Dòng sông
Ng. Ph. Vĩnh Quyền

 
Đám cưới. Vâng, phải nói “lại đám cưới” với một chùm dấu chấm than cảm thán mới thể hiện được hết ý nghĩ choáng mệt của anh khi cô thư ký cơ quan chuyển tận tay một lúc ba cái thiệp hồng. Mùa cưới ấy mà. Thu nhập mấy năm gần đây có khá hơn một tý nhờ cái cơ chế thị trường, không đến nỗi đau đầu vì phải nhịn chi tiêu cho những chiếc phong bì đám cưới “vượt chỉ tiêu kế hoạch”, nhưng anh vẫn khổ sở vì có nhiều đám cưới buộc phải có mặt, không thể gửi cái phong bì đến là xong nghĩa vụ. Vì thân tình, vì mối quan hệ xã hội.

Ở đất miền Trung này, dẫu hầu hết đám cưới chọn thời điểm tiến hành vào các tháng, các mùa mát mẻ trong năm thì vẫn không trốn được cái nóng, ngoại trừ những ngày mưa gió. Đã thế bây giờ người ta thường mời khách dự tiệc cưới từ 11 giờ trưa cho tiện tổ chức. Giữa buổi trưa, ngồi ăn uống nói cười chào hỏi với trăm con người quen và không quen trong bộ côm-lê, cà-vạt, không gọi đó là cực hình thì là gì? Nếu chỉ có thế anh vẫn chịu được. Bởi đám cưới đâu chỉ có thế. Phải có MC (trước đây gọi quản trò chính xác hơn), phải hát hò ầm ĩ mới ra đám cưới chứ. Anh gọi những thứ ấy là trò tra tấn! Mỗi thành phố nổi lên vài MC đám cưới chuyên nghiệp. Đi ăn cưới thế nào cũng gặp trong chừng ấy gương mặt, đến nhẵn. Đôi khi anh giận mình vì không biết từ lúc nào lại thuộc cả những câu giao đãi khuôn sáo, những bài hát “ruột” của các MC đám cưới! Đó là chưa nói đến những MC thích chọc cười quan khách bằng ngôn ngữ hài hước rẻ tiền, dung tục. Nhưng các tiết mục góp vui mới là món anh hãi nhất trong các đám cưới. Tất nhiên anh không khó tính đến mức vô lý là đòi hỏi “quần chúng” phải hát hay như ca sĩ. Tiếng hát ở đây mang ý nghĩa chia sẻ niềm vui hạnh phúc của tân lang-tân nương. Nhưng hầu như đó chỉ là cái cớ để các giọng hát đào tạo từ “lò” karaoké thể hiện mình trước “công chúng”, một loại công chúng chỉ được phép vỗ tay. Chậm vỗ tay thì đã có MC nhắc nhở! Chẳng hạn trong tiệc cưới hôm nay, anh đến trễ, vừa bước vào sảnh đã khó chịu trước hình ảnh một “lão già gân” vừa hát vừa nhún nhảy loi choi như cậu chàng vị thành niên lún phún râu mép. Và phải sau hai bài thì “lão Ngoan Đồng” này mới chịu trả micro cho MC. Tiệc cưới cũng là đất dụng võ cho những tay khoái tự biên tự diễn thơ. Thường là vè. Trong khi đó, dàn nhạc luôn chơi hết công suất dàn âm thanh. Như thể không ầm ĩ sôi động thì không xứng với đồng tiền thân chủ bỏ ra! Cộng tất cả lại, buổi tiệc cưới đạt tới đỉnh cao của nghệ thuật tra tấn ngọt ngào...

Với kinh nghiệm như thế, trong bữa tiệc cưới hôm nay, anh cố tìm một bàn xa những chiếc loa và ngồi quay lưng với sân khấu. Nơi góc xa khuất đó của tiệc cưới, khi ngồi xuống, chạm phải vai một thiếu phụ ở bàn sau, anh lịch lãm quay sang xin lỗi. Hai tiếng xin lỗi ngắn gọn là thế mà nói không trôi, miệng cứ há hốc. Bất ngờ quá, xúc động quá cho cả hai người. Anh và Heves...Chưa bao giờ anh thấy hai chữ bất ngờ chính xác và đi tới tận cùng nghĩa lý như thế. Có nằm mơ anh cũng không thể mơ chuyện Heves đi ăn tiệc cưới ở cái thành phố nhỏ miền Trung Việt Nam, ngồi gần nhau đến mức phải xin lỗi vì chạm vào vai nhau!

Sáu năm trước, Heves còn là cô sinh viên khoa quan hệ quốc tế thực tập tại Bộ ngoại giao đảo quốc Bắc Síp, được phân công hướng dẫn anh, một khách mời từ Việt Nam đến dự hội nghị quốc tế về môi trường. Trong chuyến dã ngoại, Heves bảo: “Chuẩn bị đón khách Việt Nam, em đã vào thư viện tìm đọc về Việt Nam...Nhờ đó em biết rằng đất nước anh có rất nhiều dòng sông...Anh biết không, đất nước em lại chẳng có dòng sông nào...”. Kết thúc hội nghị là một dạ tiệc trong lâu đài cổ, có sân khấu lộ thiên. Chương trình biểu diễn của các nghệ sĩ dân gian nổi tiếng Bắc Síp được xen kẽ với sự đóng góp ngẫu hứng của quan khách. Hầu hết là đọc thơ hoặc hát dân ca của dân tộc mình với phần thuyết minh ngắn gọn bằng tiếng Anh. Đến lượt, anh lên sân khấu, mắt chỉ nhìn vào mắt Heves, xao xuyến đọc mấy câu thơ chợt đến và ám ảnh anh từ sau chuyến dã ngoại với cô. Đại khái thế này nếu chuyển sang tiếng Việt:

Tôi đến từ quê hương những dòng sông
Tên gọi chúng rất gần và rất xa
Gọi từ sắc màu phù sa mang tải Hồng Hà
Từ dáng hình chín nhánh Cửu Long
Từ thoảng thơm chiều tím Hương Giang
Em bảo quê hương em không có dòng sông?
Dẫu thế tôi không tin là thế
Quê hương em có dòng sông đấy nhé
Tóc em dài với Cửu Long
Xanh cùng dòng Hương
Lồng lộng sóng sông Hồng...


Bây giờ, “dòng sông Bắc Síp” lại ở bên anh, tỏa mùi hương e ấp vào anh...Nhưng Heves đưa anh về thực tại. Rằng cô đến Việt Nam khảo sát tính khả thi một dự án nhân đạo của một tổ chức phi chính phủ. Và cô dâu của đám cưới hôm nay là thông dịch tiếng Anh của cô...Anh không muốn kể lể về mình với Heves như thói thường phải làm thế. Anh lên sân khấu mini, cướp micro từ tay gã MC, mắt chỉ nhìn vào mắt Heves, đọc thơ ngẫu hứng, bằng hai thứ tiếng, Việt và Anh. Và, ngay cả trong thời khắc thăng hoa nhất, anh vẫn ý thức: Trò tra tấn của anh “dã man” nhất trong tiệc cưới hôm nay!
 
 
Nguồn: NguyenHung

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z