Bức tường cuối cùng
Ngô Tự Lập

 
I.

Hắn đứng dé chân chèo, dòng mồ hôi đùng đục lẫn cát trên lưng ròng ròng chảy. Đôi mắt hắn từ bảy năm rồi đã hết nhìn thấy dòng mồ hôi đùng đục ấy. Nhưng bỗng hôm nay hắn lại nhìn thấy. Dưới nắng, dòng mồ hôi lấp lánh cầu vồng bảy sắc. Đôi tay sau ngần ấy năm trời vẫn chưa hết mảnh dẻ. Kiểu tay học trò. Dù đã đen cháy. Dù vết sẹo hôm cứu thằng Lộ bị đổ cây giờ phồng lên, tím đỏ màu cà dái dê. Những lớp nhựa cây chồng lên nhau, loang lổ như bản đồ địa hình.

Hắn nhìn những vết nhựa cây, mơ hồ nghĩ đến một thứ nhựa khác. Khô. Cứng. Đông lại trong mạch máu, trong tim hắn. Thứ nhựa không thể mô tả được, dù hắn cảm nhận rất rõ. Như người ta cảm nhận nỗi đau. Như người ta cảm nhận nỗi hận thù.

Nhưng đó không phải là hận thù, cũng không phải nỗi buồn hay tuyệt vọng. Có lẽ đó là sự vô cảm. Hắn nhìn, cũng như nhìn dòng mồ hôi trên cánh tay. Nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu. Đôi tay hắn đã trở thành một thứ công cụ, giống như chiếu rìu trên tay hắn. Chiếc rìu Thượng đuôi cá chép, thép xanh biếc.

Thật ra hắn đâu có lựa chọn. Hắn đâu có quyền lựa chọn. Cả chiếc rìu, cả chỗ nằm, cả cái bát men sứt miệng. Hắn đâu có chọn để đến đây. Nói vắn tắt, hắn chẳng hề có quyền chọn thứ gì. Cái rìu là thứ may mắn. Điều may mắn duy nhất của hắn từ bảy năm nay.

Bảy năm, chính hắn cũng đã trở thành một thứ công cụ.

Như một thứ công cụ, hắn bổ những nhát rìu ngắn, thành thục, chắc nịch. Đã có nhiều lần hắn chủ tâm đếm số nhát rìu. Lần nào cũng bỏ cuộc. Nếu hắn có đồng hồ, có lẽ hắn đã đếm số nhát rìu trong một giờ, rồi nhân lên. Nhưng hắn không có đồng hồ. Mà đầu óc hắn luôn có vấn đề. Hồi đầu hắn còn đau khổ, còn dằn vặt. Về sau hắn lại đâm đãng trí. Như lúc này cũng thế...

Trên đầu, mặt trời hừng hực như đổ lửa.
Rừng huyết đàn lưa thưa, trải dài ven bãi cát.
Bãi cát chạy dài đến chân trời.


Bảy năm trước, người ta chở bọn hắn đến đây bằng một chiếc tàu gỗ ba buồm.


II.

Nửa tháng trời lăn lóc trong cái hầm tàu sặc sụa mùi thuốc trừ sâu, mùi rượu, mùi da súc vật lẫn với mùi thức ăn nôn tởm lợm. Cả bọn, không thằng nào không say sóng. Sau này nhớ lại, hắn còn thấy kinh hoàng. Hắn tin rằng ai chưa từng say sóng không thể hiểu hết thế nào là đau khổ.

Nóc hầm tàu làm bằng sắt tây đã mọt rỉ tơi tả, mỗi cú tàu lắc, rỉ sắt đổ xuống đầu như mưa rào. Bọn hắn trải chiếu ngay trên sàn nhớp nháp. Nhiều thằng nôn ngay ra sàn tàu. Hắn cũng nôn. Đầu tiên nôn thức ăn, rồi nôn ra mật xanh mật vàng, cuối cùng chỉ nôn khan. Nhưng rất lạ, khi đã nôn hết, khi toàn thân đã hoàn toàn rã rời, hắn bỗng thấy tỉnh táo. Lúc đó hắn vẫn còn nhiều dằn vặt lắm. Hắn nằm dựa lưng vào cái phao bọt biển, lòng ngổn ngang nhìn những thân thể người ngổn ngang. Trong bóng tối hầm tàu nhập nhoạng, trong tiếng rỉ sắt rào rào đổ xuống.

