Hạnh phúc lang thang
Hoàng Diêm

 
Chiều, ngồi đọc truyện ngắn của một tác giả nữ đăng trên báo văn nghệ - nghĩ xa xôi, buồn nghẹt thở. Nắng muộn cứ xục xịch chạy lên chạy xuống yếu ớt như bước đi của người vào tuổi xế chiều.

Nàng bỗng nhớ những cái nắng sóng sánh leo vội qua con dốc lên chùa Huyền Không Thượng ở Huế trong mùa hè cuối của thời sinh viên.

Nàng thả phịch người xuống giường, chìm đắm vào biển người mênh mông mà nàng đã từng thương, từng nhớ, từng yêu. Chìm đắm và lao theo những bóng người vụt qua, lúc chậm lúc nhanh, mỗi người bước cùng nàng một đoạn ngắn. Chẳng có khuôn mặt nào rõ ràng. Cố tìm trong biển người đó một đôi mắt, một nụ cười hay khả dĩ một bàn tay nào đó mà nàng đã từng dựa dẫm, bấu víu tìm chút hơi ấm. Một thời nàng lang thang tìm hơi người qua những bàn tay. Nhưng rồi tuyệt nhiên không có. Tuyệt nhiên biến mất. Lại nghẹt thở rồi. Cứ hễ một chút khuấy đảo nào của bất kỳ sự vật, hiện tượng nào đánh boong vào tim là nàng lại nghẹt thở. Lồng ngực không thu kịp dưỡng khí để đuổi theo những cuộc truy bắt bất tận của ý nghĩ về một thuở, một thời.

Có tiếng đàn ghita của cậu sinh viên gần nhà. Những tiếng giật thột chưa thành giai điệu của người mới tập đàn. Từng nốt, từng nốt rời rạc nhưng dường như vẫn cố đánh cho ra giai điệu. Tiếng đàn không hay, không dở - chỉ là những âm thanh bình thường nhưng lại lôi tuột nàng vào mê trận của lộn xộn ý nghĩ về những tháng năm hạnh phúc, những ngày giờ tìm kiếm quái vật trên không... Loài quái vật cứ lởn vởn trong vô thức. Ý thức bất lực vì không kiểm duyệt được và cứ thế nàng cứ trôi trong trạng thái tìm kiếm, chờ đợi cái điều hư ảo ấy. Người ta không sợ những điều chưa biết, không biết. Người ta chỉ sợ và khiếp hãi vì những thay đổi bất thường, biến mất khôn lường của những cái đã biết. “Bi kịch hay hài kịch cũng đều tùy thuộc vào em thôi. Em nhìn tích cực thì nó là hài kịch và ngược lại”. Nàng không còn nhớ người đàn ông nào đã từng nói với mình như thế. Nhưng kể cả lúc ấy và bây giờ nàng vẫn đinh ninh một điều rằng hài kịch không nghĩa là cười và bi kịch không hẳn là khóc.

Anh yêu nàng. Một tình yêu bất tử. Không vì bất kỳ điều gì và sẵn sàng bất chấp mọi thứ để được sống bên nàng. Còn nàng chỉ đơn giản là sự xúc động bất tử trước tình yêu của anh. Những trở lực từ phía gia đình đã đẩy anh vào vòng xoáy của những cuộc chinh phục bất tận công danh, sự nghiệp. Và nàng lặng lẽ nhìn theo không xúc động, không buồn vui, không tiếc nhớ. Một trạng thái mà theo nàng đáng phỉ báng nhất của loài người. Đã 3.650 ngày không gặp mặt, không bất cứ một tin tức gì khả dĩ nhận được ngoài sự tồn tại của mỗi người.

