên và cầu mong cho mùa xuân chóng đến.

° ° °

Và mùa xuân cuối cùng đã đến.

Những chủ nhân của hòn đảo tiễn anh trên bãi cát, nơi họ đã cứu anh. Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng anh ôm hôn những ân nhân của mình. Nước mắt đầm đìa, anh đẩy thuyền ra khỏi bãi. Cha nàng cũng khóc khi nắm tay nàng nhìn theo chiếc thuyền nhỏ nhoi đang mờ dần, mờ dần rồi biến mất phía chân trời.

Riêng cô gái không khóc. Đến tận lúc ấy nàng vẫn chưa có được ý niệm rõ rệt về sự chia li. Khi cha đã về hang, nàng vẫn đứng lại trên bãi biển. Xung quanh nàng tất cả đều quen thuộc. Mùa xuân đang rộn rã với tiếng chim thánh thót, nắng lung linh trên những ngọn cỏ non, trên những nụ hoa chúm chím và những ngọn sóng trắng muốt như sương. Cá từng đôi, từng đôi đùa giỡn và những con chim say đắm lại rơi xuống chân nàng. Nàng nhìn ra xa, xa mãi, ngược những con sóng bạc đầu, đến tận chân trời, nơi trời biển gặp nhau và chợt nghĩ rằng anh ấy đang nằm trong hang, trên đống cỏ khô bên bếp lửa. Nàng bèn chạy như bay về hang và đứng sững trước đống cỏ khô trơ trọi. Bếp lửa đã nguội tanh. Nàng chạm tay vào đống cỏ, cảm thấy chúng như còn ấm hơi người, rồi đột nhiên lao ra bãi biển. Nàng chạy vào, chạy ra mãi như thế cho đến lúc mệt nhoài, ngã khuỵu xuống mép nước. Nàng nhắm mắt lại và bỗng lại thấy hiện lên đôi mắt kì lạ kia. Tim nàng như bốc lửa. Nàng vùng dậy, lảo đảo chạy theo mép nước như đang trong cơn mê sảng.

Nàng chẳng còn nghe thấy giai điệu vui tươi, chẳng còn cảm thấy hương thơm ngây ngất. Mùa xuân đã tắt trong lòng nàng. Đôi mắt kia đã đốt cháy đi tất cả.

Chiều buông xuống khi nàng thẫn thờ theo cha trở về hang. Nàng nằm xuống đống cỏ khô quen thuộc, bên tấm thân quen thuộc, nhưng không còn nhận ra mình. Bàn tay thô ráp giá lạnh như băng, tấm thân khô nhăn nheo làm nàng ghê sợ.

Nàng vùng dậy, lao ra bãi biển.

Mặt trăng vừa nhô lên. Biển lóng lánh căng ngực ra chào đón.

Nàng lao mình xuống nước, bơi đi, bơi mãi đến không cùng.

Hà Nội, tháng 1 năm 1990
 
 
Nguồn: dactrung.com

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z