Những người đồng cảnh với hắn kia, họ từ đâu đến? Vì lý do gì? Họ có biết họ sẽ đi đâu không? Hay cũng như hắn, họ bị dẫn lên tàu như một một con cừu. Không, hắn không tin như thế. Hắn không biết điều gì đang xảy ra với hắn, nhưng hắn biết chắc chắn trường hợp của hắn là một sự nhầm lẫn. Sự nhầm lẫn từ đâu? Hắn không biết. Nhưng hắn tin chắc rồi người ta sẽ hiểu ra. Họ sẽ phải xin lỗi hắn. Người ta thậm chí sẽ phải bồi thường cho hắn. Nhưng những người kia, chẳng lẽ cũng lại là nhầm lẫn. Làm sao người ta có thể nhầm lẫn với chừng ấy con người?

Có thể cha hắn sẽ tìm ra manh mối. Có thể ông đã tìm ra manh mối? Người ta đã nói gì với ông?

Hắn nhớ hôm cuối cùng gặp cha. Nói đúng hơn là lần cuối cùng trông thấy ông. Hắn đứng trong hàng rào, bên cạnh là người quản giáo. Qua những mắt lưới hình lục lăng, hắn nhìn thấy ông từ xa. Vừa đi ông vừa nhớn nhác tìm. Chưa bao giờ hắn thấy ông như thế. Ông cuống quít một phần vì ông chỉ có mười phút để gặp con, nhưng có lẽ một phần vì sợ tình cha con làm ông quên mất câu dặn dò ông chuẩn bị sẵn từ nhà. Ông sợ không kịp nói điều mình muốn nói.

Họ đã nói gì với ông? Họ đã nói gì về hắn? Lòng hắn quặn lại. Tóc ông lơ thơ, xoã trắng xuống trán. Không phải vầng trán rộng và thanh thản mà hắn quen thuộc từ khi chứ nói sõi. Trông ông già sọm đi đến mười lăm tuổi.

"Con cố gắng hối cải. Đừng bao giờ cãi lại các anh quản lý..."

Hắn nghẹn đắng trong cổ. Hắn đã mong chờ ông cháy bỏng đến như thế nào. Hắn mong chờ ông đến không phải để nghe những lời đó. "Con không làm gì nên tội..."- Hắn gào lên như thế.

Người quản giáo dường như đã lường trước, tóm ngay lấy cổ hắn, đẩy vào phía trong. Hắn giãy rụa tuyệt vọng. Vô ích. Hắn chỉ nghe văng vẳng những lời cha hắn nghẹn ngào: "Con ơi, cố gắng hối cải...Các anh ấy khoan hồng..."


III.

Mấy chục con người như bừng tỉnh trước rừng huyết đàn mơn mởn, phủ kín bờ cát, chạy sát tới bờ biển. Bọn hắn cũng chạy lên bãi biển. Tiếng lá rền rĩ trong gió cát. Tiếng rền rĩ không bao giờ ngừng, nghe như tiếng trẻ con khóc, buồn dứt thịt. Lúc đó hắn chợt nghĩ như thế. Bây giờ, khi hắn tin đó thực sự là tiếng khóc thì đã quá muộn, tiếng khóc đã trở thành ký ức xa xôi. Bây giờ trên đảo chỉ còn trơ lại những cái gốc đen đủi nhô lên trên cát trắng.

Người ta dẫn bọn hắn đến một cái trại làm bằng gỗ huyết đàn, mái lợp phên nứa. Mỗi người một cái chõng cũng bằng gỗ huyết đàn. Hai cái giá dài chạy dọc vách, được ngăn ra từng khoang. Hắn đặt những đồ đạc cá nhân lên đó.

Một đống rìu trước trại. Bọn hắn xếp hàng, lần lượt lên nhận. Số phận run rủi cho hắn cây rìu Thượng. Chính hắn khi ấy cũng không biết rằng ở đây cây rìu tốt là một báu vật. Nhờ nó, hắn sẽ đỡ bao nhiêu công sức.

Buổi sáng, bọn hắn dậy trước khi mặt trời mọc, tập trung ăn trước trại, uống nước lá trong một cái chảo lớn rồi xách rìu ra đi.

Huyết đàn là thứ cây thân trắng như bạch dương, vỏ trắng mịn như da thịt đàn bà. Hắn không sao quên được nhát rìu đầu tiên. Gỗ huyết đàn mềm và ẩm ướt, thớ đỏ au như thớ thịt. Nhựa cây cũng đỏ, vì thế gọi là huyết đàn. Hắn giật bắn cả người khi thân cây non tơ rùng mình nghiêng xuống...