Nàng khóa cửa, một động tác mà nàng luôn cho là thừa thãi nhất mỗi lần ra khỏi phòng trọ. Phòng trọ như hũ nút, cửa ván ép, chỉ cần giật tay mạnh một cái là bay vèo. Đồ đạc trong phòng, quý nhất là chiếc máy vi tính đã sử dụng cách đây mười năm; cũ kỹ, hư lên hư xuống. Lúc nó bẳn tính, chẳng thể dùng được. Đời vốn vậy, khóa cứ phải khóa. Lắm lúc chẳng có một thứ gì đáng quý người ta vẫn khóa - một kiểu an tâm học được nhiều người công nhận nhưng lại chưa có bất cứ một học thuyết nào.

Thụy đến đúng giờ như mọi khi. Phanh kít chiếc xe mới toanh giữa sân, hất đầu mũ về phía nàng, huýt sáo ngụ ý giục. Nàng thở dài: chúa tể thời gian mà việc gì cũng cuống lên như người ta chỉ còn một canh giờ nữa là chui xuống lỗ, vĩnh biệt cõi ta bà này. Nàng bước thong thả như đã quen. Thụy gào lên: định biến thế giới này thành rùa đấy hử?

Thụy - đứa con gái ngỗ nghịch và bất cần đời. Hai mươi tám tuổi cũng gọi là trải và nếm được tí chút vị ngọt đắng mà cuộc sống ưu ái ban cho. Nhà Thụy giàu thuộc hàng “đại gia” ở thị xã tỉnh lỵ này. Mẹ mất sớm nên bố Thụy sẵn sàng cung ứng bất cứ yêu cầu nào của cô con gái rượu. Ông bù đắp cho cô tất cả những gì một người đàn ông độc thân có thể. Nói là ngỗ nghịch nhưng Thụy thụ hưởng tính cương trực của cha và nàng luôn bảo đó là điều may mắn của Thụy.

Nàng quen Thụy trong lần đi làm công tác từ thiện ở một xã vùng cao huyện Phước Sơn. Hai đứa không quen tự dưng mê tít nhau rồi thân nhau chỉ vì một điểm chung: thích đứng hàng giờ trên đỉnh đèo Lò Xo để ngắm tất thảy mọi sinh linh đang vần vũ nhau dưới kia. Từ thị trấn Khâm Đức chạy hơn 60 cây số đường quanh co, vắng vẻ lên đến đỉnh đèo chỉ làm mỗi một việc: chiêm ngưỡng tặng vật mà hoang vu tạo hóa đã ban cho. Đẹp thần kỳ như bức tranh phong tình mà những cuộc tình của Zeus đã trải qua. Chiều một mình đứng giữa núi rừng, trong cái không khí ẩm ướt, mù sương trên đỉnh đèo; nghe hoang vu của đất trời, hoang liêu của chính mình, chẳng còn thú vị nào bằng. Lúc đó bao giờ nàng cũng ước: giá được như ngày xưa - hóa đá thành tượng, ngàn đời ở đây, mặc rêu phong thời gian phủ kín. Và chìm vào quên lãng.

Thụy yêu người đàn ông bằng tuổi bố mình, đã thê tử đề huề. Một tình yêu thánh thiện còn sót lại ở thế kỷ 21 này. Thụy yêu, cho và không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì ở người đàn ông ấy.Thụy không chấp nhận kiểu gắn bó như nàng: xúc động bất tử vì cần người chăm sóc cho mình, cần người luôn luôn tôn thờ và đặt mình ở vị trí quan trọng nhất, tuyệt đối nhất. Thụy bảo: mày chẳng việc gì phải như thế. Sẽ khổ thôi. Không yêu chẳng sống với nhau được. Nàng không dám đôi co lại, giữa nàng và Thụy ai khổ hơn ai đây?

Chiều chủ nhật. Hai đứa lòng vòng hết mọi đường phố của thị xã, tìm nhặt xác ve trên thân cây hoàng lan. Thụy khe khẽ: chẳng biết khi nào mình thôi lang thang?
 
 
Nguồn: ngoisao.net

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z