Bấy giờ hắn vẫn còn hy vọng. Hắn phản đối, nài nỉ, cầu xin. Hắn khóc. Hắn chỉ còn thiếu quỳ mọp xuống để mà giải thích. Còn họ thì lắc đầu. Họ xua tay, chỉ về phía rừng huyết đàn. "Hãy lao động. Chỉ có lao động mới làm con người trở nên cao thượng" - Tay đội trưởng nói vậy, có lẽ đã một nghìn lần. Chưa bao giờ hắn trông thấy một khuôn mặt hiền từ một cách bất động như thế. Giọng trầm trầm, mắt chớp chớp chân thành và xúc động, anh ta buồn bã lắc đầu.

-Không phải thế! Các anh nhầm rồi! Không phải thế! - Hắn gào lên, nước mắt ràn rụa trên mặt, có lẽ cũng đã một nghìn lần.

- Không phải thế! Các anh nhầm rồi! Không phải thế!

Họ lại lắc đầu. Không ai đáp lại.

Một hôm, đột nhiên hắn hiểu ra. Người đội trưởng ấy có quyền nghe, nhưng anh ta không có quyền hiểu. Ai có quyền hiểu? Chẳng có ai cả. Chẳng ai có quyền hiểu gì hết. Chính hắn cũng không hiểu điều đang xảy ra với mình. Cũng như những người đang chặt gỗ với hắn kia, họ không hiểu điều gì đang xảy ra với họ. Ai hiểu? Ai hiểu? Chỉ có những con sóng lừng lững trườn lên bãi cát.

"Hãy lao động. Chỉ có lao động mới làm con người trở nên cao thượng" - Những tiếng ấy vang lên ong ong trong tai hắn.

Đã bảy năm nay, từ sáng sớm khu rừng đã vang lên tiếng rìu cắc bụp, cắc bụp. Những tiếng rìu chắc nịch, thành thục và vô cảm. Như tiếng rìu của hắn. Những đường rìu loang loáng. Những bộ mặt đen hốc hác. Những cái gáy cạo trọc.

Bảy năm nay bọn hắn dậy trước khi mặt trời mọc. Sau những cái xua tay của họ, hắn vác rìu ra đi. Chiếc rìu Thượng sắc như nước, cán đen bóng như sừng.


IV.

Cũng như hắn, những cây huyết đàn tội nghiệp kia có tội tình gì?

Hôm đầu tiên, sau nhát rìu đầu tiên ấy, hắn thấy chóng mặt. Rồi đột nhiên đau bụng. Một cơn đau bụng quằn quại khiến hắn phải ngồi phịch xuống đất mà thở hổn hển hồi lâu. Khi cơn đau dịu đi, hắn ôm quần đi lên đỉnh đồi.

Dãy nhà tiêu nằm bên kia đồi, hắn phải vòng qua cái chòi trên đỉnh. Hắn quằn quại lê lên đó. Tiếng chó sủa vang. Lũ chó săn được nhốt trong chòi. Chó Lu, sau này hắn biết thế.

Có thể cái chòi đã từng là một ngôi nhà, nhưng mái đã bị gió bão cuốn đi từ bao giờ không ai biết nữa, chỉ còn lại bốn bức tường xây bằng đá hộc. Ông đầu bếp ngày hai lần lên đó, đem cho lũ chó săn những thức ăn thừa và thứ cháo loãng nấu bằng vỏ sắn. Gọi là chó săn, thực ra đó chỉ là một thứ chó Lu đần độn, chân và đuôi ngắn, mõm như mõm lợn. Và người ta cũng nuôi chúng như một thứ lợn thịt. Thỉnh thoảng, sau khi bốc xong một chuyến gỗ lên tàu, hoặc vào những ngày mưa bão không đi làm được, hoặc những khi tay đội trưởng nổi hứng, người ta giết một con chó và say sưa đến tận chiều.

Dãy nhà tiêu đắp bằng đất đỏ, vách cũng làm bằng cành huyết đàn. Gió biển thổi vào ù ù, ném cát ràn rạt vào mông. Hắn ngồi mới được vài phút thì giật bắn người. Một con rắn lớn rơi bịch ngay trước mặt. Một con rắn hổ mang. Hắn cảm thấy toàn thân lạnh toát. Hắn nghẹt thở, bất giác lùi lại, lùi mãi, ép mạnh đến nỗi những cành huyết đàn trên vách hằn sâu vào lưng. Mười phút. Mười lăm phút, hoặc có thể hơn. Hắn đứng lom khom, hai tay bám vào hai cành cây khô, mắt không một giây rời khỏi con vật. Hai mang bành ra như bàn tay người lớn, con vật ngẩng đầu nhìn hắn như muốn tìm hiểu một vật gì kỳ lạ. Không tiến lên, nó cũng chẳng hề có ý định bỏ đi. Khe khẽ lắc lư cái đầu kỳ dị với đôi mắt nhỏ xíu, nó như đang ngẫm nghĩ về một điều gì xa xôi. Hắn buột miệng thì thầm "Rắn ơi, tao có tội tình gì đâu".

Thật kinh ngạc, cái đầu con rắn dựng lại. Hình như nó hiểu ra một điều gì đó. Nó nhìn hắn một hồi lâu rồi nhẹ nhàng trườn đi lúc nào không biết.

Từ hôm đó, đi đâu hắn cũng mang theo chiếc rìu.

Hôm đó, hắn nghĩ mình gặp may. Nhưng về sau, hắn lại nghĩ thực sự con rắn kia đã hiểu. Có khi đó chính là rắn thần. Có lẽ thần không hài lòng khi con người đến tàn phá vương quốc của người. Hắn tự nhủ sẽ không chặt thêm một cây nào nữa. Những cây huyết đàn kia có tội gì? Cũng như hắn, hắn có tội tình gì?

Nhưng hắn đã không thể nào thoát nổi sợi dây xích vô hình, một sợi xích dài vô tận. Sợi dây xích của nỗi sợ. Của sự hèn nhát. Của thói quen. Và của cả niềm hy vọng. Ngày nào bọn hắn cũng dậy cùng tiếng kẻng đầu tiên vang lên từ phía nhà bếp. Ăn sáng. Uống nước trong cái chảo. Rồi đi. Những bước chân chuệnh choạng vì thiếu ngủ.

Chiếc rìu Thượng loang loáng bổ xuống, những nhát rìu ngắn, ngày càng thành thục, chắc nịch. Ngọn núi gỗ trước trại mỗi ngày cao thêm một chút, cho đến khi được bốc xuống tàu, rồi lại cao dần như núi...

Từ lâu hắn không còn phản đối. Không còn nài nỉ. Không còn cầu xin. Thậm chí không còn nhớ nữa. "Hãy lao động. Chỉ có lao động mới làm con người trở nên cao thượng" - Tay đội trưởng vẫn lặp đi lặp lại bằng cái giọng trầm trầm quen thuộc, nhưng hắn không còn nghe nữa. Hắn nhìn những gốc huyết đàn đen đủi nhô lên trên cát trắng.

Bãi cát rộng mênh mông, chạy dài ven bờ biển.

Biển rộng vô cùng.


V.

Cổ khô và bỏng rát. Hắn nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay. Bãi nước bột trắng đục, rơi lả lả như vôi bột.

Hắn nhặt một chiếc vỏ ốc, ném về phía biển. Nó quay tròn, quay tròn rồi rơi xuống cát, không tiếng động. Những con sóng vẫn lầm lì trườn lên bãi. Dưới chân hắn, cái rìu nằm chỏng trơ.

Đột nhiên hắn cảm thấy một sự im lặng kỳ lạ. Không còn tiếng sóng vỗ, không còn những tiếng rìu. Không còn tiếng gió thổi. Không còn bất kỳ tiếng động nào.
Trong những giây đầu tiên, hắn không kịp hiểu điều gì đã xảy ra. Và có lẽ hắn cũng không bao giờ hiểu được. Thậm chí hắn cũng không kịp sợ hãi. Hắn chỉ cảm thấy kinh ngạc, hoặc đúng hơn, một cảm giác gần giống như là kinh ngạc. Hình như hắn vừa kêu lên, nhưng hắn không nghe thấy tiếng mình. Hình như hắn gọi to một ai đó, nhưng chính hắn cũng không biết mình vừa gọi ai. Tiếng kêu mất hút trước khi ra khỏi miệng hắn, tan biến vào thinh không, không vọng lại bất cứ một dư âm gì. Xung quanh là một bầu im lặng tuyệt đối. Một sự im lặng tuyệt đối mà chưa từng có ai trên đời này được biết. Không còn tiếng sóng vỗ, không còn những tiếng rìu. Không còn tiếng gió thổi. Không còn bất kỳ tiếng động nào.

Đến lúc ấy, một cơn sợ hãi mới choàng lấy hắn. Chân tay bủn rủn, hắn gần như khuỵu xuống. Một ý nghĩ khủng khiếp vụt đến trong đầu: hay là hắn đã chết? Hắn đã chết? Trời ơi, hắn đã chết thật rồi. Hắn đã chết! Hắn đã chết. Chắc chắn là hắn đã chết. Bầu im lặng rùng rợn kia chính là bầu im lặng trong mồ!

Trong cơn hoảng loạn, hắn nhìn ra xa. Thật kỳ lạ, hắn vẫn nhìn thấy rõ mồn một tất cả mọi thứ xung quanh: cánh rừng, bãi biển, con đường mòn dẫn về cửa trại và đi ngược lên sườn đồi. Hắn vẫn hình dung thấy những đường rìu loang loáng, những bộ mặt gầy đen, những cái gáy cạo trọc. Hắn vẫn trông thấy dòng nhựa đỏ như máu ràn rụa trên lớp vỏ huyết đàn.


VI.

Vậy sự im lặng kỳ lạ này nghĩa là gì?

Hắn vùng dậy. Hắn chạy. Hay đúng là hắn đã chết thật rồi? Hắn chạy mà cảm thấy đất dưới chân đang sụt lở. Đôi chân không còn nghe theo ý hắn. Hắn chạy. Chạy mãi. Hoá ra hắn chạy đến với những đường rìu. Từ xa, hắn nhận ra cái dáng nhỏ thó của thằng Lộ.

Những khuôn mặt bám đầy bụi than, tóc bết lại vì mồ hôi, những khuôn mặt người chưa từng gần gũi, nhưng thảy đều quen thuộc đối với hắn, đang trắng bợt ra dưới nắng chiều và gió cát. Cả khuôn mặt thằng Lộ cũng vậy. Thằng Lộ trở thành bạn hắn, thằng bạn duy nhất của hắn, từ khi hắn cứu nó khỏi một thân cây đang từ từ đổ xuống. ở cái trại này không ai cởi mở với ai. Thế nhưng sau đận ấy, Lộ cũng kể cho hắn đôi điều. Mồ côi cả cha lẫn mẹ từ thời chưa biết mặc quần, Lộ lớn lên bằng thịt chuột đồng. "Nhưng vì sao mày phải đến đây?" Cả nó cũng chẳng biết.

-Lộ, mày có nghe không, tao nói...- Hắn cố sức để gào lên như vậy.

Thằng Lộ đã không nghe thấy gì. Nó thản nhiên quay đi, đến ngồi trên một gốc huyết đàn. Khuôn mặt nó từ từ quay, lặng lẽ như quay một chiếc bản lề. Như thể nó đã điếc đặc. Hoặc không còn hiểu được tiếng người.

- Không phải thế! Không phải thế!

Những tiếng gầm thét không sao thoát được ra khỏi miệng. Hắn nhảy xổ đến, tóm lấy cổ thằng Lộ làm nó giật bắn người. Hắn đấm, đá, hắn cào cấu như điên như dại, còn thằng Lộ lúng túng chống đỡ. Nó hoa chân múa tay như một con rối, nhưng miệng vẫn không hề mấp máy. Và hắn cũng không nghe tiếng thét của chính mình. Hắn hoàn toàn không còn cảm giác về âm thanh. Mọi âm thành đều đã biến mất, như thể hắn đã không còn tồn tại.

Nắng đã tắt. Bầu không khí đầy hơi nước đã bắt đầu mờ đục, nhưng bầu trời thì vẫn còn trong vắt, cái trong vắt vô cùng vô tận, cái trong vắt đến rợn người.

Hắn ngã phịch xuống đất. Chưa bao giờ hắn thấy trời xa đến thế. Hắn chưa bao giờ tin vào Chúa Trời, nhưng bây giờ cầu mong có một Đấng linh thiêng toàn năng. Chúa Trời, liệu Chúa Trời có nghe những tiếng kêu khốn khổ của hắn hay không?


VII.

Đột nhiên, hắn nhớ đến tay đội trưởng. Hắn muốn nghe thấy giọng nói của anh ta, cái giọng trầm trầm và xúc động mà mới đầu hắn đặt biết bao hy vọng. "Hãy lao động. Chỉ có lao động mới làm con người trở nên cao thượng". Hắn biết rằng bấy nay anh ta vẫn còn nhắc đi nhắc lại câu nói ấy, tuy đã lâu lắm hắn không còn để ý.

Hắn ngồi bệt trước cửa trại, ngay trên đống gỗ mà chờ. Thực ra thì hắn có thể chạy tắt qua cánh rừng để đến gặp anh ta, nhưng hắn không còn đủ sức. Mà có đủ sức, hắn cũng không còn đủ can đảm. Hắn muốn òa khóc, nhưng nước mắt không sao ứa ra được. Những giọt nước mắt đã lâu không lắm không còn chảy trên gò má hắn. Những giọt nước mắt cuối cùng đã rơi, đã khô, đã thấm sâu vào cát dưới đống gỗ cao như núi. Đống gỗ chính tay hắn chặt.

Rừng huyết đàn ngày trước tiến sát đến chân đồi sau trại, trùm lên những tảng đá trắng tinh. Trại ngày trước lút trong vòm lá. Bây giờ trước trại, tiếp theo núi gỗ là một bãi trống rộng mênh mông. Đống gỗ cũng tỏa ra mùi nhựa huyết đàn, thứ mùi tanh tưởi như mùi cá chết.

Hắn cảm thấy cái bóng của tay đội trưởng từ trước khi anh ta xuất hiện chỗ ngoặt của con đường rừng. Anh ta đã già, bây giờ hắn mới nhận ra điều đó. Lưng anh ta còng hẳn xuống. Cánh tay cầm rìu của anh ta đã nặng nề, gần như thõng xuống. Theo sau anh ta là thằng Tòng, thằng Bảo rồi đến những người khác. Họ đi lầm lũi thành hàng một, chậm chạp, ủ dột. Không thấy thằng Lộ đâu.

Trong lòng hắn bỗng lại trào lên một niềm hy vọng vô căn cứ, dù hai hàm răng run lên từng đợt. Hắn mơ hồ chờ đợi một điều gì đó, có thể là một sự thay đổi trên khuôn mặt anh ta - dù sao thì anh ta cũng là một con người. ít nhất, anh ta cũng có thể nói câu nói muôn thưở, với cái giọng trầm trầm, với cái xua tay buồn bã.

Họ đi đến cạnh núi gỗ thì dừng lại. Hắn chợt nhớ đã là cuối tháng. Ngày mai tàu sẽ đến bốc hàng.

Không còn chịu đựng nổi nữa, hắn lao xuống khỏi đống gỗ. Hắn vấp, hắn ngã rồi lại vùng lên, lại chạy. Những thân gỗ lăn xuống phía sau lưng. Hắn lao đến trước mặt đám người. Bãi cát mênh mông đã hóa thành đỏ rực trong ánh hoàng hôn cháy đỏ. Cả khuôn mặt hắn cũng đỏ.

Nhưng hắn bất giác lùi lại như thể người ta lùi lại trước một con rắn độc. Tất cả các khuôn mặt đều bất động. Thằng Tòng, thằng Bảo. Những không mặt như đúc bằng đá.

Người đội trưởng nhẹ nhàng gỡ tay hắn. Cả đoàn người đi qua trước mặt.


VIII.

Hắn nhổm dậy khi trời đã tối. Phải một lúc lâu sau hắn mới biết phải làm gì. Dưới ánh trăng, hắn chạy về trại. Vẫn bầu im lặng rùng rợn. Hắn thắp lên một ngọn nến và đứng sững giữa những chiếc chõng. Hai mươi bảy chiếc cả thảy. Những chiếc màn nâu nhầu nát, loang lổ, tanh tanh mùi nhựa cây và mồ hôi, giờ lẫn vào bóng đêm, chỉ mờ mờ lay động trong ánh sáng chập chờn đỏ quạch của thứ nến rẻ tiền. Những chiếc rìu lớn chất đống ngay dưới chân. Hắn đặt cây nến lên một khúc gỗ, xách rìu, từ từ tiến lại. Chẳng rõ sự kinh tởm hay lòng căm thù khiến máu trong người hắn sôi lên. Bằng tất cả sức lực của mình, hắn bổ một nhát vào chiếc thùng cứu hoả. Nước phọt ra như xối. Những con người đã hoá đá kia, hắn phải cho chúng một bài học, hắn phải cho chúng biết rằng im lặng cũng là một tội ác, và tội ác phải được trả bằng tội ác.

Chỉ bằng một cú nhảy hắn đã đến sát chiếc chõng gần nhất. Lúc vung tay lên, hắn chợt nhận ra thằng Lộ và chỉ một khoảnh khắc đó cũng đủ cho thằng Lộ thoát chết. Lưỡi rìu chặt đứt thành chõng khiến nó đổ sập xuống rồi cắm ngập vào nền đất. Hắn lay mạnh, nhổ chiếc rìu lên. Thằng Lộ văng ra khỏi chiếc chõng, toàn thân mềm như bún, nằm sóng soài trên nền đất. Đầu ngẹo sang một bên, miệng sùi bọt, nó vẫn tiếp tục ngủ.

Tới lúc này thì hắn hoá điên thực sự. Vừa gào thét không thành tiếng, hắn vừa lồng lộn chạy khắp trại như một con thú bị thương. Hắn nhảy thoăn thoắt qua những súc gỗ, dẫm vào vũng nước lênh láng từ chiếc thùng cứu hoả, đạp lên những chiếc chõng, đạp lên cả những thân người đang mê mệt ngủ.

Một chiếc chõng hiện ra ngay trước mặt. Hắn vung rìu lên và nó đổ sập xuống! Một chiếc chõng nữa. Một chiếc nữa. Những cái màn rách toạc. Chẳng mấy chốc, cả cái trại tan hoang như sau một trận đánh.


IX.

Hắn đứng hồi lâu trong cái trại ngổn ngang đổ nát. Mặt trăng đã lặn, nhưng ánh sao mờ mờ cũng đủ để hắn nhận ra những thân người dọc ngang đủ kiểu. Họ vẫn ngủ như chết. Ngoài cửa sổ là con đường mòn dẫn lên đỉnh đồi. Đột nhiên hắn sực nhớ đến cái trại chó trên đỉnh đồi.

Hắn không biết mình đã ra khỏi trại như thế nào. Dưới bầu trời đầy sao, con đường mòn lấp lánh sáng. Hắn đi như chạy, tay vẫn không rời chiếc rìu. Đó không còn là thói quen đơn thuần, mà đã trở thành một cách tự cân bằng.

Chẳng mấy chốc hắn đã lên đến đỉnh đồi. Gió lồng lộng thổi, ném từng đám cát vào mặt, nhưng bốn phía vẫn im phăng phắc. Hắn bỗng cảm thấy lo ngại. Hắn dừng lại mấy giây, nhưng rồi cũng lấy hết sức can đảm để bước vào qua cái cửa vòm.

Đúng như hắn lo ngại, lũ chó không còn ở đó. Chỉ có mùi phân chó bốc lên nồng nặc. Chúng biến đi đâu?

Hắn quẳng cái rìu xuống đất rồi từ từ tiến lại gần bức tường cho đến khi mặt hắn chạm vào đá lạnh. Cái đầu của con rắn hổ mang hiện râ, lắc lư nhìn hắn.

Chính hắn cũng không biết mình đã nói gì với bức tường, nhưng đột nhiên hắn cảm thấy nó khe khẽ cựa mình. Hắn không còn dám tin vào những giác quan của mình nữa. Ngay lúc đó có tiếng đá đang nứt ra khô khốc. Đấy là thứ âm thanh đầu tiên hắn lại nghe thấy. Tiếp theo là một tiếng động long trời lở đất: Bức tường đổ xuống và trước mặt hắn hiện ra một khoảng trời nước bao la lấp lánh sao.

Hắn quay sang bên cạnh và tiếng thì thầm của hắn lại làm bức tường thứ hai đổ xuống. Khoảng trời rộng ra hơn nữa. Những vì sao nhiều hơn và sáng hơn cả trong những cơn mơ.

Nhưng khi bức tường thứ ba đổ xuống thì hắn hoảng sợ. Hắn đang đứng giữa đỉnh đồi, trên đầu là trời sao, ba phía cũng là trời sao nhấp nhánh. Chỉ còn lại bức tường cuối cùng.


X.

Hắn vùng chạy. Nhưng chỉ được mấy bước, hắn lại nghe mặt đất rung lên.

Phía sau lưng, bức tường cuối cùng đã đổ.
 
 
Nguồn: evan.vnexpress.net

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z